Cá lóc trên bờ

(GLO)- Buổi sáng, trời còn mát mẻ nên người ta có cớ trùng trình. Lá hình như cũng rơi chậm, nấn níu cơn gió mát đang lùa ngang những tán me mọc dọc hai bên đường. Người đi chợ không vội, nhẩn nha ngó chỗ này một chút, hỏi giá cái kia một câu, làm như đi chợ là một thú vui. Chỉ có đám cá trong mâm là hối hả quẫy đuôi, có con giãy mạnh văng ra ngoài riết riết bườn đi kiếm chỗ có nước. Chắc vì tụi nó biết sớm muộn cũng sẽ phải theo chân ai đó, thành tộ cá kho hay tô canh chua nên mới gấp gáp như vậy.

Tranh thủ vắng khách, Niềng làm sẵn mấy con cá rô. Cá rô đồng nha, món này hút khách dữ lắm nên bao nhiêu cũng không đủ. Nhìn con cá rô mập ú bị róc hết vảy, cắt hết vây mà còn sung sức quẫy, Niềng nhớ tới thằng con. Nó kêu cô chừa cho nó một hai con kho ăn. Kho nhiều tiêu nhiều nước mắm thơm lừng. Biết con thèm, nhưng khách cũng thèm những thớ thịt chắc ngọt của đám cá đồng này, đành để bán. Chứ ăn cho sướng cái miệng, vài bữa tới tiền học cho con lấy gì mà đóng?

 

Minh họa: Kim Hương
Minh họa: Kim Hương

Niềng thấy mình thiệt tệ, cả con cá ngon cũng không để cho con ăn được. Mà phải vậy. Nó đâu cần ăn thôi, nó cần học nữa. Rồi nó sẽ lớn lên, hết cấp III thì cô sẽ ráng nuôi cho nó học đại học luôn. Nó sẽ giống như những cô cậu sinh viên đi chợ sớm mặt còn đọng cơn buồn ngủ kia kìa, lớ ngớ hỏi giá mớ rau mớ tép. Nghĩ tới cảnh con mình lớn, Niềng tự nhiên phì cười. Cười rồi thấy ai xát ớt rắc tiêu vô lòng, cay cay. Để tới được lúc đó, cô còn phải cực nhiều.

Có con cá lóc nhảy ra ngoài đang ráng sức bườn ra đường. Niềng nhanh chóng ngó lại mâm cá của mình đếm. Một, hai, ba, bốn. Hồi nãy bán cho bà già kia mở hàng nữa là năm, đủ rồi. Vậy không phải cá của Niềng. Chắc là cá của con Mum bán sát bên. Người gì ngộ, bán buôn không lo sáng sớm đi đâu mất biệt bỏ cá mắm lại cho hai bà bạn bán rau coi giùm. Hai bà đó, một lo cắm cúi ăn bún, một lo bấm bấm điện thoại. Có khách tới hỏi cá mà hai bả đâu có thèm bán (biết giá đâu mà bán). Một bà trả lời vô tâm “chủ đi đâu rồi chờ đi”, mặc kệ khách lóng ngóng đứng chờ không cần biết đã nghe hay chưa.

Dù bịt kín khẩu trang, Niềng vẫn nhìn được khách còn trẻ. Chắc là sinh viên, thấy kiểu đi chợ vụng vậy là biết. Có khách mà không biết giữ thì thôi để mình bán giùm. Ai đâu chê tiền. Nghĩ là làm, Niềng sấn qua khều khều người khách nhỏ tuổi:

- Mua cá điêu hồng hả em? Qua chị nè.

Chắc chỉ chờ có vậy, khách le te dẫn xe đạp qua chỗ Niềng. Tiện tay, Niềng hốt luôn con cá lóc bò ngang chân khách về bỏ vô mâm mình. Chứ để đó, lát nó lóc xuống cống mất tiêu cũng vậy hà.

Niềng bắt con cá điêu hồng nhỏ, hỏi khách ưng chưa. Khách lắc. Cô bắt con trọng trọng theo ý khách, bắt đầu làm sơ. Vừa làm Niềng vừa để suy nghĩ kéo dây trong đầu mình.

