Sống ở TP.HCM: Bánh mì không nhà của bà mẹ U.90 dưỡng nuôi con trai và Tony

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Ở tuổi 80, bà Nguyễn Lệ Thủy không có tài sản gì quý giá ngoài đứa con trai mang bệnh tâm thần và chiếc xe bánh mì. Người TP.HCM vẫn quen gọi là 'xe bánh mì không nhà' bởi đó vừa là kế sinh nhai, vừa là nơi che nắng che mưa cho hai mẹ con.

Đêm xuống, TP.HCM như khoác lên mình một chiếc áo mới, lung linh ánh đèn và nhộn nhịp người qua lại. Nằm khép mình ở 85 Cách mạng Tháng 8 (Q.3), xe bánh mì của bà Thủy như một nốt trầm lặng lẽ trong bản hòa ca của thành phố này.

"Chỉ có ai làm mẹ mới hiểu"

Lúc tôi đến, bà Thủy đã ngủ thiếp đi vì mệt. Dạo này trái gió trở trời, những căn bệnh tuổi già lại hành hạ khiến bà không có một giấc ngủ ngon. Anh con trai thì đang chơi với chú chó Tony được bà Thủy nuôi cách đây 5 năm.

Nghe tiếng động, người phụ nữ choàng tỉnh, liền nói: "Mua nhiều ít bánh mì vậy cô?". Trò chuyện một lúc, tôi mới biết bà quê ở Tiền Giang. Mấy chục năm trước vì hôn nhân không hạnh phúc nên bà ẵm con lên TP.HCM lập nghiệp, khi ấy con bà là ông Thanh Giang (62 tuổi) chỉ mới tròn 7 tháng.

Ba mẹ con bà Thủy quây quần bên nhau
Ba mẹ con bà Thủy quây quần bên nhau

Ông Giang vốn mắc bệnh tâm thần, không nói chuyện được mà chỉ ú ớ để bày tỏ hay đáp lại lời tôi. Bà Thủy từng làm qua đủ thứ nghề, len lỏi mọi ngóc ngách của TP.HCM để mưu sinh. Dần dà, khi tích góp được một số tiền nhỏ, bà mở xe bán bánh mì và lấy đó làm nhà để hai mẹ con đỡ lang thang cơ nhỡ.

"Cả đời này, hai mẹ con tôi sống nương tựa vào nhau. Khổ cái là con tôi không được bình thường như người ta, bệnh tật nên không tỉnh táo. Nhưng nó hiểu hết á, biết thương tôi và biết làm bánh mì bán cho khách", bà nói, ánh mắt nhìn con trìu mến biết bao.

Ông Giang dù không được tỉnh táo nhưng rất yêu thương mẹ và "cậu em trai" của mình
Ông Giang dù không được tỉnh táo nhưng rất yêu thương mẹ và "cậu em trai" của mình

Ông Giang dù đã lớn nhưng tính tình như trẻ con, ánh mắt ông có gì đó lấp lánh khi nhìn về phía dòng người tấp nập. Bà Thủy rơm rớm nước mắt, bảo rằng con trai mình hiểu chuyện và thương mẹ nhiều. Nhiều lúc, bà muốn được ra đi cho đỡ khổ nhưng sợ không ai lo cho con nên lại kiên cường sống tiếp.

"Tôi chỉ mong sống được thêm ít lâu để lo cho nó. Tôi mà đi rồi, nó ăn gì, ở đâu, ai lo, mỗi lần nghĩ tới chuyện đó ruột gan tôi lại nhức nhối. À, thằng lớn rồi còn thằng nhỏ nữa chứ, đứa nào cũng cần có mẹ", bà Thủy vừa nói, vừa lấy tay xoa đầu chú chó Tony.

Chú cho Tony cũng không chê chủ nghèo
Chú cho Tony cũng không chê chủ nghèo

Tony là "con trai út" của bà Thủy, nay đã được 5 tuổi 9 tháng. Dù bà thường xuyên thiếu ăn, thiếu mặc nhưng hai đứa con trai lúc nào cũng được ưu tiên. Có lần, chú chó Tony bị bệnh nặng, bà mang hết tiền tiết kiệm của mình ra để chạy chữa. Cảm động trước tình cảm của người mẹ nghèo, bác sĩ đã tận tâm chăm sóc cho Tony mà không lấy một đồng nào.

Ba mẹ con cứ thế, sướng khổ có nhau. Ước mong duy nhất của người mẹ già đơn giản là mỗi ngày được nhìn thấy con kề cạnh. "Chỉ có ai làm mẹ mới hiểu, con cái dù lớn thế nào đi nữa mình vẫn thương và lo lắng. Tôi không có gì ngoài chúng nó cả", bà xúc động.

Vì TP.HCM vẫn còn nhiều điều tử tế

Sống ở TP.HCM, nơi mà con người ta sống với nhau bằng tình yêu thương và sự chân tình. Người ta nói mảnh đất này có cái "tánh kỳ" vì hay lo chuyện bao đồng, chẳng phải việc của mình nhưng cũng xắn tay vào phụ giúp.

Mưu sinh gần nửa thế kỷ ở thành phố này, bà Thủy nói mẹ con bà sống được đến hôm nay phần lớn là nhờ sự cưu mang của mọi người. Vì không có nhà, nên mẹ con bà được tạo điều kiện tắm rửa, vệ sinh ở một nhà thờ gần đó. Bà nói có một chị bán cà phê kế bên, lâu lâu hay mang tặng bà một ly để nhấm nháp cho đỡ cơn thèm.

