Bánh xe cuộc đời vẫn quay… (kỳ cuối): Quyết không cho mình nghỉ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Không chỉ là thương binh, anh Nguyễn Văn Vỹ (Cổ Nhuế, TP.Hà Nội) còn là một bệnh binh. Rời chiến trường, để lại những ký ức về cuộc chiến Vị Xuyên sau lưng, anh lao vào làm ăn kinh tế.
Đến nay, anh Vỹ đã có một cơ ngơi kha khá, hàng chục phòng trọ cho thuê, vài cửa hàng, cửa hiệu… Một tháng, gia đình anh thu nhập cả trăm triệu đồng.
Những tưởng sức khỏe yếu, anh Vỹ sẽ nghỉ ngơi. Ai dè, anh lại một mình đi làm trang trại ở Lương Sơn (Hòa Bình). Anh bảo không nên để cho mình nghỉ ngơi, mà phải làm việc vì tương lai...
Người nhảy Rap giữa phố
Cách đây độ 5 năm về trước, trên đường phố Hà Nội, nếu ai bắt gặp một ông thương binh phóng xe ba gác ào ào, trên xe lắp 1 chiếc loa thùng công suất lớn, mở nhạc Rap inh ỏi, khi xe dừng lại bất cứ chỗ nào là ông thường lao xuống chỗ trống nhảy những động tác Rap vô cùng điệu nghệ, thì đó đích thị là anh Nguyễn Văn Vỹ - người từng chiến đấu ở mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) ác liệt năm 1984.

