TP.HCM nghĩa tình: Cưu mang những mảnh đời nhiễm HIV bị bỏ rơi

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Giữa nhịp sống hối hả của TP.HCM, có một nơi lặng lẽ cưu mang những mảnh đời nhiễm HIV bị bỏ rơi. Ở đó, nhân ái được trao đi và yêu thương được tiếp nối.

Thấy linh mục Phương Đình Toại đến, bé Mận liền chồm lên đưa hai tay đòi bế. Được ôm vào lòng, bé úp mặt vào ngực ông, vung vẩy 2 cái tay bé xíu, mắt lấp lánh vui. 5 tháng trước, khi Mận mới 4 tháng tuổi, mẹ đặt bé vô cái thau rồi bỏ trước mái ấm Mai Tâm lúc trời tờ mờ sáng cùng mảnh giấy viết vội: "Xin cha giúp, bé bị nhiễm HIV và lao". Đã quá quen với chuyện này, cha Toại cùng các bảo mẫu lại bế vào, tắm rửa, thay quần áo, cho ăn. mái ấm Mai Tâm lại thêm một thành viên mới…

Những trái tim nhân hậu

Ấn tượng đầu tiên khi đến Mái ấm Mai Tâm là sự sạch sẽ và nền nếp. Đến giờ cơm, các bé tự động cầm chén đến cho các mẹ múc rồi ngồi ăn trật tự. Thấy cha Toại đến, các bé khoanh tay thưa, có đứa chạy lại ôm…

Các “mẹ” ở đây đều thương các em như con
Các “mẹ” ở đây đều thương các em như con

Trên tường phòng ăn là một cái bảng lớn dán chi chít các mẫu giấy viết lời chúc của những người đến thăm, từ nhiều quốc gia khác nhau. "Rồi sẽ không còn sự kỳ thị nữa, mà chỉ còn tình yêu thương đối với các em", "Ông trời không lấy của ai tất cả. Rồi những điều tốt đẹp sẽ đến với những trái tim nhân hậu", "Luôn luôn theo đuổi giấc mơ của em. Bất cứ gì muốn làm, em đều có thể đạt được. Hãy tin vào bản thân mình!"…

Mai Tâm là mái ấm gia đình, ở đó, cha là các tu sĩ, mẹ là các cô bảo mẫu. "Mai Tâm hiện có 4 tu sĩ, sẽ cùng đến đón các bé mỗi buổi tan học ở trường tiểu học gần nhà. Chúng tôi muốn tụi nhỏ cảm thấy ấm áp, mỗi buổi học có cha đón về như các bạn", linh mục Trần Đức Toàn chia sẻ.

Ở nhà trẻ, mỗi cô bảo mẫu có thể chăm đến vài chục bé, và có thể thay đổi bảo mẫu. Còn ở đây, mỗi mẹ (bảo mẫu) sẽ có một phòng riêng, 2 - 4 bé sẽ ở chung phòng với mẹ cho đến hết lớp 1 (đối với bé trai) và hết cấp 1 (đối với bé gái).

Các bé ở mái ấm xem linh mục Phương Đình Toại như người cha của mình
Các bé ở mái ấm xem linh mục Phương Đình Toại như người cha của mình

"Các bé bị bỏ rơi nên thiếu thốn tình cảm và rất nhạy cảm. Nếu cứ vài tháng, một năm lại thay người chăm sóc, các bé sẽ bị hụt hẫng. Lớn lên, chúng sẽ khó lập gia đình, khó hòa nhập xã hội vì không tin vào một tình cảm lâu bền. Tôi muốn xây dựng Mai Tâm như một gia đình chứ không phải như một trường mồ côi", linh mục Phương Đình Toại tâm sự.

Mai Tâm có nhiều nhà gần nhau, nam nữ ở riêng. Nhà cho các bé từ vài tháng đến 6 tuổi (ở chung với "mẹ"), nhà cho trẻ từ 7 tuổi đến hết cấp học THCS, nhà cho các em cấp THPT…

Sống ở đây, các em không mặc đồng phục mà được bận theo sở thích. Các em lớp 7 - 9 sẽ được sử dụng điện thoại vào cuối tuần để giải trí. Mỗi em có điện thoại và mật khẩu riêng, người khác không được mở. Từ lớp 10 trở lên, các em được giữ điện thoại, đến 20 giờ 30 sẽ thu lại để không ảnh hưởng đến giấc ngủ (cuối tuần các em không phải nộp lại điện thoại).

Đáp đền tiếp nối

Vừa xong buổi dạy sáng ở Mai Tâm, sơ Nguyễn Thị Nga (thuộc dòng Phao lô) ngồi chờ xe ôm đến chở về. Đã 75 tuổi, mắt đã bắt đầu mờ, tay đã bắt đầu run nhưng sáng nào sơ cũng đến dạy học cho bọn trẻ vì "thương tụi nhỏ, tôi chỉ mong nó biết lễ nghĩa, học hành đến nơi đến chốn".

