Cá lóc trên bờ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Buổi sáng, trời còn mát mẻ nên người ta có cớ trùng trình. Lá hình như cũng rơi chậm, nấn níu cơn gió mát đang lùa ngang những tán me mọc dọc hai bên đường. Người đi chợ không vội, nhẩn nha ngó chỗ này một chút, hỏi giá cái kia một câu, làm như đi chợ là một thú vui. Chỉ có đám cá trong mâm là hối hả quẫy đuôi, có con giãy mạnh văng ra ngoài riết riết bườn đi kiếm chỗ có nước. Chắc vì tụi nó biết sớm muộn cũng sẽ phải theo chân ai đó, thành tộ cá kho hay tô canh chua nên mới gấp gáp như vậy.

Tranh thủ vắng khách, Niềng làm sẵn mấy con cá rô. Cá rô đồng nha, món này hút khách dữ lắm nên bao nhiêu cũng không đủ. Nhìn con cá rô mập ú bị róc hết vảy, cắt hết vây mà còn sung sức quẫy, Niềng nhớ tới thằng con. Nó kêu cô chừa cho nó một hai con kho ăn. Kho nhiều tiêu nhiều nước mắm thơm lừng. Biết con thèm, nhưng khách cũng thèm những thớ thịt chắc ngọt của đám cá đồng này, đành để bán. Chứ ăn cho sướng cái miệng, vài bữa tới tiền học cho con lấy gì mà đóng?

 

Minh họa: Kim Hương

Niềng thấy mình thiệt tệ, cả con cá ngon cũng không để cho con ăn được. Mà phải vậy. Nó đâu cần ăn thôi, nó cần học nữa. Rồi nó sẽ lớn lên, hết cấp III thì cô sẽ ráng nuôi cho nó học đại học luôn. Nó sẽ giống như những cô cậu sinh viên đi chợ sớm mặt còn đọng cơn buồn ngủ kia kìa, lớ ngớ hỏi giá mớ rau mớ tép. Nghĩ tới cảnh con mình lớn, Niềng tự nhiên phì cười. Cười rồi thấy ai xát ớt rắc tiêu vô lòng, cay cay. Để tới được lúc đó, cô còn phải cực nhiều.

Có con cá lóc nhảy ra ngoài đang ráng sức bườn ra đường. Niềng nhanh chóng ngó lại mâm cá của mình đếm. Một, hai, ba, bốn. Hồi nãy bán cho bà già kia mở hàng nữa là năm, đủ rồi. Vậy không phải cá của Niềng. Chắc là cá của con Mum bán sát bên. Người gì ngộ, bán buôn không lo sáng sớm đi đâu mất biệt bỏ cá mắm lại cho hai bà bạn bán rau coi giùm. Hai bà đó, một lo cắm cúi ăn bún, một lo bấm bấm điện thoại. Có khách tới hỏi cá mà hai bả đâu có thèm bán (biết giá đâu mà bán). Một bà trả lời vô tâm “chủ đi đâu rồi chờ đi”, mặc kệ khách lóng ngóng đứng chờ không cần biết đã nghe hay chưa.

Dù bịt kín khẩu trang, Niềng vẫn nhìn được khách còn trẻ. Chắc là sinh viên, thấy kiểu đi chợ vụng vậy là biết. Có khách mà không biết giữ thì thôi để mình bán giùm. Ai đâu chê tiền. Nghĩ là làm, Niềng sấn qua khều khều người khách nhỏ tuổi:

- Mua cá điêu hồng hả em? Qua chị nè.

Chắc chỉ chờ có vậy, khách le te dẫn xe đạp qua chỗ Niềng. Tiện tay, Niềng hốt luôn con cá lóc bò ngang chân khách về bỏ vô mâm mình. Chứ để đó, lát nó lóc xuống cống mất tiêu cũng vậy hà.

Niềng bắt con cá điêu hồng nhỏ, hỏi khách ưng chưa. Khách lắc. Cô bắt con trọng trọng theo ý khách, bắt đầu làm sơ. Vừa làm Niềng vừa để suy nghĩ kéo dây trong đầu mình.

Không phải Niềng ham con cá lóc mà bắt của người ta. Ai ham ác nhơn vậy. Mà ghét. Người gì không biết điều. Con Mum đó, chuyên gia giành khách của Niềng. Bữa Niềng còn có mấy con cá tính bán rẻ đặng về sớm, vậy mà hễ thấy khách là nó đập mâm cho cá bên nó giãy lên (chứng tỏ cá nó tươi xanh) để kéo khách. Chưa đâu, Niềng bệnh nghỉ bán có một bữa, nó lợi dụng hốt hết khách mối của cô. Người gì kỳ quá sức kỳ.

