TP.HCM nghĩa tình: Cưu mang những mảnh đời nhiễm HIV bị bỏ rơi

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Giữa nhịp sống hối hả của TP.HCM, có một nơi lặng lẽ cưu mang những mảnh đời nhiễm HIV bị bỏ rơi. Ở đó, nhân ái được trao đi và yêu thương được tiếp nối.

Thấy linh mục Phương Đình Toại đến, bé Mận liền chồm lên đưa hai tay đòi bế. Được ôm vào lòng, bé úp mặt vào ngực ông, vung vẩy 2 cái tay bé xíu, mắt lấp lánh vui. 5 tháng trước, khi Mận mới 4 tháng tuổi, mẹ đặt bé vô cái thau rồi bỏ trước mái ấm Mai Tâm lúc trời tờ mờ sáng cùng mảnh giấy viết vội: "Xin cha giúp, bé bị nhiễm HIV và lao". Đã quá quen với chuyện này, cha Toại cùng các bảo mẫu lại bế vào, tắm rửa, thay quần áo, cho ăn. mái ấm Mai Tâm lại thêm một thành viên mới…

Những trái tim nhân hậu

Ấn tượng đầu tiên khi đến Mái ấm Mai Tâm là sự sạch sẽ và nền nếp. Đến giờ cơm, các bé tự động cầm chén đến cho các mẹ múc rồi ngồi ăn trật tự. Thấy cha Toại đến, các bé khoanh tay thưa, có đứa chạy lại ôm…

Các “mẹ” ở đây đều thương các em như con
Các “mẹ” ở đây đều thương các em như con

Trên tường phòng ăn là một cái bảng lớn dán chi chít các mẫu giấy viết lời chúc của những người đến thăm, từ nhiều quốc gia khác nhau. "Rồi sẽ không còn sự kỳ thị nữa, mà chỉ còn tình yêu thương đối với các em", "Ông trời không lấy của ai tất cả. Rồi những điều tốt đẹp sẽ đến với những trái tim nhân hậu", "Luôn luôn theo đuổi giấc mơ của em. Bất cứ gì muốn làm, em đều có thể đạt được. Hãy tin vào bản thân mình!"…

Mai Tâm là mái ấm gia đình, ở đó, cha là các tu sĩ, mẹ là các cô bảo mẫu. "Mai Tâm hiện có 4 tu sĩ, sẽ cùng đến đón các bé mỗi buổi tan học ở trường tiểu học gần nhà. Chúng tôi muốn tụi nhỏ cảm thấy ấm áp, mỗi buổi học có cha đón về như các bạn", linh mục Trần Đức Toàn chia sẻ.

Ở nhà trẻ, mỗi cô bảo mẫu có thể chăm đến vài chục bé, và có thể thay đổi bảo mẫu. Còn ở đây, mỗi mẹ (bảo mẫu) sẽ có một phòng riêng, 2 - 4 bé sẽ ở chung phòng với mẹ cho đến hết lớp 1 (đối với bé trai) và hết cấp 1 (đối với bé gái).

Các bé ở mái ấm xem linh mục Phương Đình Toại như người cha của mình
Các bé ở mái ấm xem linh mục Phương Đình Toại như người cha của mình

"Các bé bị bỏ rơi nên thiếu thốn tình cảm và rất nhạy cảm. Nếu cứ vài tháng, một năm lại thay người chăm sóc, các bé sẽ bị hụt hẫng. Lớn lên, chúng sẽ khó lập gia đình, khó hòa nhập xã hội vì không tin vào một tình cảm lâu bền. Tôi muốn xây dựng Mai Tâm như một gia đình chứ không phải như một trường mồ côi", linh mục Phương Đình Toại tâm sự.

Mai Tâm có nhiều nhà gần nhau, nam nữ ở riêng. Nhà cho các bé từ vài tháng đến 6 tuổi (ở chung với "mẹ"), nhà cho trẻ từ 7 tuổi đến hết cấp học THCS, nhà cho các em cấp THPT…

Sống ở đây, các em không mặc đồng phục mà được bận theo sở thích. Các em lớp 7 - 9 sẽ được sử dụng điện thoại vào cuối tuần để giải trí. Mỗi em có điện thoại và mật khẩu riêng, người khác không được mở. Từ lớp 10 trở lên, các em được giữ điện thoại, đến 20 giờ 30 sẽ thu lại để không ảnh hưởng đến giấc ngủ (cuối tuần các em không phải nộp lại điện thoại).