Không phải Niềng ham con cá lóc mà bắt của người ta. Ai ham ác nhơn vậy. Mà ghét. Người gì không biết điều. Con Mum đó, chuyên gia giành khách của Niềng. Bữa Niềng còn có mấy con cá tính bán rẻ đặng về sớm, vậy mà hễ thấy khách là nó đập mâm cho cá bên nó giãy lên (chứng tỏ cá nó tươi xanh) để kéo khách. Chưa đâu, Niềng bệnh nghỉ bán có một bữa, nó lợi dụng hốt hết khách mối của cô. Người gì kỳ quá sức kỳ.

Nó có biết từng con cá bán được là từng đồng tiền ki cóp Niềng để dành cho con đi học không? Nó có biết con cá lóc này mua được cái bóp viết, ký cá rô mua được cuốn tập, ba con cá điêu hồng mua được cái áo trắng không? Bạn hàng chung chợ, không thương thì thôi chớ. Đằng này, nó còn cố tình lấn lướt. Bữa con Niềng bệnh, cô ráng bán đủ tiền chích thuốc cho con thì về coi con sao. Mà đâu có đủ được. Vừa lưng lửng là bao nhiêu khách cũng bị nó giành hết. Trời trưa dần, cá hết tươi, chợ thì vắng, biết khi nào bán đủ. Bữa đó sốt ruột quá, Niềng đành ngưng ngang đi mượn tiền góp. Mượn chút đỉnh thôi, mà hai ba bữa mới trả xong hết lời hết vốn. Đó, nghĩ sao không ghét.

Người gì linh như miễu. Mới nhắc đã lò dò bước về. Ngó cái mâm cá lóc còn bốn con, Mum chống nạnh hỏi hai bà bạn “Nãy giờ có bán được con nào hông?”. Hai bà lắc, bà ăn bún vẫn ăn bún, bà bấm điện thoại vẫn ngó vô điện thoại. Mum giậm chân, giọng sang sảng làm cả Niềng và khách giật mình:

- Trời ơi, sáng còn năm con mà giờ còn bốn con, đâu mất một con? Chắc nó lóc ra đứa nào bắt rồi nè. Ai bắt? - Vừa nói Mum vừa liếc xéo qua Niềng.

Hai bà bạn lại lắc đầu. Biết có đứng đó cũng không làm gì được vì đâu bắt quả tang được Niềng, rồi làm như bận lắm, nó lại hớt hải bỏ đi đâu mất.

Cá Niềng làm xong, vừa tính tiền cho khách thì Mum quay về. Nghe một cái rầm, Niềng ngóc đầu lên coi thấy giữa đường có đụng xe. Người nhanh chóng bu đen bu đỏ. Mum và hai bà bạn thành mấy cây đinh sắt mà vụ tai nạn là cục nam châm, nhanh chóng bị hút về phía đám đông lố nhố.

Niềng không quan tâm vụ đụng xe. Ngoài đường thiếu gì tai nạn. Ngày nào cũng có, đường nhiều chỗ còn đỏ bầm dấu máu chưa khô. Thấy người ta gặp tai nạn mình tốt bụng nhào vô giúp, coi chừng mang họa à nha. Như ông Sáu chạy xe ôm nhà cặp vách Niềng, hôm bữa chở giùm người ta vô bệnh viện, bị người nhà người ta tưởng là người gây tai nạn đè đánh gãy hai cái răng.

Niềng khác đám đông, thứ cô quan tâm bây giờ là… con cá lóc. Nó mới vừa nhảy ra khỏi mâm lần nữa. Điệu này nó mà bò qua bên kia, con Mum quay vô bắt bỏ vô mâm liền cho coi. Đâu có được. Con cá lóc tới mấy chục ngàn đồng, bán nó rồi Niềng sẽ lấp vô tiền mấy con cá rô. Niềng sẽ để cá rô lại cho thằng con trời chưa hửng đã giả bộ ra vườn nhổ hành hái ớt chờ kho cá. Lát thấy Niềng xách cá về, chắc thằng nhỏ mừng dữ.

