Tay đấm Trương Đình Hoàng - điều chưa kể - Kỳ cuối: Rèn luyện tay đấm tương lai

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Một ngày giáp hè, chúng tôi ghé phòng tập của Trương Đình Hoàng ở TP Buôn Ma Thuột lúc đang có hơn 50 võ sinh đủ mọi lứa tuổi miệt mài luyện tập.
Hoàng rất tâm huyết rèn luyện thế hệ trẻ - Ảnh: CÔNG TRIỆU
Hoàng rất tâm huyết rèn luyện thế hệ trẻ - Ảnh: CÔNG TRIỆU
Nếu kể sự nghiệp của tôi mà không có sự hiện diện của vợ con thì rất thiếu sót. Chính nụ cười của vợ con như liều "doping" giúp tôi vươn tới chiến thắng.
TRƯƠNG ĐÌNH HOÀNG
Bội thu niềm vui
Ngoài là nơi tập luyện cho mình, Hoàng chia sẻ phòng tập cũng là nơi đã ngốn nhiều thời gian của anh chỉ để "mong ai nấy đều khỏe". "Mong ai nấy đều khỏe?" - tôi thắc mắc. Hoàng chỉ cười rồi nói: "Tôi dựng lên phòng tập không phải để kinh doanh bởi nếu kinh doanh thì tôi đã chọn những bản hợp đồng hời mà nhiều đơn vị khác chào mời, chứ không phải là phòng tập này".
Nói xong, anh chỉ tay về phía Cao Văn Nguyên, võ sĩ chỉ mới 25 tuổi, đang ngồi nghỉ đằng xa. Nguyên là võ sĩ gốc Huế, từng khoác áo đội tuyển boxing trẻ tỉnh Đắk Lắk tham dự nhiều giải lớn nhỏ trong suốt 10 năm qua. Thành tích cao nhất mà anh đạt được là chiếc HCV toàn quốc năm 2008... 
Sự nghiệp của chàng võ sĩ trẻ tuổi này đang trên đà phát triển đến tháng 3-2019, khi Nguyên tham gia Giải cúp vô địch các CLB toàn quốc được tổ chức tại một tỉnh miền Tây Nam Bộ, rồi dừng hẳn. Đó là lần Nguyên không may thi đấu rồi dính phải chấn thương thoát vị đĩa đệm. Được tiên lượng xấu về chấn thương, anh buộc nghỉ thi đấu.
Để giúp đỡ công ăn việc làm cho Nguyên, Hoàng ngỏ lời mời anh về làm huấn luyện viên ở phòng tập. Dù không được thi đấu như trước, nhưng ít nhất tại đây Nguyên được sống với đam mê. "Trước mắt vẫn phải dưỡng thương, lo cuộc sống qua ngày. Còn nếu được quay lại thi đấu thì điều đó thật quá may mắn, nhưng cũng thật quá khó" - Nguyên chia sẻ.
Hoàng tiếp lời: "Thế đấy, tôi mở phòng tập cũng chỉ mong các học viên đến đây rèn luyện sức khỏe chuyên nghiệp hơn. Còn về Nguyên, tôi nói về cậu ấy là tôi cũng từng chấn thương, cũng từng gặp khó về công việc lẫn tiền bạc như vậy thôi. Mọi người khỏe, Nguyên khỏe thì tôi cũng khỏe".
Hoàng nói rằng việc nhìn thấy nhiều vận động viên tài năng bị tai nạn, dính chấn thương rồi lâm vào cảnh khốn khó cứ khiến anh bứt rứt khó tả. Bứt rứt bởi anh soi ngay vào lần mình lâm nạn và thấu hiểu. "Mình cần phải làm điều gì đó để san sẻ chứ" - câu nói liền với ý thức làm sao có được những trận đấu tốt nhất, từ đó đi giúp đời, giúp mình.
Cuối tháng 10-2019, Hoàng đấu giá đôi găng mà anh đã dùng nó đánh hạ đối thủ người Hàn Quốc Lee Gyu Huyn để có được chiếc đai WBA Đông Á chỉ vì muốn làm điều gì đó ý nghĩa hơn. Liền ngay sau thông tin đấu giá, một nhà hảo tâm giấu tên đã ủng hộ ngay 50 triệu đồng mà chẳng cần nhận lấy đôi găng. 
Đã có tiền, Hoàng trích ngay một phần trong số đó ủng hộ Giải đấu boxing từ thiện B7 - một giải đấu được tổ chức để vận động kinh phí nhằm giúp đỡ vận động viên và trẻ em khó khăn. "Càng nghĩ tôi lại thấy mình thật may mắn. Vẫn giữ được đôi găng, lại có thể thực hiện được việc mình muốn. Bội thu niềm vui!" - Hoàng mừng ra mặt.
Các võ sinh say mê tập luyện tại phòng tập của Trương Đình Hoàng - Ảnh: CÔNG TRIỆU
Các võ sinh say mê tập luyện tại phòng tập của Trương Đình Hoàng - Ảnh: CÔNG TRIỆU
Hạnh phúc ngoài sàn đấu
