Suy nghĩ từ những lò gốm cổ dọc sông Côn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Dọc theo dòng sông Côn huyền thoại, tuyến giao thương quan trọng từng nối vùng cao nguyên với cửa biển Thị Nại, nếu không để ý kỹ, người ta rất dễ đi ngang qua những gò đất tưởng như bình thường. Nhưng dưới lớp đất trầm mặc ấy là dấu tích của một thời Champa rực rỡ.

Gò Hời, Gò Cây Ké (thôn Nhơn Thuận, xã Bình An) là một ví dụ. Đây là 2 trong những trung tâm sản xuất gốm Champa xưa dọc theo sông Côn.

Mặc dù cảnh cũ đã đổi thay, dấu tích vật thể không còn, nhưng điều đó không có nghĩa giá trị của chúng đã phai mờ. Ngược lại, chính sự lặng im ấy đang đặt ra một câu hỏi đáng suy ngẫm: Làm thế nào để những di tích tưởng như khiêm tốn này góp phần làm dày thêm bản sắc văn hóa và gia tăng sức hấp dẫn cho vùng đất đất phía Đông Gia Lai - nơi từng giữ vai trò trung tâm của vương quốc Champa?

Dấu tích của một nền kinh tế

Khi nhắc đến Champa, người ta thường nghĩ ngay đến những cụm tháp cổ uy nghi - biểu tượng của quyền lực tôn giáo và nghệ thuật kiến trúc. Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn vào đền tháp, bức tranh về một nền văn minh sẽ trở nên thiếu hụt. Một quốc gia không thể tồn tại chỉ bằng tín ngưỡng; phía sau nó phải là đời sống kinh tế, mạng lưới giao thương và các trung tâm sản xuất.

Di tích khảo cổ khu lò gốm Gò Hời ở thôn Nhơn Thuận, xã Bình An. Ảnh: Bảo Huy
Di tích khảo cổ khu lò gốm Gò Hời ở thôn Nhơn Thuận, xã Bình An. Ảnh: Bảo Huy

Các lò gốm dọc sông Côn chính là một phần của cấu trúc ấy. Theo các nhà nghiên cứu, Gò Hời là di tích khảo cổ quan trọng được khai quật năm 2002 với cấu trúc lò nung dạng ống nghiêng đặc trưng. Nhiều hiện vật như con kê 5 mấu, mảnh gốm men trắng, men xanh, men ngọc thuộc thế kỷ XIV - XV đã được phát hiện, cho thấy đây từng là một trung tâm sản xuất quy mô.

Trong khi đó, Gò Cây Ké có niên đại sớm hơn, khoảng thế kỷ XI - XIV, cũng phản ánh kỹ thuật nung phát triển, tạo ra các dòng sản phẩm men độc đáo. Các kết quả nghiên cứu cho thấy, khu vực này nằm trong hệ thống sản xuất gốm Champa nổi tiếng quanh kinh đô Vijaya xưa, cùng với những địa điểm như Gò Sành, Trường Cửu, Gò Cây Me, Gò Giang… Đây chính là minh chứng cho một nền tiểu thủ công nghiệp phát triển và có khả năng tham gia mạng lưới trao đổi rộng lớn.

Từ vị trí của các lò gốm có thể thấy người xưa đã tính toán rất kỹ: Gần nguồn nguyên liệu, thuận tiện đường thủy và dễ dàng kết nối ra cảng thị Thị Nại - cửa ngõ giao thương quan trọng của Vijaya. Điều này gợi mở một nhận thức đáng chú ý: Vùng Đông Gia Lai xưa không chỉ là vùng đất của tháp Chăm, mà từng là một không gian kinh tế - hàng hải năng động.

Nếu tháp cổ kể câu chuyện về đời sống tinh thần thì lò gốm kể câu chuyện về sinh kế. Hai yếu tố ấy hợp lại mới tạo nên hình hài của một nền văn minh.

Phát huy giá trị di tích

Phát huy giá trị di tích không đồng nghĩa với phục dựng hoành tráng hay xây dựng những công trình tốn kém.

