Tuổi trẻ giữ gìn văn hóa truyền thống

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Trong nhịp sống hiện đại, việc giữ gìn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống là nhiệm vụ cấp thiết. Thấu hiểu điều đó, nhiều bạn trẻ dân tộc thiểu số đang nỗ lực làm sống lại bản sắc văn hóa dân tộc theo những cách riêng.

1dd-bg.jpg
Rcom H’Rim (buôn Mi Hoan, xã Ia Hiao, huyện Phú Thiện) thường xuyên nấu những món ăn truyền thống của người Jrai để giới thiệu với bạn bè. Ảnh: L.H

Mỗi người một sở thích, một việc làm, song tất cả đều hướng về mục tiêu gìn giữ và lan tỏa những giá trị văn hóa mà cha ông để lại. Rcom H’Rim (21 tuổi, buôn Mi Hoan, xã Ia Hiao, huyện Phú Thiện) đang là sinh viên năm cuối của Trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn TP. Hồ Chí Minh. Cô gái người Jrai này vốn đam mê nấu những món ăn truyền thống của dân tộc mình. Từ nhỏ, H’Rim đã quen với mùi thơm của lá mì, vị đắng của cà rừng và hương nồng của cá suối khô.

“Ngày trước, mỗi khi mẹ nấu món lá mì xào cà đắng, em lại ngồi cạnh nhìn mẹ vò lá mì, cắt cà và chế biến. Giờ lớn lên, em làm lại món ăn này để bạn bè cùng thưởng thức. Ai chưa biết thì em chỉ, ai đã biết thì cùng nhau làm. Em muốn gìn giữ để những món ăn truyền thống của người Jrai không bị thất truyền, đồng thời giới thiệu đến với du khách gần xa”-H’Rim bày tỏ.

Không chỉ say mê với lá mì xào cà đắng, H’Rim còn đặc biệt thích món muối lá é. Theo H’Rim, đây là món ăn bình dị nhưng gói trọn hồn cốt của núi rừng Tây Nguyên. Mỗi khi nhớ nhà, em lại cùng bạn bè ra chợ mua cá khô, ớt và lá é để giã muối. Nhiều bạn ở thành phố lần đầu thưởng thức thì tấm tắc khen ngon.

Còn với Nay Gia Phúc (13 tuổi, buôn Phu Ama Nher, xã Ia Rtô, thị xã Ayun Pa), tình yêu văn hóa dân tộc lại được nuôi dưỡng qua tiếng cồng, tiếng chiêng từ thuở bé. Sinh ra trong gia đình có bố là nghệ nhân cồng chiêng nổi tiếng của xã, từ nhỏ, Phúc đã mê mẩn với những âm thanh trầm bổng của loại nhạc cụ này.

Phúc cho hay: 6 tuổi, em được bố chỉ dạy cách cầm dùi sao cho đúng, cách canh nhịp và nhớ bài. Sau đó, em tham gia lớp học cồng chiêng do bố tổ chức. Đến nay, em đã đánh thuần thục nhiều bài chiêng và thường xuyên đi biểu diễn tại các lễ hội do xã, tỉnh tổ chức, trong đó có chương trình “Cồng chiêng cuối tuần-Thưởng thức và trải nghiệm” tại Quảng trường Đại Đoàn Kết (TP. Pleiku).

“Bố em nói mỗi bài chiêng là một câu chuyện riêng, khi tấu lên thì đất trời, thần linh và người đã khuất sẽ lắng nghe. Sau này lớn lên, em muốn trở thành một người đánh chiêng thật giỏi như bố, rồi dạy lại cho các em nhỏ khác. Em không muốn tiếng cồng chiêng của buôn làng bị mất đi theo năm tháng”-Phúc nêu quyết tâm.

2lacha.jpg
Em Nay Gia Phúc tập luyện đánh chiêng cùng bố. Ảnh: Lạc Hà

Bên cạnh những bạn trẻ mê ẩm thực, làm đồ thủ công, nhiều thanh niên dân tộc thiểu số còn giữ gìn nghề ủ rượu cần. Đây là thứ men say ngọt ngào, gắn bó mật thiết với đời sống sinh hoạt cộng đồng của người Tây Nguyên từ bao đời nay. Em Gơn (22 tuổi, làng Ar Dết, xã Đê Ar, huyện Mang Yang) là một trong những người trẻ tâm huyết với nghề ủ rượu cần truyền thống. Sinh ra trong gia đình có nhiều đời làm rượu cần, từ nhỏ, Gơn đã quen với mùi thơm của men lá, với những ché rượu xếp ngay ngắn ở góc nhà sàn.