Từng tấm huy chương vàng, từng chiếc đai danh giá… lần lượt được Hoàng chinh phục. Mỗi trận đấu là một bài học khác, một cách đánh khác, một trải nghiệm khác. Hoàng nói rằng kết thúc mỗi trận đấu, dù thắng, dù thua anh vẫn tích lũy cho mình thêm nhiều kinh nghiệm. Vượt lên trên hết, đó là được trải nghiệm cảm giác hạnh phúc mỗi lần cầm trên tay chiếc HCV, chiếc đai chiến thắng mang về.
Hoàng tin mình là người may mắn. Anh nói rằng hiện anh đang có một cuộc sống như từng mong muốn, một cuộc sống đầy đam mê và tươi khỏe. Anh "khoe" mình cảm thấy hạnh phúc lắm khi đứng trước phần trưng bày về mình tại Bảo tàng tỉnh Đắk Lắk. Đó là những tấm huy chương, chiếc cúp mà để có được nó anh đã phải gồng mình, cắn răng tập luyện, chịu đựng thi đấu đến cùng.
Hoàng nói rằng ngay cả trong quá trình tập luyện lẫn giờ phút thượng đài, anh không nghĩ mình phấn đấu để ngày nào đó tên tuổi được lưu lại trong bảo tàng. Với Hoàng, bài học từ trận thua của sự "ái kỷ" luôn nhắc cho anh biết rằng cảm giác hạnh phúc của những phút giây trên bục vinh danh ấy không kéo dài và chẳng ai có thể say sưa mãi trong hào quang.
Hạnh phúc lớn lao và bền vững không nằm ở những bục cao, không ngự trên những tượng đài, mà ở ngay trong đời thường. Là mỗi sáng thức dậy anh được nhìn thấy bóng dáng của bố mẹ chầm chậm nhặt từng chùm tiêu xanh phía sau vườn, được thấy vợ mải tất bật với công việc nhà, được bồng bế những đứa con ngoan và được mong ngóng em gái cùng chồng, con về thăm nhà…
Tôi buột miệng hỏi Hoàng về điều mà anh đang lo nghĩ. Hoàng chỉ cười. Một hồi sau anh mới chia sẻ. Hoàng nói rằng từ lần dính chấn thương, anh luôn xem những điều bình thường trước kia nay đều trở nên quý giá. Anh nói anh sợ. Nhưng đó không phải là nỗi sợ thông thường. Không đơn thuần là nỗi sợ thua cuộc. Mà anh sợ mình gục ngã, sợ sẽ không còn được thi đấu, được sống đến cùng tận hạnh phúc như hiện có. "Tôi nghĩ chẳng riêng gì võ sĩ, mà bất kỳ ai nếu trải qua những đớn đau ập đến đột ngột thì cũng vậy. Bởi đâu ai biết ngày mai ra sao?" - Hoàng nói.
Anh cũng nói rằng rất biết ơn tất cả những gì đã tạo nên con người của anh hôm nay, thậm chí ngay cả lần chấn thương năm ấy. Hoàng cảm ơn vì anh tin rằng mục đích chính của những tai ương ấy chỉ là để thử sức, và nếu ta xứng đáng vượt qua thì đều được đáp trả xứng đáng.
Cuộc nói chuyện tạm ngưng vì điện thoại có cuộc gọi đến. "Là vợ gọi từ Mộc Châu đây mà" - Hoàng nói rồi bấm nghe điện thoại. Anh đưa với điện thoại sang tôi để khoe về con mình. Ở bên kia, con trai anh là Uy Vũ với mái tóc xoăn cứ bô bô đòi bố làm mặt mèo rồi cười phá lên khoái chí. Một lúc sau, cậu út Trí Dũng cũng từ đâu xuất hiện với khuôn mặt lấm lem...
Tâm sự về việc huấn luyện các võ sinh trẻ ở phòng tập của mình, Hoàng rất khiêm tốn. Nhưng dõi theo sự quan tâm, kèm cặp sát sao của anh với từng bước di chuyển, từng cú đấm của các bạn trẻ cũng đủ hiểu anh đang rất nỗ lực cho thế hệ sau mình. Võ sĩ nào chẳng khát khao chiến thắng trên sàn đấu. Nhưng đến một thời điểm nào đó, người võ sĩ có tâm huyết và tầm nhìn sẽ lui khỏi ánh sáng võ đài để rèn luyện người tiếp nối mình. 
Đằng sau các tấm huy chương, đai vô địch mà học trò đạt được, đó còn là niềm vui của người thầy và vinh quang nước nhà.
Không còn là "cu quậy"
Anh ví việc mình có mặt trên đời này là để vượt qua những thử thách, giới hạn, để chứng minh rằng cuộc sống này khó khăn dù lớn đến đâu cũng không thể ngăn được chúng ta sống, mà phải là sống có ích, sống sẻ chia và sống để vươn tới hạnh phúc. Từ lâu lắm rồi, Hoàng đã xếp ý nghĩ mình là một đứa trẻ bất hảo như mọi người trong xóm vẫn gọi anh vào quá khứ. Bởi giờ đây, "cu quậy" ngày ấy đã đủ mạnh mẽ và hạnh phúc để sống một cuộc sống có ý nghĩa.
Theo CÔNG TRIỆU (TTO)