Điều cần thiết trước tiên là giúp người hôm nay hiểu được ý nghĩa của nơi họ đang đứng. Bởi suy cho cùng, bảo tồn không chỉ để giữ lại những gì còn sót lại của quá khứ, mà còn là cách phục hồi vị thế tinh thần của một vùng đất, nhất là vùng đất ấy từng là kinh đô của một xứ sở có nền văn hóa đặc sắc như Champa.

Vì vậy, thay vì nhìn Gò Hời, Gò Cây Ké hay Gò Sành, Trường Cửu, Gò Cây Me, Gò Giang… như những địa điểm độc lập, rời rạc, có lẽ đã đến lúc nên đặt chúng vào một trục không gian rộng hơn: Lò gốm - dòng sông - kinh đô - cảng thị.

Trục không gian này không đơn thuần là một tuyến tham quan, mà là một logic lịch sử. Từ nơi sản xuất, hàng hóa theo sông ra biển; từ biển, chúng bước vào mạng lưới trao đổi khu vực. Nếu được nhìn trong mối liên kết ấy, những gò đất ven sông không còn nhỏ bé mà trở thành mắt xích của một hệ thống từng vận hành mạnh mẽ.

Khi đó, vùng đất phía Đông Gia Lai sẽ không chỉ được biết đến là nơi có hệ thống tháp Chăm độc đáo, có biển xanh quyến rũ mà còn là một không gian từng hội tụ quyền lực, tín ngưỡng và thương mại. Trong bức tranh tổng thể ấy, các trung tâm gốm dọc sông Côn không còn là những di tích khiêm tốn mà trở thành chứng tích của một nền kinh tế từng góp phần làm nên diện mạo Vijaya.

Trong bối cảnh du lịch ngày càng cạnh tranh, cảnh quan đẹp thôi là chưa đủ. Điều khiến một địa phương thực sự khác biệt nằm ở chiều sâu lịch sử và câu chuyện mà vùng đất ấy có thể kể. Đánh thức giá trị các di tích lò gốm Champa vì thế không chỉ là câu chuyện của bảo tồn di sản mà còn là một hướng đi góp phần làm dày thêm bản sắc du lịch cho vùng đất phía Đông Gia Lai, làm cho vùng đất năng động này ngày càng trở nên hấp dẫn hơn trên bản đồ du lịch.

Có thể bạn quan tâm

Nét đẹp cúng Quý xuân ở đình An Mỹ

Nét đẹp cúng Quý xuân ở đình An Mỹ

(GLO)- Cứ đến ngày 10 tháng 2 hàng năm, người dân phường An Phú (tỉnh Gia Lai) lại tổ chức Lễ cúng Đình làng An Mỹ. Đây là nét đẹp trong đời sống tín ngưỡng của người dân, thể hiện lòng biết ơn các bậc tiền hiền, hậu hiền khai hoang lập đất và cầu cho quốc thái dân an, mưa thuận gió hòa.

Các thung lũng ở Quy Nhơn xưa

Các thung lũng ở Quy Nhơn xưa

(GLO)- Trong cuốn "Du ký Trung kỳ theo đường cái quan", Camille Paris - nhà khảo cổ người Pháp từng tham gia xây dựng đường điện báo tại Trung Kỳ giai đoạn 1885-1889 đã nhắc đến 2 thung lũng nổi tiếng của Quy Nhơn xưa: thung lũng Công và thung lũng Gà.

Lễ cúng Quý Xuân tại tổ đình An Khê

Lễ cúng Quý Xuân tại tổ đình An Khê

(GLO)- Sáng 28-3 (tức mùng 10 tháng 2 âm lịch), tại đình An Khê (phường An Khê, tỉnh Gia Lai), Ban Nghi lễ đình tổ chức lễ cúng Quý Xuân trong không gian linh thiêng, rộn ràng tiếng chiêng, trống giữa tiết trời đẹp nhất của mùa xuân.