Hên là con Mum khoái lo chuyện bao đồng. Nó kệ người ta can, lách vô đám đông túm tụm. Chắc tính móc cái điện thoại cùi bắp giấu trong lưng quần ra gọi cấp cứu giùm. Kệ, nó làm gì thì làm, miễn Niềng có thời gian bắt con cá lóc về là được.

Thả con cá lóc vào mâm rồi, tay Niềng vẫn chưa hết cơn run. Chứ sao, lỡ đang cầm con cá Mum quay lại thấy thì nhục. Nó sẽ la làng cho cả cái chợ biết Niềng ăn cắp cá của nó. Giọng nó thì vang, mọi người thì đang tụ tập ở đây, kiểu gì cũng nghe không sót chữ nào. Nghĩ vậy, Niềng càng thấy run. Cô thấy mình y hệt cây khế chua trong sân mà mấy đứa nhỏ chơi ác lắc cho trái rụng lượm chấm muối.

Kìa, Mum quay lại. Mặt bặm trợn, hối hả. Mồ hôi nhểu ướt ngực áo, không biết vì tức hay vì chen vô đám đông mệt. Nó xấn thẳng tới chỗ Niềng. Niềng hoảng. Mà cô ráng trấn tĩnh, chắc gì nó thấy cô bắt cá. Nếu nó la thì mình chối. Ai đâu làm chứng.

Mum chụp tay Niềng. Tim Niềng tưởng văng ra ngoài rồi. Mùi cá từ cả hai cộng hưởng làm Niềng chóng mặt. Xây xẩm. Niềng căng mặt chờ nó nói một câu buộc tội.

Mum nói, câu khác, nhưng câu này xiên ngang dọc tim Niềng. Câu này nặng gấp mấy lần câu ăn cắp cá. Như thay vì đè con cá ra đập đầu, cạo vảy, cắt vây, người ta đè Niềng ra làm y như vậy.

- Con mày ra kiếm mày bị xe đụng kìa! Tao kêu cứu thương rồi. Lẹ, đi nè!

Tiếng nói trộn trong tiếng thở dốc nghe mờ mờ, mà Niềng tưởng như ai kê loa sát tai. Niềng đứng phắt dậy, va người vô những mâm cá còn nhiều. Những con cá bị động, dậy lên quẫy nước. Có mấy con nhảy ra ngoài. Niềng kệ, hơi sức đâu mà lượm. Niềng giờ như con cá, mà chỗ con nằm là nước.

Có bườn, bò gì cũng phải tới bằng được.

Phát Dương

Có thể bạn quan tâm

Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

(GLO)- Vẫn bằng thủ pháp lạ hóa với “tiếng chim nghiêng qua mái”, “bài ca chín rồi”, “hương trầm nâng khăn”…, những lời thơ trong bài “Mẹ và mùa xuân” của nhà thơ Lê Từ Hiển dạt dào xúc cảm, thổn thức nỗi nhớ thương.
Nhớ món thịt thưng

Nhớ món thịt thưng

(GLO)- Hồi nhỏ, bữa cơm Tết gia đình thường có nhiều món ăn ngon nhưng tôi thích nhất món thịt heo thưng. Thịt heo nạc đem thưng đương nhiên ngon; nhưng kỳ lạ, thịt mỡ thưng lên rồi ăn cũng rất ngon. Gia vị thấm vào khiến thịt không còn vị béo gây ngán. Vậy nên, thịt thưng ăn hao. Cũng do vậy ngày thường mẹ tôi không dám làm, chỉ có dịp Tết.
Gương mặt thơ: Hữu Kim