Có thể bạn quan tâm

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng trong ngôi nhà nhỏ ở làng Bạc 1 (xã Chư Prông, tỉnh Gia Lai), ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên qua từng câu chuyện của bà Kpă Ó - nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân duy nhất ở khu vực phía Tây tỉnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

(GLO)- Ẩn mình dưới tán rừng già trên dãy núi Bích Kê, lũy đá cổ Phú Hà (thôn Hòa Tân, xã Phù Mỹ Bắc) lặng lẽ tồn tại như một chứng nhân của thời gian. Những bức tường đá phủ rêu bền bỉ trước mưa nắng dường như đang gìn giữ câu chuyện về một vùng đất từng giữ vị trí trọng yếu trong lịch sử.

Nguyễn Vũ Mạnh Khang trở về trong sự chào đón nồng nhiệt. Ảnh: Hồ Điểm

Từ những câu hỏi về ánh sáng…

(GLO)- Giành huy chương bạc tại kỳ thi Olympic Vật lý châu Âu (EuPhO) 2026, Nguyễn Vũ Mạnh Khang, học sinh Trường THPT chuyên Lê Quý Ðôn (phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai) góp phần cùng đội tuyển Việt Nam ghi dấu ấn tại sân chơi học thuật quốc tế.

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

(GLO)- Tin vào những lời hứa hẹn về cuộc sống sung túc và cơ hội định cư ở nước thứ ba, nhiều người dân ở Gia Lai đã vượt biên sang Thái Lan. Những tháng ngày sống chui lủi, thiếu thốn, ly tán là cái giá đắt cho lựa chọn sai lầm, đồng thời là lời cảnh tỉnh về hệ lụy của di cư trái phép.

Khép lại cuộc chia ly sau 51 năm

Tìm lại người thân sau 51 năm lưu lạc trên đường 7

(GLO)- Năm 1975, giữa dòng người di tản trên đường 7 (nay là quốc lộ 25), cô bé Hồ Thị Diễm lạc mất gia đình và được người Jrai ở buôn Du (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai) cưu mang, nuôi dưỡng. Hơn nửa thế kỷ sau, đứa trẻ lạc năm nào bất ngờ tìm lại được người thân nhờ một video trên YouTube.

Khi độc mộc trôi vào ký ức

Khi thuyền độc mộc trôi vào ký ức

(GLO)- Những con thuyền độc mộc thanh mảnh như chiếc lá từng nhẹ lướt trên dòng Pô Cô đã biến mất. Cảm giác tĩnh lặng xuôi dòng bị thay thế bởi tiếng thuyền máy. Bóng người chưa kịp in xuống đáy nước đã nhòa tan theo bọt sóng trắng xóa hai bên mạn thuyền.

null