Thương hoài hoa cải

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Có một loài hoa thân thương bình dị khiến lòng ta nao nao mỗi độ đông về. Thân thương bởi nó vốn là một món rau quen thuộc trong bữa ăn hàng ngày của mọi gia đình Việt.

Bình dị vì nó không là đặc sản hay cao lương mỹ vị, cả cách nó mọc cây, lớn lên rồi trổ hoa cũng giản đơn, tự nhiên. Đó là cây hoa cải.

Vốn sinh ra để làm món ăn cho người nên sự sống của cây thường ngắn ngủi, chỉ vài tuần, thậm chí vài ngày. Người hái lá cải làm rau ghém, làm các món trộn salad từ khi cải còn là những cọng mầm non tơ chưa kịp xòe lá. Lớn thêm một chút thì làm rau xào, rau luộc, nấu canh, nấu lẩu hoặc muối dưa.

Cải hiến dâng sự sống của mình cho người khi còn non xanh như vậy nên hiếm khi nó có cơ hội trổ hoa. Hoặc giả nó có vươn ngồng, chưa kịp hé những nụ vàng bé xinh lấm tấm, người ta cũng đã vội cắt, vội hái.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Suốt tuổi thơ, tôi đã quen mùi cải. Không chỉ là vị ngọt thanh của cải bẹ, vị hăng hăng, nồng nồng của cải xanh, cải cay mà cả vị buồn thương của những tháng năm khó khăn. Những luống cải được mẹ gieo liên tục, hết lứa này đến lứa khác. Hầu như quanh năm, nhà lúc nào cũng sẵn một vại dưa cải muối.

Những sớm mùa đông rét mướt, mẹ nấu nồi khoai nóng, vắt thêm nắm dưa, một miếng khoai kèm một miếng dưa, ngọt bùi xen lẫn chua mặn, đậm đà đến khó quên. Những trưa hè nóng bức, mẹ nấu canh dưa, thi thoảng có thêm con cá lóc đồng, nước ngọt lựng vị cá, chua thanh mát mùi dưa, chỉ hít hà thôi đã thấy ngon ríu lưỡi.

Những kỳ giáp hạt, những ngày đói kém, chỉ một đĩa cải luộc hoặc bát cơm rang dưa là qua bữa. Tôi đã lớn lên cùng với những mùa cải trong vườn của mẹ, đủ để biết ơn một loài cây đã lặng lẽ cùng người đi qua no đói bao tháng năm.

Nhưng thứ tôi nhớ nhiều hơn trong tuổi thơ thiếu thốn ấy không phải là những món ăn từ cải mà chính là những mùa hoa của loài rau dân dã, mộc mạc ấy. Trong vườn mẹ luôn có những cây cải đẹp nhất, lá xanh bẹ lớn, không bị sâu bệnh, mẹ dặn đừng tỉa lá, ngắt ngọn, để nó ra hoa lấy hạt làm giống.

Được sống trọn đời mình, cải vươn ngồng trổ hoa rực rỡ, sắc vàng tươi thắm gọi ong bướm về, dập dờn bay liệng khắp vườn. Đẹp nhất là những ruộng cải ven sông, nơi phù sa bãi bồi màu mỡ, đi giữa ruộng cải mùa hoa nở như đi giữa miền cổ tích. Bạt ngàn, xao động, ngả nghiêng những nhành hoa vàng mơ ấm áp, đẹp và thơ đến lạ lùng.

Thuở ấy cơ hàn, điện thoại, máy ảnh không có, chẳng ai nghĩ đến chuyện chụp hình với hoa. Người lớn mải miết mưu sinh, chỉ lũ trẻ con chúng tôi thích chơi trốn tìm giữa thiên đường hoa cải. Chân trần lon ton giữa những vồng, những luống cao quá đầu, đuổi tìm nhau mải miết trong thế giới vừa thân quen vừa bí ẩn, nghển cổ lên thấy lùm hoa nào rung rinh xao động là lúi chúi chạy tới, tiếng reo cười lan một khúc sông quê…

Chơi chán lại ngắt hoa kết vòng đeo tay, làm vương miện đội đầu như cung phi, hoàng hậu. Cả một triền sông mùa đông như dải lụa vàng, hoa cứ đẹp, cứ ngời sáng trong nắng sớm, trong sương chiều, cả trong mưa phùn, gió bấc và giá lạnh căm căm.