Nó có biết từng con cá bán được là từng đồng tiền ki cóp Niềng để dành cho con đi học không? Nó có biết con cá lóc này mua được cái bóp viết, ký cá rô mua được cuốn tập, ba con cá điêu hồng mua được cái áo trắng không? Bạn hàng chung chợ, không thương thì thôi chớ. Đằng này, nó còn cố tình lấn lướt. Bữa con Niềng bệnh, cô ráng bán đủ tiền chích thuốc cho con thì về coi con sao. Mà đâu có đủ được. Vừa lưng lửng là bao nhiêu khách cũng bị nó giành hết. Trời trưa dần, cá hết tươi, chợ thì vắng, biết khi nào bán đủ. Bữa đó sốt ruột quá, Niềng đành ngưng ngang đi mượn tiền góp. Mượn chút đỉnh thôi, mà hai ba bữa mới trả xong hết lời hết vốn. Đó, nghĩ sao không ghét.

Người gì linh như miễu. Mới nhắc đã lò dò bước về. Ngó cái mâm cá lóc còn bốn con, Mum chống nạnh hỏi hai bà bạn “Nãy giờ có bán được con nào hông?”. Hai bà lắc, bà ăn bún vẫn ăn bún, bà bấm điện thoại vẫn ngó vô điện thoại. Mum giậm chân, giọng sang sảng làm cả Niềng và khách giật mình:

- Trời ơi, sáng còn năm con mà giờ còn bốn con, đâu mất một con? Chắc nó lóc ra đứa nào bắt rồi nè. Ai bắt? - Vừa nói Mum vừa liếc xéo qua Niềng.

Hai bà bạn lại lắc đầu. Biết có đứng đó cũng không làm gì được vì đâu bắt quả tang được Niềng, rồi làm như bận lắm, nó lại hớt hải bỏ đi đâu mất.

Cá Niềng làm xong, vừa tính tiền cho khách thì Mum quay về. Nghe một cái rầm, Niềng ngóc đầu lên coi thấy giữa đường có đụng xe. Người nhanh chóng bu đen bu đỏ. Mum và hai bà bạn thành mấy cây đinh sắt mà vụ tai nạn là cục nam châm, nhanh chóng bị hút về phía đám đông lố nhố.

Niềng không quan tâm vụ đụng xe. Ngoài đường thiếu gì tai nạn. Ngày nào cũng có, đường nhiều chỗ còn đỏ bầm dấu máu chưa khô. Thấy người ta gặp tai nạn mình tốt bụng nhào vô giúp, coi chừng mang họa à nha. Như ông Sáu chạy xe ôm nhà cặp vách Niềng, hôm bữa chở giùm người ta vô bệnh viện, bị người nhà người ta tưởng là người gây tai nạn đè đánh gãy hai cái răng.

Niềng khác đám đông, thứ cô quan tâm bây giờ là… con cá lóc. Nó mới vừa nhảy ra khỏi mâm lần nữa. Điệu này nó mà bò qua bên kia, con Mum quay vô bắt bỏ vô mâm liền cho coi. Đâu có được. Con cá lóc tới mấy chục ngàn đồng, bán nó rồi Niềng sẽ lấp vô tiền mấy con cá rô. Niềng sẽ để cá rô lại cho thằng con trời chưa hửng đã giả bộ ra vườn nhổ hành hái ớt chờ kho cá. Lát thấy Niềng xách cá về, chắc thằng nhỏ mừng dữ.

Hên là con Mum khoái lo chuyện bao đồng. Nó kệ người ta can, lách vô đám đông túm tụm. Chắc tính móc cái điện thoại cùi bắp giấu trong lưng quần ra gọi cấp cứu giùm. Kệ, nó làm gì thì làm, miễn Niềng có thời gian bắt con cá lóc về là được.

Thả con cá lóc vào mâm rồi, tay Niềng vẫn chưa hết cơn run. Chứ sao, lỡ đang cầm con cá Mum quay lại thấy thì nhục. Nó sẽ la làng cho cả cái chợ biết Niềng ăn cắp cá của nó. Giọng nó thì vang, mọi người thì đang tụ tập ở đây, kiểu gì cũng nghe không sót chữ nào. Nghĩ vậy, Niềng càng thấy run. Cô thấy mình y hệt cây khế chua trong sân mà mấy đứa nhỏ chơi ác lắc cho trái rụng lượm chấm muối.

Kìa, Mum quay lại. Mặt bặm trợn, hối hả. Mồ hôi nhểu ướt ngực áo, không biết vì tức hay vì chen vô đám đông mệt. Nó xấn thẳng tới chỗ Niềng. Niềng hoảng. Mà cô ráng trấn tĩnh, chắc gì nó thấy cô bắt cá. Nếu nó la thì mình chối. Ai đâu làm chứng.

Mum chụp tay Niềng. Tim Niềng tưởng văng ra ngoài rồi. Mùi cá từ cả hai cộng hưởng làm Niềng chóng mặt. Xây xẩm. Niềng căng mặt chờ nó nói một câu buộc tội.

Mum nói, câu khác, nhưng câu này xiên ngang dọc tim Niềng. Câu này nặng gấp mấy lần câu ăn cắp cá. Như thay vì đè con cá ra đập đầu, cạo vảy, cắt vây, người ta đè Niềng ra làm y như vậy.

