Tay đấm Trương Đình Hoàng - điều chưa kể - Kỳ cuối: Rèn luyện tay đấm tương lai

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Một ngày giáp hè, chúng tôi ghé phòng tập của Trương Đình Hoàng ở TP Buôn Ma Thuột lúc đang có hơn 50 võ sinh đủ mọi lứa tuổi miệt mài luyện tập.
Hoàng rất tâm huyết rèn luyện thế hệ trẻ - Ảnh: CÔNG TRIỆU
Hoàng rất tâm huyết rèn luyện thế hệ trẻ - Ảnh: CÔNG TRIỆU
Nếu kể sự nghiệp của tôi mà không có sự hiện diện của vợ con thì rất thiếu sót. Chính nụ cười của vợ con như liều "doping" giúp tôi vươn tới chiến thắng.
TRƯƠNG ĐÌNH HOÀNG
Bội thu niềm vui
Ngoài là nơi tập luyện cho mình, Hoàng chia sẻ phòng tập cũng là nơi đã ngốn nhiều thời gian của anh chỉ để "mong ai nấy đều khỏe". "Mong ai nấy đều khỏe?" - tôi thắc mắc. Hoàng chỉ cười rồi nói: "Tôi dựng lên phòng tập không phải để kinh doanh bởi nếu kinh doanh thì tôi đã chọn những bản hợp đồng hời mà nhiều đơn vị khác chào mời, chứ không phải là phòng tập này".
Nói xong, anh chỉ tay về phía Cao Văn Nguyên, võ sĩ chỉ mới 25 tuổi, đang ngồi nghỉ đằng xa. Nguyên là võ sĩ gốc Huế, từng khoác áo đội tuyển boxing trẻ tỉnh Đắk Lắk tham dự nhiều giải lớn nhỏ trong suốt 10 năm qua. Thành tích cao nhất mà anh đạt được là chiếc HCV toàn quốc năm 2008... 
Sự nghiệp của chàng võ sĩ trẻ tuổi này đang trên đà phát triển đến tháng 3-2019, khi Nguyên tham gia Giải cúp vô địch các CLB toàn quốc được tổ chức tại một tỉnh miền Tây Nam Bộ, rồi dừng hẳn. Đó là lần Nguyên không may thi đấu rồi dính phải chấn thương thoát vị đĩa đệm. Được tiên lượng xấu về chấn thương, anh buộc nghỉ thi đấu.
Để giúp đỡ công ăn việc làm cho Nguyên, Hoàng ngỏ lời mời anh về làm huấn luyện viên ở phòng tập. Dù không được thi đấu như trước, nhưng ít nhất tại đây Nguyên được sống với đam mê. "Trước mắt vẫn phải dưỡng thương, lo cuộc sống qua ngày. Còn nếu được quay lại thi đấu thì điều đó thật quá may mắn, nhưng cũng thật quá khó" - Nguyên chia sẻ.
Hoàng tiếp lời: "Thế đấy, tôi mở phòng tập cũng chỉ mong các học viên đến đây rèn luyện sức khỏe chuyên nghiệp hơn. Còn về Nguyên, tôi nói về cậu ấy là tôi cũng từng chấn thương, cũng từng gặp khó về công việc lẫn tiền bạc như vậy thôi. Mọi người khỏe, Nguyên khỏe thì tôi cũng khỏe".
Hoàng nói rằng việc nhìn thấy nhiều vận động viên tài năng bị tai nạn, dính chấn thương rồi lâm vào cảnh khốn khó cứ khiến anh bứt rứt khó tả. Bứt rứt bởi anh soi ngay vào lần mình lâm nạn và thấu hiểu. "Mình cần phải làm điều gì đó để san sẻ chứ" - câu nói liền với ý thức làm sao có được những trận đấu tốt nhất, từ đó đi giúp đời, giúp mình.
Cuối tháng 10-2019, Hoàng đấu giá đôi găng mà anh đã dùng nó đánh hạ đối thủ người Hàn Quốc Lee Gyu Huyn để có được chiếc đai WBA Đông Á chỉ vì muốn làm điều gì đó ý nghĩa hơn. Liền ngay sau thông tin đấu giá, một nhà hảo tâm giấu tên đã ủng hộ ngay 50 triệu đồng mà chẳng cần nhận lấy đôi găng. 
Đã có tiền, Hoàng trích ngay một phần trong số đó ủng hộ Giải đấu boxing từ thiện B7 - một giải đấu được tổ chức để vận động kinh phí nhằm giúp đỡ vận động viên và trẻ em khó khăn. "Càng nghĩ tôi lại thấy mình thật may mắn. Vẫn giữ được đôi găng, lại có thể thực hiện được việc mình muốn. Bội thu niềm vui!" - Hoàng mừng ra mặt.
Các võ sinh say mê tập luyện tại phòng tập của Trương Đình Hoàng - Ảnh: CÔNG TRIỆU
Các võ sinh say mê tập luyện tại phòng tập của Trương Đình Hoàng - Ảnh: CÔNG TRIỆU
Hạnh phúc ngoài sàn đấu
Từng tấm huy chương vàng, từng chiếc đai danh giá… lần lượt được Hoàng chinh phục. Mỗi trận đấu là một bài học khác, một cách đánh khác, một trải nghiệm khác. Hoàng nói rằng kết thúc mỗi trận đấu, dù thắng, dù thua anh vẫn tích lũy cho mình thêm nhiều kinh nghiệm. Vượt lên trên hết, đó là được trải nghiệm cảm giác hạnh phúc mỗi lần cầm trên tay chiếc HCV, chiếc đai chiến thắng mang về.