Hẳn cải không bao giờ biết, có ngày mình được “đổi đời”. Ấy là khi cái ăn cái mặc đã đủ đầy, người ta trồng cải không chỉ để làm rau, dưa mà còn để thỏa mãn nhu cầu thưởng thức cái đẹp. Độ mươi năm trở lại đây, mùa hoa cải trở thành mùa hút khách du lịch. Những đồng cải, những ruộng cải trở thành địa điểm dã ngoại, quay phim, chụp hình không chỉ của giới trẻ mà cả những người một thời chỉ biết đến vị cải trong món ăn.

Tôi cũng đôi ba lần chụp hình với đồng cải vàng ở thung lũng hoa Hồ Tây (Hà Nội), với đồi cải trắng ở Mộc Châu (Sơn La), nơi nào cũng đẹp, vẻ đẹp mộc mạc dịu dàng mê hoặc khiến lòng không sao quên được những mùa hoa cải ở bến sông quê.

Tôi đi xa tuổi thơ, xa mãi những chiều đứng trên đê ngắm triền sông rực vàng hoa cải. Mỗi độ đông về, thấy nụ cải tí hon trong nắm rau đồng bào mình mang bán, lòng lại nhớ nhung những tháng ngày xưa cũ, chân đất đầu trần chạy giữa rừng cải nở hoa.

Có thể bạn quan tâm

Những nếp gấp giữ trọn thời gian

Những nếp gấp giữ trọn thời gian

Khi cơn mưa bất chợt lướt ngang thành phố, người chủ tiệm sách cũ vội vàng xoay trục kéo dài mái hiên, tránh để nước tạt vào những chồng sách đã ngả vàng. Tuy có vẻ cũ kỹ, nhưng những quyển sách ấy lại là niềm đam mê của nhiều thế hệ, trong đó có các bạn trẻ.

Vườn thương chở những ước mơ

Vườn thương chở những ước mơ

(GLO)- Những khi lòng vấn vương hoài niệm, tôi vẫn thường hay nhớ về khu vườn nhỏ của bà, nơi đã neo giữ một phần ký ức tuổi thơ tươi vui, ấm áp. Khu vườn xanh mát ấy chở biết bao thương yêu, thắp lên ý nguyện cuộc đời cho một tâm hồn thơ trẻ đong đầy khát khao, mơ ước.

Cao nguyên mùa gió biếc

Cao nguyên mùa gió biếc

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày đẹp nhất của năm. Ngày đi trong dịu dàng cùng trời xanh và gió biếc. Những con gió miệt mài chạy dài khắp nẻo núi đồi cao nguyên, ùa vào lòng tôi niềm thương nhớ vô bờ.

Dưới những tàng thông

Dưới những tàng thông

(GLO)- Cùng với lớp lớp sương mù bảng lảng sớm mai, từng con dốc lượn quanh phố nhỏ, những tàng thông xanh thẳm từ lâu đã là nét đẹp riêng có của cao nguyên Gia Lai, đậm sâu trong trái tim biết bao người. Để rồi, mỗi lần đi xa hay trở về, tiếng lòng ấy lại được cất lên cùng bời bời ký ức.

El Condor Pasa - Một điệu hồn dân ca

El Condor Pasa - Một điệu hồn dân ca

(GLO)- Trong một dịp tình cờ, tôi may mắn được nghe nghệ sĩ guitar cổ điển Vũ Đức Hiển độc tấu bài El Condor Pasa. Tôi đã bước vào bài ca hay bài ca đó đi vào thế giới thanh âm trong tôi với tư thế án ngự và chiếm hữu đầy ám ảnh.

Mùa dã quỳ về

Mùa dã quỳ về

(GLO)- Cuối tháng 10, trời cao nguyên biếc trong, thấp thoáng chùm mây trắng dạo chơi cùng nắng vàng. Vạt cỏ đuôi chồn bên lối xuống rẫy cà phê đã cao ngút mắt, nương mình theo gió. Nhìn vạt dã quỳ thắm xanh màu lá, lòng tôi thấp thỏm mong ngóng sắc vàng mùa hoa.

Tranh của họa sĩ Trịnh Tuân.

Khởi nguồn của yêu thương…

(GLO)- Cứ vào tháng 10, bên thềm ngày 20, không khí từ trong nhà ra ngoài ngõ, từ công sở, trung tâm thương mại, trường đại học đến các điểm công cộng dường như nhộn nhịp hơn mọi ngày. Những chàng trai ghé tiệm hoa chọn những bông hoa hồng tươi thắm.

