Người giữ rừng cả thế giới biết tên

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Ông Nguyễn Đình Trọng (70 tuổi, ở thôn Tân Hòa, xã Vĩnh Hiền, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị) được xem như “mãnh hổ” trông coi, gìn giữ nguyên vẹn Rú Lịnh - khu rừng nguyên sinh duy nhất ở đồng bằng Quảng Trị.

Thậm chí, các nhà khoa học sử dụng tên ông đặt tên cho loài thực vật mới vừa phát hiện ở Rú Lịnh là Lasianthus trongii, khi công bố trên tạp chí chuyên ngành Phytotaxa.

Ông Nguyễn Đình Trọng bên cây cổ thụ ở Rú Lịnh
Ông Nguyễn Đình Trọng bên cây cổ thụ ở Rú Lịnh

Lạ kỳ cách đặt tên loài mới

Nằm gần di tích lịch sử quốc gia đặc biệt Đôi bờ Hiền Lương - Bến Hải, Rú Lịnh rộng gần 100ha, địa bàn giáp ranh giữa 2 xã Hiền Thành và Vĩnh Hòa, huyện Vĩnh Linh.

Ở đây, các nhà khoa học vừa phát hiện, mô tả 1 loài thực vật mới thuộc chi Lasianthus và công bố trên tạp chí chuyên ngành Phytotaxa số ra ngày 18-3. Lạ kỳ, loài thực vật mới này được đặt theo tên ông Nguyễn Đình Trọng, thay vì đặt tên theo đặc điểm hình thái của loài hay địa danh mà người phát hiện ra loài mới như trước đây.

TS Lê Tuấn Anh, công tác tại Viện Nghiên cứu khoa học miền Trung, là người có công lớn trong việc phát hiện, mô tả Lasianthus trongii, giải thích: “Lasianthus nghĩa là xú hương - 1 chi lớn trong họ Rubiaceae với 292 loài phân bố rộng khắp trên thế giới, ở Việt Nam đã ghi nhận 74 loài thuộc chi này. “trongii” là tên loài mới, được đặt theo tên bác Trọng để phân biệt với các loài cùng chi.

Không phải là người trực tiếp phát hiện Lasianthus trongii, nhưng sự gắn bó và cống hiến của bác Trọng trong nỗ lực bảo vệ Rú Lịnh gần như nguyên vẹn suốt 50 năm nay là điều đáng trân trọng, xứng đáng được các nhà khoa học đặt tên ghi nhớ cho loài thực vật mới này”.

Rú Lịnh trên vùng đất đỏ bazan với số lượng và chủng loại loài phong phú có nguồn gốc chủ yếu từ hệ thực vật cổ Á nhiệt đới. Tên Rú Lịnh bắt nguồn từ cây Lịnh - một loài tre quả thịt thuộc phân họ tre nứa, gần giống cây giang, thân cỏ, trong ống chứa nước trong và ngọt. Rú Lịnh còn có rất nhiều loài thú như chồn, heo rừng, sóc, bò sát và cây ăn quả như bứa, dẻ gai, hồng, chôm chôm…

Trong đó, loài Lasianthus trongii dạng cây bụi cao 1-3m, thân không lông. Lá mọc đối xứng, phiến lá hình elip hoặc hình mác, cả hai mặt lá không lông, đuôi lá nhọn, gốc lá gần tròn, mép nguyên, gân phụ 6-8 cặp, cuống lá không lông dài 2-3mm, lá kèm nhỏ hình tam giác. Quả hạch hình trứng đến hình cầu, nhẵn, màu đỏ cam. Lasianthus trongii có hình thái gần giống loài L. tamdaoensis và L. kailarsenii được phát hiện trước đó ở Tam Đảo - Việt Nam và Thái Lan.

“Loài Lasianthus trongii phân biệt rõ ràng qua hình thái của lá, hoa và quả, nhưng nổi bật nhất là màu đỏ cam của quả, khác hoàn toàn với quả màu xanh dương ở 2 loài còn lại. Hiện loài này phân bố ở khu vực 2 tỉnh Quảng Bình và Quảng Trị, song quần thể có số lượng ít và được các nhà khoa học đề xuất đánh giá nguy cấp theo Liên minh Bảo tồn thiên nhiên quốc tế (IUCN) năm 2024”, TS Lê Tuấn Anh cho biết.

Giữ rừng cho muôn nhà

Đến Rú Lịnh, hỏi ông Nguyễn Đình Trọng giữ rừng, mấy người lớn tuổi quay qua hỏi nhau, hay là ông “Trọng chự rú” vừa được đặt tên cho loài xú hương. Thì ra, trong thổ ngữ địa phương, chự là giữ, rú là rừng. Đời “chự rú” của ông Trọng có nhiều niềm vui nhưng cũng đối mặt không ít nguy hiểm.