Đáp đền tiếp nối

Vừa xong buổi dạy sáng ở Mai Tâm, sơ Nguyễn Thị Nga (thuộc dòng Phao lô) ngồi chờ xe ôm đến chở về. Đã 75 tuổi, mắt đã bắt đầu mờ, tay đã bắt đầu run nhưng sáng nào sơ cũng đến dạy học cho bọn trẻ vì "thương tụi nhỏ, tôi chỉ mong nó biết lễ nghĩa, học hành đến nơi đến chốn".

Các bé, các mẹ nhiễm HIV đều phải uống thuốc mỗi ngày do cha Toại chuẩn bị
Các bé, các mẹ nhiễm HIV đều phải uống thuốc mỗi ngày do cha Toại chuẩn bị

Gần 20 năm qua, việc "trồng người" thầm lặng của sơ Nga đã cho ra đời nhiều "quả ngọt". Trần Văn Hiệp, cậu học trò nhỏ ở Mai Tâm 18 năm trước của sơ, giờ đây đã là sinh viên năm cuối đại học ngành công nghệ thông tin. Ngoài đi học, Hiệp còn đi làm thêm. Mỗi chiều từ 17 giờ 30 - 20 giờ 30, từ thứ hai đến thứ sáu, Hiệp đều ghé qua Mai Tâm để thăm "mấy đứa em khác cha khác mẹ", tắm rửa, dẫn đi công viên, kiểm tra bài, dạy học… "Những việc này không phải là nghĩa vụ bắt buộc, chỉ là tôi thấy mình cần phải có trách nhiệm với gia đình, với những đứa em của mình", Hiệp nói.

Hỏi chuyện mọi người ở đây không dễ. Dù đã được cha Toại giới thiệu, nhưng lần đầu tiên tôi hầu như không thể bắt chuyện, đành phải ngồi chơi một chút rồi ra về. Lần sau quay lại, quen hơn, câu chuyện mới có thể bắt đầu bằng những câu trả lời ngắn và rời rạc. Cũng dễ hiểu, do mồ côi hoặc bị bỏ rơi từ nhỏ nên các em rất nhạy cảm, thiếu tự tin, khó kiểm soát cảm xúc…

Còi, 21 tuổi mà chỉ 38 kg, người nhỏ như bé gái chưa dậy thì. Còi quê Quảng Ngãi, vào mái ấm từ 10 năm trước. Ở quê học bữa đực bữa cái, nên vào Mai Tâm, Còi phải học lại từ lớp 3, trễ hơn so với tuổi đến mấy năm. Ráng học được đến lớp 9, nhưng không thể tiếp tục được nữa, Còi nghỉ học văn hóa để học nghề làm bảo mẫu. Lấy được chứng chỉ nghề bảo mẫu, Còi xin các cha được ở lại phụ chăm các em. Mỗi sáng Còi phụ các mẹ đưa em bé đi công viên phơi nắng, rồi về cho ngủ, ăn, tắm rửa, lui cui cả ngày. Hỏi tại sao muốn ở lại, Còi chỉ trả lời: "Tại thấy tội mấy em".

Nhà ăn sạch sẽ, thoáng mát
Nhà ăn sạch sẽ, thoáng mát

Chị Nguyễn Thị Thiên, 47 tuổi, nhiễm HIV từ chồng sử dụng ma túy, sinh ra con gái cũng bị nhiễm. Cuối năm 2006, chị và con gái mới 8 tháng tuổi xin vào Mai Tâm. Lúc mới vào, chị Thiên sức khỏe rất yếu. Những lần chị bệnh nằm một chỗ, cha Toại cho uống thuốc, chăm sóc rất chu đáo. Có lẽ chị không biết rằng tôn chỉ của dòng Camillo (với biểu tượng thánh giá đỏ trên ngực áo) là đem niềm vui, sự an ủi và nâng đỡ người đau bệnh "với tình yêu của một bà mẹ chăm sóc đứa con duy nhất của mình trong lúc đau ốm".

Con gái chị Thiên được nuôi dưỡng, học hành đến nơi đến chốn, đã rời khỏi mái ấm để đi làm, sống cuộc đời tự lập ở tỉnh Bình Dương. Còn chị xin cha Toại được ở lại Mai Tâm nấu bếp, chăm em bé…

"Đời tôi nếu không có cha thì không biết làm sao sống được. Tôi không thể tưởng tượng được tại sao người dưng nước lã lại có thể chăm sóc mình tận tình như vậy. Tôi sống ở đây đã gần 20 năm, xem cha như người cha thứ hai, xem đây như là nhà từ lâu lắm rồi. Tôi muốn ở lại nhà, làm gì cũng được để đáp lại chút ơn", chị Thiên nói về cha Toại mà mắt rưng rưng.