Gơn chia sẻ: “Theo truyền thống của người Bahnar, hầu như nhà nào cũng có vài ché rượu cần để đãi khách và làm quà. Từ năm học lớp 6, em đã được mẹ dạy cách ủ rượu. Việc này không đơn giản như nhiều người vẫn nghĩ, bởi mỗi gia đình có một bí quyết riêng trong cách chọn lá rừng làm men, cách nấu cơm nếp và ủ rượu. Sau này, em thường xuyên thay mẹ ủ rượu cần cho gia đình”.

Theo Gơn, để có được ché rượu cần ngon, trước tiên phải chọn được men rượu ngon. “Công đoạn nấu cơm cũng rất quan trọng. Cơm phải là nếp nương, hạt dài, dẻo và thơm, nấu vừa chín tới rồi để nguội, trộn với men và ủ qua đêm. Sau đó, nguyên liệu được cho vào ché và đặt nơi thoáng mát, tránh ánh nắng. Sau 1 tháng, hương thơm của rượu và men lá quyện vào nhau rất đặc trưng, ai uống một lần cũng nhớ mãi”-Gơn hào hứng nói.

Gơn cũng đang ấp ủ ý tưởng thành lập một tổ nhóm thanh niên yêu văn hóa truyền thống, chuyên ủ rượu cần phục vụ du khách và quảng bá tại các sự kiện văn hóa của địa phương.

Có thể bạn quan tâm

Chất thuần khiết nâng tầm thổ cẩm

Chất thuần khiết nâng tầm thổ cẩm

(GLO)- Với việc hợp chuẩn OCOP, nhiều sản phẩm thổ cẩm Bahnar, Jrai ở Gia Lai bắt đầu định vị được thương hiệu. Quá trình này có công rất lớn của nhiều phụ nữ, nghệ nhân đã dồn tâm huyết từng bước đưa thổ cẩm truyền thống ra thị trường.

Tiến sĩ Lê Quang Lâm cùng câu chuyện tù và Jrai

Tiến sĩ Lê Quang Lâm cùng câu chuyện tù và Jrai

(GLO)- Hiểu về văn hóa Tây Nguyên bắt đầu từ những hiện vật dân tộc học, đó cũng là một trong những cách tiếp cận của TS. Lê Quang Lâm (phường Diên Hồng, tỉnh Gia Lai) khi nghiên cứu về văn hóa của người Jrai. Trong hàng nghìn hiện vật mà ông dày công sưu tầm, có bộ sưu tập tù và Jrai độc đáo.

Suy nghĩ từ những lò gốm cổ

Suy nghĩ từ những lò gốm cổ dọc sông Côn

(GLO)- Dọc theo dòng sông Côn huyền thoại, tuyến giao thương quan trọng từng nối vùng cao nguyên với cửa biển Thị Nại, nếu không để ý kỹ, người ta rất dễ đi ngang qua những gò đất tưởng như bình thường. Nhưng dưới lớp đất trầm mặc ấy là dấu tích của một thời Champa rực rỡ.

Đi con đường ít người đi…

Đi con đường ít người đi…

(GLO)- Giữa nhịp sống hiện đại gấp gáp, có những người chọn lặng lẽ đi ngược dòng thời gian, lần theo dấu vết chữ nghĩa xưa để phục dựng hồn cốt văn hóa một vùng đất. Tiến sĩ Võ Minh Hải-Phó trưởng Khoa Khoa học Xã hội và Nhân văn (Trường ĐH Quy Nhơn), nhà nghiên cứu Hán Nôm - là một người như thế.

Gìn giữ và phát huy giá trị di sản Hán Nôm

Cần phối hợp liên ngành để gìn giữ và phát huy giá trị di sản Hán Nôm

(GLO)- Từ những sắc phong, gia phả, văn tế, địa bạ đến hoành phi, câu đối…, di sản Hán Nôm đang lưu giữ trên vùng đất Gia Lai là lớp trầm tích đặc biệt của lịch sử và văn hóa. Việc nhận diện giá trị, gìn giữ kho tư liệu này sẽ gợi mở con đường bảo tồn, phát huy giá trị di sản trong đời sống.

null