Gương mặt thơ: Hữu Kim

(GLO)- Anh từng là bộ đội đóng quân ở An Khê (tỉnh Gia Lai), từ thời ấy, anh đã sinh hoạt với nhóm thơ... Đà Nẵng. Rồi anh chuyển lên Kon Plông làm Phó Chỉ huy trưởng về chính trị của Huyện Đội, nhưng rồi cái tư chất thi sĩ luôn âm ỉ trong anh, khóc đấy, cười đấy. Và vẫn làm thơ. Thế là, cái việc anh được điều về làm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Kon Tum rồi trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam như là lẽ đương nhiên. Gặp anh, không ai nghĩ người trước mặt mình từng mang quân hàm Thượng tá, mà là một thi sĩ đời... cũ.
Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh: Lạc mất đường về

Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh: Lạc mất đường về

(GLO)- Nỗi nhớ tuổi thơ mênh mang, thao thiết với hình ảnh gần gũi, mộc mạc, thân thương như tiếng chim dồng dộc, con dế than, đống rơm khô, con đò, bến sông, ngọn khói chiều mồ côi… được tác giả Nguyễn Ngọc Hạnh thể hiện giàu xúc cảm qua bài thơ “Lạc mất đường về“.
Gương mặt thơ: Lữ Mai

Gương mặt thơ: Lữ Mai

(GLO)- Đọc thơ nữ có cái thú riêng của nó. Lữ Mai là một trường hợp như vậy. Những quan sát rất độc đáo, kiểu như: “bạn rót trà/từ nóc nhà có làn mây sà xuống“, liên tưởng cũng chênh vênh “mùa thu vừa rơi vừa ngủ“, mà thơ thì rất cần sự chênh vênh như thế.
Thơ Đào An Duyên: Say mùa hội

Thơ Đào An Duyên: Say mùa hội

(GLO)- Thơ của tác giả Đào An Duyên luôn giàu hình ảnh. Điều đó có được từ sự quan sát tỉ mỉ, xúc cảm tinh tế. Bài thơ “Say mùa hội“ không chỉ có nhịp chiêng, vòng xoang, chàng trai, cô gái, mà còn có chồi non cựa mình, lúa đầy nhà, sàn đầy củi… tín hiệu một mùa xuân mới đang về.
Thơ Lê Vi Thủy: Chạm

Thơ Lê Vi Thủy: Chạm

(GLO)- Bài thơ “Chạm“ của tác giả Lê Vi Thủy tựa một thước phim quay chậm khi miêu tả khoảnh khắc cuối đông với chiếc lá nhẹ rơi trong gió, ánh hoàng hôn buông. Tiếp nối là những khung cảnh bình minh tươi vui, hoa vàng khoe sắc, nếp nhà thay áo mới… Thêm một lần nữa, Lê Vi Thủy thành công khi đưa sắc màu hội họa tô điểm vào những câu thơ.
Cho mướn màu xuân

Cho mướn màu xuân

Từ mấy năm trước, xứ Lục Bình xảy ra hiện tượng lạ. Tết khách tới nhà chơi, ai cũng ngạc nhiên sao bình thường gia chủ không trồng mai mà năm mới hô biến ra mấy gốc cổ thụ uốn lượn nở bông vàng rực đẹp quá chừng. Xứ này thân thiện, chủ cũng thật thà kể, mai mua về chưng hết Tết gửi đi nhờ ông Tư Nhôm dưỡng sang năm lại lấy về. Ông mát tay dữ lắm, mai ông chăm cành đầy nụ nở bừng thấy no con mắt, ông còn bảo đảm nếu ít bông ông sẽ đưa cho cây khác chưng thay. Chớ để ở nhà tự bón tự phun, dễ mai chưa dày lá đã ngủm mất tiêu, chủ nhà thở than nhìn mấy cây kiểng héo queo quanh vườn.
Bâng khuâng màu nắng

Bâng khuâng màu nắng

(GLO)- Nắng đem đến cho chúng ta biết bao cảm xúc. Tôi yêu những bình minh khi trời đông bừng lên sắc hồng. Tôi thích nhìn những ánh nắng lọt qua khe cửa, lung linh trên những khóm cây được trồng trước ban công. Tôi cũng yêu cái nắng chiều rực rỡ lung linh trên vòm cây, mặt nước, mái nhà. Trong ánh nắng vàng tươi của ngày mới, tôi cũng nhớ rất nhiều về những giọt nắng của ngày đã qua.