Di tích Plei Ơi chào đón du khách

Di tích Plei Ơi chào đón du khách

(GLO)- Khu di tích lịch sử - văn hóa cấp quốc gia Plei Ơi - điểm đến mang giá trị tâm linh, lịch sử gắn với truyền thuyết Vua Lửa của đồng bào Jrai ở xã Chư A Thai - vừa được đầu tư đồng bộ, khang trang, sẵn sàng chào đón du khách trong Năm Du lịch quốc gia - Gia Lai 2026.

Lặng lẽ tìm về ký ức nghề xưa

Lặng lẽ tìm về ký ức nghề xưa

(GLO)- Cuối năm 2025, cuốn sách Nghề dệt truyền thống tỉnh Bình Định (từ thế kỷ XIX đến nay) của ThS. Hoàng Bình ra mắt bạn đọc như một công trình biên khảo công phu về một nghề thủ công từng gắn bó mật thiết với đời sống người dân đất Võ.

Bộ chiêng của các thủ lĩnh Jrai trở thành bảo vật quốc gia

Bộ chiêng Kơ Đơ trở thành bảo vật quốc gia

(GLO)- Bộ cồng chiêng Kơ Đơ (niên đại đầu thế kỷ XX) vừa được công nhận là bảo vật quốc gia. Không chỉ là nhạc cụ cổ, chiêng Kơ Đơ còn là hiện vật gắn với những thủ lĩnh Jrai xưa, phản ánh cấu trúc xã hội, đời sống tín ngưỡng và nghệ thuật âm nhạc độc đáo của cư dân Tây Nguyên.

Những mùa xuân huy hoàng trên kinh thành

Những mùa xuân huy hoàng trên kinh thành Hoàng Đế

(GLO)- Thành Hoàng Đế thuộc huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định (cũ) là di tích duy nhất còn lại của vương triều Tây Sơn. Đây là một công trình kiến trúc thành cổ khá đặc biệt, sau 6 lần khai quật khảo cổ phục vụ nghiên cứu và trùng tu, đến nay vẫn còn nhiều bí ẩn...

Giai thoại về ba con ngựa nổi tiếng trong lịch sử

Giai thoại về ba con ngựa nổi tiếng trong lịch sử

(GLO)- Trong dòng chảy lịch sử, không chỉ có những bậc anh hùng làm nên huyền thoại, mà còn có những chiến mã góp phần tạo nên kỳ tích. Trong những thời khắc sinh tử, có 3 con ngựa nổi tiếng đã đi vào sử sách như biểu tượng của lòng trung nghĩa và sức mạnh phi thường.

Chất thuần khiết nâng tầm thổ cẩm

Chất thuần khiết nâng tầm thổ cẩm

(GLO)- Với việc hợp chuẩn OCOP, nhiều sản phẩm thổ cẩm Bahnar, Jrai ở Gia Lai bắt đầu định vị được thương hiệu. Quá trình này có công rất lớn của nhiều phụ nữ, nghệ nhân đã dồn tâm huyết từng bước đưa thổ cẩm truyền thống ra thị trường.

Tiến sĩ Lê Quang Lâm cùng câu chuyện tù và Jrai

Tiến sĩ Lê Quang Lâm cùng câu chuyện tù và Jrai

(GLO)- Hiểu về văn hóa Tây Nguyên bắt đầu từ những hiện vật dân tộc học, đó cũng là một trong những cách tiếp cận của TS. Lê Quang Lâm (phường Diên Hồng, tỉnh Gia Lai) khi nghiên cứu về văn hóa của người Jrai. Trong hàng nghìn hiện vật mà ông dày công sưu tầm, có bộ sưu tập tù và Jrai độc đáo.

Giọt nước - Mạch nguồn văn hóa Jrai

Giọt nước - Mạch nguồn văn hóa Jrai

(GLO)- Ở Tây Nguyên, những bước chân đầu ngày của người Jrai hướng về giọt nước của làng. Nguồn nước trong lành từ đó đã đi cùng các buôn làng qua bao mùa rẫy, bao thế hệ; đồng thời lưu giữ những lớp trầm tích văn hóa, tín ngưỡng và nếp sinh hoạt cộng đồng từ ngàn xưa.

null