Ông Nguyễn Đình Trọng (trái) và TS Lê Tuấn Anh bên cây Lasianthus trongii vừa được phát hiện tại Rú Lịnh
Ông Nguyễn Đình Trọng (trái) và TS Lê Tuấn Anh bên cây Lasianthus trongii vừa được phát hiện tại Rú Lịnh

Đôi mắt sâu hoắm, mái tóc bạc trắng nhưng ông Trọng vẫn nhanh nhẹn như con sóc giữa rừng. Ông cười rồi bảo: “Tôi kể, nhưng nhà báo đừng viết thật quá, kẻo thấy khổ, không ai dám giữ rừng nữa mô!”. Sau ngày đất nước thống nhất, ông Trọng từ vùng tập kết miền Bắc trở về quê nhà, được phân công làm công nhân thủy lợi. Đến cuối năm 1977, ông về lại Tân Hòa, xung phong giữ rừng hưởng công sau khi lực lượng kiểm lâm rút, bàn giao Rú Lịnh cho địa phương quản lý.

Hòa bình lập lại, mọi người di tản khắp nơi rồi tay trắng trở về nhà trên đống đổ nát hoang tàn vì bom đạn chiến tranh. Nhà cửa, ruộng đồng hoang hóa, đầy rẫy hố bom và dày đặc bom mìn… Khó khăn chồng chất nên nhiều người tìm đến Rú Lịnh chặt cây đốn gỗ đổi lấy gạo.

Xót xa trước những cây gỗ gụ, gõ, sồi, lim, chò sến, trầm hương… to cả mấy người ôm không xuể vừa hồi sinh trên vùng đất chết bị đốn hạ không thương tiếc nên người ta đến đặt vấn đề, tôi kiên quyết trả lời “rừng của Nhà nước, tui đâu có quyền mà cho”...

Không dừng lại, họ tìm tới tận nhà tôi ném đá, hăm dọa, chửi bới thậm tệ đến cả vợ con. Lại có người vờ mượn rựa, cưa mà tôi vừa tịch thu từ những đối tượng chặt phá rừng. Nhưng tôi biết, họ mượn rồi xách đi chặt cây, phá rừng là vô tình tôi trở thành tiếp tay… Thực ra, người dân đang giám sát, nếu tôi du di một tí là chết

- ông Trọng chia sẻ.

Những thửa ruộng hoang hóa bên rìa Rú Lịnh được cải tạo, bà con trong vùng dần bỏ đi rừng, chăm chỉ làm nông nên công việc của ông Trọng đỡ vất vả. Nhưng chẳng bao lâu, lâm tặc hung hãn từ nơi khác đổ về Rú Lịnh chặt phá cây rừng, săn tìm trầm hương, đào gốc cây làm bonsai khiến việc giữ rừng của ông Trọng đối diện muôn vàn hiểm nguy.

Ông bảo: “Muốn làm nghề này thì phải có gan. Quen như tôi mà đi rừng vẫn bị rết cắn, trật chân té là chuyện thường. Cách đây vài năm, khi đang tuần rừng ở khu vực khe Mài Rạ Mến Lện, tôi phát hiện nhóm người đang bứng gốc đa to. Chỉ có một mình nên tôi chờ cho chúng kéo cây ra ngoài Rú Lịnh mới hô hoán để dân làng vây bắt”.

Bị ông Trọng “phá đám”, các đối tượng bỏ cây, xúm lại đánh ông một trận nhừ tử. Tưởng ông ngán, nào ngờ vài ngày sau, những vết bầm tím chưa kịp tan, người ta lại thấy ông vác rựa lên rừng đi tuần.

“Giờ mỗi lần có lâm tặc, ông Nguyễn Đình Trọng chỉ cần hú một tiếng là dân làng kéo lên vây bắt. Ngoài việc giữ nước ngầm để hàng trăm hécta lúa của 2 xã Hiền Thành và Vĩnh Hòa luôn đủ nước tưới tiêu, đời sống người dân được bảo đảm, Rú Lịnh như cỗ máy điều hòa mát rượi khi nắng nóng gió Lào thổi mạnh và là lá chắn che chở cho mọi nhà khi bão tố đổ bộ”, ông Thái Văn Thành, Chủ tịch UBND huyện Vĩnh Linh, nhìn nhận.

Chưa ai đoán định Rú Lịnh bao nhiêu tuổi, chỉ biết những năm kháng Pháp, rú là nơi an toàn. Người dân quanh vùng thời ấy vào rú tránh địch đi càn và lập “chợ kháng chiến” nhằm trao đổi, mua bán sản vật địa phương. Thời chống Mỹ, Rú Lịnh thành nơi che chở cho bộ đội tránh các cuộc oanh tạc của máy bay địch mà dấu vết còn lại là những hố bom giữa rừng...

Giờ hạn hán đến mấy, mạch nước ngầm ở Rú Lịnh vẫn chảy về tưới tắm cho những vườn hoa màu, ruộng lúa xanh tươi quanh vùng. Đặc biệt, người dân đã nhận thức và khâm phục việc giữ rừng của ông Trọng là vì làng, vì nước, vì người đi trước, vì thế hệ mai sau.

Theo SGGPO

Có thể bạn quan tâm

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

null