Các bé, các mẹ nhiễm HIV đều phải uống thuốc mỗi ngày do cha Toại chuẩn bị
Các bé, các mẹ nhiễm HIV đều phải uống thuốc mỗi ngày do cha Toại chuẩn bị

Gần 20 năm qua, việc "trồng người" thầm lặng của sơ Nga đã cho ra đời nhiều "quả ngọt". Trần Văn Hiệp, cậu học trò nhỏ ở Mai Tâm 18 năm trước của sơ, giờ đây đã là sinh viên năm cuối đại học ngành công nghệ thông tin. Ngoài đi học, Hiệp còn đi làm thêm. Mỗi chiều từ 17 giờ 30 - 20 giờ 30, từ thứ hai đến thứ sáu, Hiệp đều ghé qua Mai Tâm để thăm "mấy đứa em khác cha khác mẹ", tắm rửa, dẫn đi công viên, kiểm tra bài, dạy học… "Những việc này không phải là nghĩa vụ bắt buộc, chỉ là tôi thấy mình cần phải có trách nhiệm với gia đình, với những đứa em của mình", Hiệp nói.

Hỏi chuyện mọi người ở đây không dễ. Dù đã được cha Toại giới thiệu, nhưng lần đầu tiên tôi hầu như không thể bắt chuyện, đành phải ngồi chơi một chút rồi ra về. Lần sau quay lại, quen hơn, câu chuyện mới có thể bắt đầu bằng những câu trả lời ngắn và rời rạc. Cũng dễ hiểu, do mồ côi hoặc bị bỏ rơi từ nhỏ nên các em rất nhạy cảm, thiếu tự tin, khó kiểm soát cảm xúc…

Còi, 21 tuổi mà chỉ 38 kg, người nhỏ như bé gái chưa dậy thì. Còi quê Quảng Ngãi, vào mái ấm từ 10 năm trước. Ở quê học bữa đực bữa cái, nên vào Mai Tâm, Còi phải học lại từ lớp 3, trễ hơn so với tuổi đến mấy năm. Ráng học được đến lớp 9, nhưng không thể tiếp tục được nữa, Còi nghỉ học văn hóa để học nghề làm bảo mẫu. Lấy được chứng chỉ nghề bảo mẫu, Còi xin các cha được ở lại phụ chăm các em. Mỗi sáng Còi phụ các mẹ đưa em bé đi công viên phơi nắng, rồi về cho ngủ, ăn, tắm rửa, lui cui cả ngày. Hỏi tại sao muốn ở lại, Còi chỉ trả lời: "Tại thấy tội mấy em".

Nhà ăn sạch sẽ, thoáng mát
Nhà ăn sạch sẽ, thoáng mát

Chị Nguyễn Thị Thiên, 47 tuổi, nhiễm HIV từ chồng sử dụng ma túy, sinh ra con gái cũng bị nhiễm. Cuối năm 2006, chị và con gái mới 8 tháng tuổi xin vào Mai Tâm. Lúc mới vào, chị Thiên sức khỏe rất yếu. Những lần chị bệnh nằm một chỗ, cha Toại cho uống thuốc, chăm sóc rất chu đáo. Có lẽ chị không biết rằng tôn chỉ của dòng Camillo (với biểu tượng thánh giá đỏ trên ngực áo) là đem niềm vui, sự an ủi và nâng đỡ người đau bệnh "với tình yêu của một bà mẹ chăm sóc đứa con duy nhất của mình trong lúc đau ốm".

Con gái chị Thiên được nuôi dưỡng, học hành đến nơi đến chốn, đã rời khỏi mái ấm để đi làm, sống cuộc đời tự lập ở tỉnh Bình Dương. Còn chị xin cha Toại được ở lại Mai Tâm nấu bếp, chăm em bé…

"Đời tôi nếu không có cha thì không biết làm sao sống được. Tôi không thể tưởng tượng được tại sao người dưng nước lã lại có thể chăm sóc mình tận tình như vậy. Tôi sống ở đây đã gần 20 năm, xem cha như người cha thứ hai, xem đây như là nhà từ lâu lắm rồi. Tôi muốn ở lại nhà, làm gì cũng được để đáp lại chút ơn", chị Thiên nói về cha Toại mà mắt rưng rưng.

* (Trừ các tu sĩ, tên của những nhân vật trong bài đã được thay đổi)

Gia đình mái ấm Mai Tâm

Được thành lập vào năm 2005 bởi anh em tu sĩ dòng tá viên mục vụ bệnh nhân (dòng Camillo), Mái ấm Mai Tâm (số 23 đường 15, KP.1, P.Hiệp Bình Chánh, TP.Thủ Đức, TP.HCM) là nơi chăm sóc các bà mẹ đơn thân và trẻ nhỏ mồ côi bị ảnh hưởng bởi HIV/AIDS. Không chỉ được điều trị, nuôi ăn ở, họ còn được chăm sóc về y tế, tâm lý, giáo dục, học nghề, được sống trong một môi trường gia đình. Đến nay, mái ấm đã cưu mang 246 em và 96 bà mẹ. Hiện tại, 62 em đang sống tại đây, kinh phí chủ yếu vẫn đến từ sự đóng góp của các nhà hảo tâm. Mái ấm Mai Tâm là một phần của "Gia đình mái ấm Mai Tâm". Mạng lưới yêu thương này còn có Mái ấm Gary (số 165/2 Tam Châu, P.Tam Bình, TP.Thủ Đức) chăm lo cho bệnh nhân nghèo mắc bệnh nghiêm trọng. Mái ấm Naza chăm sóc những người mắc AIDS giai đoạn cuối. Mái ấm Vị Hoàng chăm sóc người khó khăn trên 60 tuổi. Phòng khám đa khoa nhân đạo Kinh 7, phòng khám Mai Khôi - Đồng Tiến khám chữa bệnh miễn phí…

Theo Lam Yên (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

null