Anh Nguyễn Văn Vỹ (trái) ngồi bên bạn chiến đấu của mình tại Hà Giang. Ảnh: P.V
Anh Nguyễn Văn Vỹ (trái) ngồi bên bạn chiến đấu của mình tại Hà Giang. Ảnh: P.V
Với phẩm chất của người lính, bằng sức lực của chính mình, những người thương binh, bệnh binh đã vươn lên làm giàu cho bản thân, và giúp đỡ cho những đồng đội còn khó khăn vất vả. Rất bình dị và âm thầm, họ vẫn lặng lẽ làm nên những điều tốt đẹp cho chính họ và cho cuộc đời. Với họ, bánh xe cuộc đời vẫn quay, miệt mài và trọn vẹn…
Có lẽ hình ảnh một ông thương binh, mặc quần áo lính, nhảy nhót giữa phố rất khó thuận mắt nhiều người. Nhưng có nói chuyện với anh mới hiểu hết nguyên cớ của cái sự "nhảy nhót" đó.
Anh Vỹ kể mình là thương binh hạng 2/4, lại "kiêm" luôn bệnh binh 2/3. Do ảnh hưởng của những trận pháo kích dài như đêm giao thừa của quân Trung Quốc ở Vị Xuyên năm xưa, nên đầu anh bị đau kinh niên.
"Có những cơn đau kéo dài cả tuần khiến mình không thể nào ngủ được. Vì vậy phải lấy âm nhạc làm bạn để xoa dịu cơn đau. Mà tài cái là mình thích mỗi nhạc Rap thôi. Cũng có lúc đang đi xe chở hàng, mình bị đau đầu quá lại phải dừng lại nhảy Rap cho quên đi, để tiếp tục làm việc thôi. Thực sự, có những cơn đau chỉ những người lính chúng mình cảm nhận, không chia sẻ để ai gánh đỡ được vì vậy hay bị hiểu nhầm lắm!"- anh Vỹ chia sẻ.
Lần đầu tiên tôi gặp và xin số điện thoại, anh Vỹ vui vẻ nói: "Em cứ lưu anh là "Vỹ càng cua" vào danh bạ cho dễ nhớ". Rồi không để tôi phải thắc mắc, anh vui vẻ đùa: "Hồi ở chiến trường, lúc thấy quả đạn của Trung Quốc bắn, anh giơ tay định bắt, ai ngờ đạn nó rắn quá, làm tay mình bị thương thành "càng cua", có cả mấy mảnh găm vào mạn sườn nữa, thế là mình thành thương binh, về nhà vợ nuôi".
Tôi nhìn bàn tay trái của anh bị đạn tiện mất chỉ còn 2 ngón, đúng như một chiếc càng cua. Anh Vỹ kể, hồi mới bị thương, cũng bất tiện lắm, anh phải tập ăn, tập vệ sinh cá nhân. Sau này rồi cũng quen hết, anh sắm con xe ba bánh, chở hàng thuê. Có những tháng tốt số, anh kiếm được tới hai chục triệu. Từ con xe ba bánh đó, anh làm được rất nhiều việc nên mới có cơ ngơi và cuộc sống thoải mái.
Gần một năm trước, anh Vỹ buồn rầu gọi cho tôi nói: "Anh phải bán xe rồi, không chạy kiếm cơm được nữa, vì những cơn đau kéo dài quá! Đã có lần anh bị gục trên tay lái xe, nên gia đình các con không cho anh lái xe ba bánh nữa, buồn lắm! Không có xe thì bất tiện lắm, bạn bè đồng đội có việc nhờ tới mình không giúp được, mà đi đâu cũng phải chờ đợi người chở mình đi. Nhưng cũng phải nghe lời khuyên của mọi người để đảm bảo sức khỏe cho chính mình, và cả sự an toàn cho người đi đường nữa".
Nghỉ xe làm trang trại
Nếu ai là người mới gặp, có lẽ là rất khó chịu với anh Vỹ, bởi cho dù năm nay đã 57 tuổi nhưng anh ăn nói vẫn hồn nhiên như tuổi 20. Anh thật thà chia sẻ với tôi về kinh tế gia đình: "Nhà anh bây giờ có hơn 30 phòng trọ cho sinh viên thuê, có 6 cái cửa hàng cũng cho thuê, tháng thu nhập gần 200 triệu, con cái đều công ăn việc làm ổn định. Mọi người đều khuyên anh nên nghỉ ngơi để giữ gìn sức khỏe của mình. Nhưng nghỉ thì anh buồn lắm, chẳng nhẽ mình mới gần sáu chục tuổi đầu lại cứ ngồi nhà ăn, đợi lĩnh phụ cấp thương binh hay sao?".
Bẵng đi một thời gian, bỗng một ngày, tôi nhận được điện thoại của anh Vỹ càng cua, giọng anh hồ hởi lắm: "Anh ở nhà buồn quá, nên mới tậu cái trang trại 10.000m2 ở Lương Sơn (Hòa Bình). Anh lên đây một mình, giờ cơ ngơi của anh ổn lắm rồi, hôm nào mời chú lên tham quan". Rồi anh kể say sưa về cái trang trại của anh, có nhiều mít, nhiều chuối, có cả đàn gà trăm con và một cái ao cá mà tết này cũng thu cả tấn cá sạch...
Tâm sự về chuyện cái trang trại, anh Vỹ nói: "Năm ngoái có người vỡ nợ bán cả cái trang trại này, chỉ có 3,5 tỷ đồng. Nếu muốn an nhàn thì mình cũng chẳng mua để mà làm gì? Mà lên đây lọ mọ chăm gà, chăm cá, bón cây. Nhưng mình nghĩ thôi còn sức khỏe cứ phải đầu tư cho tương lai mua cái trang trại để dành cho con cháu.
Có khi cái số mình mát tay về đường đất đai thật, mình mua xong chưa được nửa năm có người lên trả 15 tỷ, mình cũng không bán vì xác định là để dành rồi. Mà làm trang trại, mình lại khỏe ra, được sống giữa cây cối, không khí trong lành thấy hợp hơn ở thành phố. Giờ làm trang trại ổn rồi, mình cũng muốn anh em đồng đội, ai có hoàn cảnh khó khăn thì tới làm cùng mình, vừa bầu bạn vừa thêm thắt phần thu nhập cho họ".
Không chỉ anh Vỹ, trong chiến tranh, biết bao thanh niên của Hà Nội đã hiên ngang lên đường bảo vệ Tổ quốc. Trở về sau những cuộc chiến, với những vết thương, nhưng không vì thế mà họ cho phép mình trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội. Với phẩm chất của người lính, bằng sức lực của chính mình, họ đã vươn lên làm giàu cho bản thân và giúp đỡ cho những đồng đội còn khó khăn vất vả.
Rất bình dị và âm thầm, họ vẫn lặng lẽ làm nên những điều tốt đẹp cho chính họ và cho cuộc đời. Với họ, bánh xe cuộc đời vẫn quay, miệt mài và trọn vẹn… 
Theo Gia Tưởng (Dân Việt)

Có thể bạn quan tâm

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

null