Hoàng tin mình là người may mắn. Anh nói rằng hiện anh đang có một cuộc sống như từng mong muốn, một cuộc sống đầy đam mê và tươi khỏe. Anh "khoe" mình cảm thấy hạnh phúc lắm khi đứng trước phần trưng bày về mình tại Bảo tàng tỉnh Đắk Lắk. Đó là những tấm huy chương, chiếc cúp mà để có được nó anh đã phải gồng mình, cắn răng tập luyện, chịu đựng thi đấu đến cùng.
Hoàng nói rằng ngay cả trong quá trình tập luyện lẫn giờ phút thượng đài, anh không nghĩ mình phấn đấu để ngày nào đó tên tuổi được lưu lại trong bảo tàng. Với Hoàng, bài học từ trận thua của sự "ái kỷ" luôn nhắc cho anh biết rằng cảm giác hạnh phúc của những phút giây trên bục vinh danh ấy không kéo dài và chẳng ai có thể say sưa mãi trong hào quang.
Hạnh phúc lớn lao và bền vững không nằm ở những bục cao, không ngự trên những tượng đài, mà ở ngay trong đời thường. Là mỗi sáng thức dậy anh được nhìn thấy bóng dáng của bố mẹ chầm chậm nhặt từng chùm tiêu xanh phía sau vườn, được thấy vợ mải tất bật với công việc nhà, được bồng bế những đứa con ngoan và được mong ngóng em gái cùng chồng, con về thăm nhà…
Tôi buột miệng hỏi Hoàng về điều mà anh đang lo nghĩ. Hoàng chỉ cười. Một hồi sau anh mới chia sẻ. Hoàng nói rằng từ lần dính chấn thương, anh luôn xem những điều bình thường trước kia nay đều trở nên quý giá. Anh nói anh sợ. Nhưng đó không phải là nỗi sợ thông thường. Không đơn thuần là nỗi sợ thua cuộc. Mà anh sợ mình gục ngã, sợ sẽ không còn được thi đấu, được sống đến cùng tận hạnh phúc như hiện có. "Tôi nghĩ chẳng riêng gì võ sĩ, mà bất kỳ ai nếu trải qua những đớn đau ập đến đột ngột thì cũng vậy. Bởi đâu ai biết ngày mai ra sao?" - Hoàng nói.
Anh cũng nói rằng rất biết ơn tất cả những gì đã tạo nên con người của anh hôm nay, thậm chí ngay cả lần chấn thương năm ấy. Hoàng cảm ơn vì anh tin rằng mục đích chính của những tai ương ấy chỉ là để thử sức, và nếu ta xứng đáng vượt qua thì đều được đáp trả xứng đáng.
Cuộc nói chuyện tạm ngưng vì điện thoại có cuộc gọi đến. "Là vợ gọi từ Mộc Châu đây mà" - Hoàng nói rồi bấm nghe điện thoại. Anh đưa với điện thoại sang tôi để khoe về con mình. Ở bên kia, con trai anh là Uy Vũ với mái tóc xoăn cứ bô bô đòi bố làm mặt mèo rồi cười phá lên khoái chí. Một lúc sau, cậu út Trí Dũng cũng từ đâu xuất hiện với khuôn mặt lấm lem...
Tâm sự về việc huấn luyện các võ sinh trẻ ở phòng tập của mình, Hoàng rất khiêm tốn. Nhưng dõi theo sự quan tâm, kèm cặp sát sao của anh với từng bước di chuyển, từng cú đấm của các bạn trẻ cũng đủ hiểu anh đang rất nỗ lực cho thế hệ sau mình. Võ sĩ nào chẳng khát khao chiến thắng trên sàn đấu. Nhưng đến một thời điểm nào đó, người võ sĩ có tâm huyết và tầm nhìn sẽ lui khỏi ánh sáng võ đài để rèn luyện người tiếp nối mình. 
Đằng sau các tấm huy chương, đai vô địch mà học trò đạt được, đó còn là niềm vui của người thầy và vinh quang nước nhà.
Không còn là "cu quậy"
Anh ví việc mình có mặt trên đời này là để vượt qua những thử thách, giới hạn, để chứng minh rằng cuộc sống này khó khăn dù lớn đến đâu cũng không thể ngăn được chúng ta sống, mà phải là sống có ích, sống sẻ chia và sống để vươn tới hạnh phúc. Từ lâu lắm rồi, Hoàng đã xếp ý nghĩ mình là một đứa trẻ bất hảo như mọi người trong xóm vẫn gọi anh vào quá khứ. Bởi giờ đây, "cu quậy" ngày ấy đã đủ mạnh mẽ và hạnh phúc để sống một cuộc sống có ý nghĩa.
Theo CÔNG TRIỆU (TTO)

Có thể bạn quan tâm

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

null