Mùa thu hát trên đồi

Mùa thu hát trên đồi

(GLO)- Phố núi Pleiku vẫn hằng lưu nhớ trong tâm trí nhiều người với một ngày đi qua bốn mùa đậm đà hương sắc. Ngày qua ngày, sắc thu chín đượm trên phố nhỏ. Mỗi sớm mai hay lúc muộn chiều, ngồi nơi gác nhỏ, nghe mùa thu hát trên đồi, tôi lại thấy yêu hơn cuộc sống này.

Mùa mận Tết Độc lập

Mùa mận Tết Độc lập

(GLO)- Trời chuyển nắng. Mấy cây mận trước sân đã chi chít nụ lu lú. Vài cành đong đưa rưng rưng gió, khiến nụ hoa cứ e ấp mãi chẳng muốn căng bung. Thanh tựa cửa trông ra, thở ra một hơi dài như muốn tuôn theo cái nồng rực, bức bối.

Mùa thơm

Mùa thơm

(GLO)- Đang là những ngày đất trời ở trong mùa thơm tròn đầy, thi vị. Ruộng đồng thơm màu nắng. Khu vườn thơm giọt mưa. Và còn nữa - nét hương quyến rũ của cốm tươi màu lúa non, của quả hồng vừa chín, của trái thị ươm vàng heo may... tạo nên những thức quà riêng có của mùa thu.

Thân thương bột mì nhứt khuấy

Thân thương bột mì nhứt khuấy

(GLO)- Muộn chiều, người bạn quê Phù Cát (tỉnh Gia Lai) rủ tôi sang nhà chơi rồi hai đứa cùng nhau làm món bột mì nhứt khuấy. Với bạn, đây là thức món dân dã, thân thương của quê hương, gắn liền với tuổi thơ bao lớp người xứ Nẫu. 

Tím chiều thương nhớ

Tím chiều thương nhớ

(GLO)- Những bông hoa chiều tím mỏng manh luôn đem cho tôi sự an ủi dịu dàng và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Bao nhiêu lần ngồi trong chiều cùng sắc hoa là bấy nhiêu thương nhớ ùa về, đánh thức một vùng ký ức.

Thương hoài mùa nhãn

Thương hoài mùa nhãn

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày mưa dầm và gió cả. Ngồi nghe gió sột soạt từng cơn dọc theo mái nhà, thi thoảng, vài ba tiếng rơi lộp độp của chùm quả nhãn phía sát nhà bà Năm ở kế bên lại dội vào lòng tôi niềm thương nhớ khôn nguôi. Ký ức những mùa quả ngọt lại ùa về da diết.

Khoảng trời quê

Khoảng trời quê

Mẹ vợ tôi, bà ngoại của 2 con trai của tôi, luôn miệng thắc mắc, ở thành phố lạ nhỉ, lúc nào cũng đông như mắc cửi và đèn điện như sao xa.

Sau cơn mưa

Sau cơn mưa

(GLO)- Với nhiều người, tự thân mưa đã gợi nỗi sầu, như một sự bất an, là niềm không mong đợi. Dẫu thế, như cỏ cây, cuộc đời mỗi người chẳng phải từ cơn mưa mà lớn khôn lên, những trải nghiệm cứ thế mà lấp đầy.

Dòng sông tuổi thơ

Dòng sông tuổi thơ

(GLO)- Ai cũng có tuổi thơ gắn bó với quê hương xứ sở, nơi chôn rau cắt rốn, nơi cuộc đời sâu nặng nghĩa tình với ông bà, cha mẹ, xóm giềng hay những gì thân thuộc nhất. Với tôi, tuổi thơ cũng từng gắn bó với dòng sông quê hương. Ấy là dòng sông Minh.

Ảnh minh họa. Nguồn internet

Nuôi chữ, dưỡng tâm

(GLO)- Con người có quá nhiều đam mê mà một ngày thời gian được mặc định sẵn và phải chia đều cho những việc khác nhau. Cân bằng được mọi thứ, thật chẳng dễ dàng gì. Và cuối cùng thì những gì mình cho là quan trọng nhất thường được ưu tiên. Với riêng tôi, sự ưu tiên đó là niềm vui bên con chữ.

null