- Con mày ra kiếm mày bị xe đụng kìa! Tao kêu cứu thương rồi. Lẹ, đi nè!

Tiếng nói trộn trong tiếng thở dốc nghe mờ mờ, mà Niềng tưởng như ai kê loa sát tai. Niềng đứng phắt dậy, va người vô những mâm cá còn nhiều. Những con cá bị động, dậy lên quẫy nước. Có mấy con nhảy ra ngoài. Niềng kệ, hơi sức đâu mà lượm. Niềng giờ như con cá, mà chỗ con nằm là nước.

Có bườn, bò gì cũng phải tới bằng được.

Phát Dương

Có thể bạn quan tâm

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

(GLO)- Trong đời sống mỹ thuật Gia Lai những năm gần đây, nhiều họa sĩ nữ thuộc thế hệ 8x đang tìm cho mình những hướng đi riêng, mạnh dạn thể nghiệm, bứt phá trong ngôn ngữ tạo hình. Giữa không khí ấy, họa sĩ Châu Thị Ái Vân chọn một lối đi có vẻ lặng lẽ hơn.

Tác phẩm điêu khắc ánh sáng tạc chân dung cố Tổng bí thư

Gửi lòng kính trọng đến cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng qua tác phẩm điêu khắc ánh sáng

(GLO)- Từ một khúc gỗ thông khô khan, anh Nguyễn Văn Dũng (làng Bruk Ngol, phường Thống Nhất) đã dành gần 2 năm miệt mài nghiên cứu để tạo nên tác phẩm điêu khắc ánh sáng chân dung cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, gửi gắm sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc của mình.

Các nghệ nhân trình diễn cồng chiêng tại chương trình. Ảnh: Vũ Chi

Âm vang đại ngàn Chư Mố

(GLO)- Tối 26-6, trong khuôn khổ Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời”, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) tổ chức chương trình văn nghệ “Âm vang đại ngàn Chư Mố” thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham gia, trải nghiệm.

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

(GLO)- Từ ngày 4 đến 10-7, tại Gallery 3B (phường Cầu Kiệu, TP. Hồ Chí Minh) sẽ diễn ra cuộc hội ngộ đầy cảm xúc của 7 họa sĩ đến từ nhiều vùng miền khác nhau trong và ngoài nước với triển lãm “Khoảng trời riêng”, trong đó có 4 nữ họa sĩ của Gia Lai.

Ươm mầm văn hóa đọc

Ươm mầm văn hóa đọc

(GLO)- Hơn 42.300 bài dự thi từ học sinh toàn tỉnh, hàng trăm trường học hưởng ứng và những ý tưởng sáng tạo về phát triển văn hóa đọc đã cho thấy sức lan tỏa mạnh mẽ của Cuộc thi Ðại sứ văn hóa đọc tỉnh Gia Lai năm 2026.

Tìm an yên giữa vườn bonsai nghệ thuật

Tìm an yên giữa vườn bonsai nghệ thuật

(GLO)- Giữa nhịp sống hiện đại, vẫn có những không gian giúp con người sống chậm lại và hòa mình với thiên nhiên. Khu vườn bonsai nghệ thuật của anh Nguyễn Đức (phường Hội Phú), với những dáng thông, tùng và hồ cá koi thơ mộng, chính là một khoảng bình yên như thế.

Gia Lai định hướng phát triển du lịch từ nền tảng văn hóa

Gia Lai định hướng phát triển du lịch từ nền tảng văn hóa

(GLO)- Chiều 2-6, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai Nguyễn Thị Thanh Lịch đã làm việc với đạo diễn Lê Quý Dương - Chủ tịch Ủy ban Festival và Hợp tác sân khấu biểu diễn quốc tế nhằm trao đổi, định hướng việc tổ chức các chương trình sân khấu, nghệ thuật biểu diễn quốc tế trên địa bàn tỉnh.

Sôi nổi workshop mỹ thuật dành cho người yêu hội họa

Sôi nổi workshop mỹ thuật dành cho người yêu hội họa

(GLO)- Điểm nhấn của chương trình Workshop Mỹ thuật năm 2026 do Khoa VH - NT, Trường Cao đẳng Kỹ thuật Công nghệ Quy Nhơn tổ chức là hoạt động vẽ tranh dành cho thiếu nhi nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1-6. Hoạt động nhằm khơi dậy niềm đam mê sáng tạo và lan tỏa tình yêu nghệ thuật trong cộng đồng

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

(GLO)- Với 62 tác phẩm đến từ 56 nghệ sĩ của Gia Lai và TP. Hồ Chí Minh, triển lãm “Giao hòa 2” tạo nên hành trình thị giác giàu cảm xúc. Mỗi tác phẩm là một lát cắt sáng tạo, cùng khắc họa thiên nhiên, con người, đời sống đô thị và văn hóa Việt Nam nói chung, vùng đất Gia Lai nói riêng.

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

null