* (Trừ các tu sĩ, tên của những nhân vật trong bài đã được thay đổi)

Gia đình mái ấm Mai Tâm

Được thành lập vào năm 2005 bởi anh em tu sĩ dòng tá viên mục vụ bệnh nhân (dòng Camillo), Mái ấm Mai Tâm (số 23 đường 15, KP.1, P.Hiệp Bình Chánh, TP.Thủ Đức, TP.HCM) là nơi chăm sóc các bà mẹ đơn thân và trẻ nhỏ mồ côi bị ảnh hưởng bởi HIV/AIDS. Không chỉ được điều trị, nuôi ăn ở, họ còn được chăm sóc về y tế, tâm lý, giáo dục, học nghề, được sống trong một môi trường gia đình. Đến nay, mái ấm đã cưu mang 246 em và 96 bà mẹ. Hiện tại, 62 em đang sống tại đây, kinh phí chủ yếu vẫn đến từ sự đóng góp của các nhà hảo tâm. Mái ấm Mai Tâm là một phần của "Gia đình mái ấm Mai Tâm". Mạng lưới yêu thương này còn có Mái ấm Gary (số 165/2 Tam Châu, P.Tam Bình, TP.Thủ Đức) chăm lo cho bệnh nhân nghèo mắc bệnh nghiêm trọng. Mái ấm Naza chăm sóc những người mắc AIDS giai đoạn cuối. Mái ấm Vị Hoàng chăm sóc người khó khăn trên 60 tuổi. Phòng khám đa khoa nhân đạo Kinh 7, phòng khám Mai Khôi - Đồng Tiến khám chữa bệnh miễn phí…

Theo Lam Yên (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Viết lại đời mình bằng việc tử tế

Viết lại đời mình bằng việc tử tế

(GLO)- Ít ai biết, sau dáng vẻ điềm đạm, ít nói của người đàn ông đã bước qua tuổi lục tuần - Kpă Dõ, Trưởng ban Công tác Mặt trận làng Lê Ngol (xã Bờ Ngoong) - là một quá khứ nhiều day dứt. Hai mươi lăm năm trước, vì nhẹ dạ và thiếu hiểu biết, ông bị lôi kéo vào con đường lầm lỡ.

Ngày mới bên sông Pô Cô

E-magazine Ngày mới bên sông Pô Cô

(GLO)- Sớm mai ở Ia Krái, dòng Pô Cô uốn lượn như dải lụa bạc giữa mênh mông cây cối. Nước sông lăn tăn, gợn sóng nhỏ vỗ vào bãi cát vàng, len qua vườn rẫy, tạo thành một bản hòa ca của thiên nhiên và con người.

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

(GLO)- Tự xa xưa người Bahnar ở đại ngàn An Toàn (tỉnh Gia Lai) đã biết sử dụng nhiều loài cây rừng để làm thuốc chữa bệnh. Kinh nghiệm được chắt lọc qua nhiều thế hệ, không chỉ chăm sóc sức khỏe cộng đồng mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, góp phần gìn giữ giá trị y học dân gian.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

(GLO)- Ba đối tượng cốt cán cuối cùng của tà đạo “Hà Mòn” bị bắt giữ tại khu vực núi Jơ Mông (giáp ranh xã Hra và xã Lơ Pang) vào ngày 19-3-2020 đã đánh dấu bước ngoặt quan trọng, khép lại hành trình đấu tranh kéo dài hơn một thập kỷ.

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

Ở đặc khu Lý Sơn (Quảng Ngãi), lão ngư Dương Minh Thạnh được nhiều ngư dân gọi là “lão ngư Hoàng Sa” bởi có công “nối biển” Lý Sơn ra quần đảo Hoàng Sa. Ông còn được mệnh danh là “sói biển” Lý Sơn, bởi sức vươn khơi dẻo dai, từng 5 lần thoát chết thần kỳ giữa bão biển.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

(GLO)- Khi tà đạo “Hà Mòn” tan biến, trên những buôn làng ở xã Hra, xã Đak Pơ, niềm tin làm giàu đang được gieo lại từ chính mảnh đất cũ. Nhờ sự vào cuộc của cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng cùng ý chí vươn lên của người dân, những vùng đất này đang chuyển mình mạnh mẽ. 

Xây thế trận lòng dân từ sâu rễ bền gốc nơi tà đạo Hà Mòn đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo Hà Mòn đi qua - Kỳ 2: Tỉnh ngộ sau chuỗi ngày tối tăm

(GLO)- Phía sau những lời hứa hẹn mơ hồ về một cuộc sống sung túc không cần lao động. Ở một số buôn làng, những mái nhà vốn yên ấm bị xáo trộn. Chỉ khi cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng kiên trì vận động, nhiều người mới dần nhận ra sự thật, tỉnh ngộ và quay về với cuộc sống bình thường.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

null