Bánh mì và nguyên liệu được bà Thủy sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ
Bánh mì và nguyên liệu được bà Thủy sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ

"Mấy năm nay, nhiều cô chú đến chỗ tôi quay phim, chụp hình để lan tỏa cho mọi người biết đến. Hồi năm ngoái, có nhóm bạn còn đến vẽ lại biển hiệu xe bánh mì không nhà cho tôi. Tôi cũng biết ơn vì mẹ con tôi được thành phố này yêu thương", bà Thủy nói.

Cũng nhờ có những tấm lòng ấm áp ở TP.HCM, nhiều năm qua, mẹ con bà đã được "cứu", vượt qua những đêm lạnh đói khổ. Từng ấy năm sống bám lề đường, chịu cái nắng rát da và những trận mưa tơi tả nhưng bà vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan. Bà bộc bạch, sống đến từng này tuổi, chưa có cái khổ nào là bà chưa trải qua. Nhưng còn được sống, còn được ở với con là niềm hạnh phúc lớn nhất rồi.

Dù đồng vốn ít ỏi, bà cũng chưa bao giờ sử dụng nguyên liệu giá rẻ, không rõ nguồn gốc để bán cho khách. Trước đây, mỗi ngày bà bán được chừng 30 ổ bánh mì, đến nay thì giảm lại còn 10 bánh. Bánh mì ế, đến tối mấy mẹ con cùng ăn chứ không để qua ngày mai bán tiếp.

Bà Thủy được một nhóm bạn trẻ ở TP.HCM vẽ tặng biển hiệu mới
Bà Thủy được một nhóm bạn trẻ ở TP.HCM vẽ tặng biển hiệu mới

"Mình nghèo nhưng phải đàng hoàng, bán cho người ta ăn mà đau bụng, ngộ độc thì mình cũng khó tránh tai họa. Người ta thương mình mới mua ủng hộ nên dù lời ít, tôi cũng bán đồ tốt", bà nói.

Trò chuyện với bà Thủy, tôi thật sự thương cho một mảnh đời cơ cực và xúc động trước tình mẫu tử thiêng liêng. Giữa bộn bề cuộc sống, người mẹ nghèo vẫn ôm ấp, vỗ về đứa con trai bé bỏng vượt qua những đêm dài không nhà. Một đời vất vả nhưng bà vẫn đầy nghị lực, kiên cường. Đâu đó bên trong bà, vẫn tồn tại một niềm tin, niềm hy vọng mà chính những người xa lạ ở TP.HCM đã giúp bà vun đắp.

Ghé mua ủng hộ bà Thủy một ổ bánh mì, chị Trần Tuyết Mai (25 tuổi, ở Q.Bình Thạnh) chia sẻ: "Đi ngang qua đây nhiều lần, thấy trời tối mà bà vẫn còn bán, thương quá nên tôi ghé mua một ổ, góp chút sức nhỏ để bà được nghỉ ngơi sớm cho đỡ mệt", chị Mai nói.

Bà Thủy chỉ mong sống thêm ít lâu để lo lắng cho con
Bà Thủy chỉ mong sống thêm ít lâu để lo lắng cho con

Tạm biệt tôi, bà Thủy nhẹ nhàng bảo ông Giang đi vào phía trong ăn cơm trước. Còn bà thì tựa lưng vào chiếc ghế, gương mặt hiện rõ những suy tư, khắc khoải. Nếu có dịp đi ngang đoạn đường Cách mạng Tháng 8, mong mọi người có thể mua ủng hộ bà một ổ bánh mì, để đêm của mẹ con bà không còn dài và ngày mai lại tươi sáng hơn.

Theo Thái Thanh (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Mùa săn kiến vàng

Mùa săn kiến vàng ở cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Khi mùa khô phủ nắng lên những cánh rừng phía Tây Gia Lai, người Jrai bước vào mùa săn kiến vàng. Hành trình tìm kiếm những tổ kiến tuy nhọc nhằn nhưng cũng thú vị, thể hiện sự gắn bó giữa đồng bào dân tộc thiểu số với thiên nhiên từ xưa đến nay.

Ngày mới bên sông Pô Cô

E-magazine Ngày mới bên sông Pô Cô

(GLO)- Sớm mai ở Ia Krái, dòng Pô Cô uốn lượn như dải lụa bạc giữa mênh mông cây cối. Nước sông lăn tăn, gợn sóng nhỏ vỗ vào bãi cát vàng, len qua vườn rẫy, tạo thành một bản hòa ca của thiên nhiên và con người.

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

(GLO)- Tự xa xưa người Bahnar ở đại ngàn An Toàn (tỉnh Gia Lai) đã biết sử dụng nhiều loài cây rừng để làm thuốc chữa bệnh. Kinh nghiệm được chắt lọc qua nhiều thế hệ, không chỉ chăm sóc sức khỏe cộng đồng mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, góp phần gìn giữ giá trị y học dân gian.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

(GLO)- Ba đối tượng cốt cán cuối cùng của tà đạo “Hà Mòn” bị bắt giữ tại khu vực núi Jơ Mông (giáp ranh xã Hra và xã Lơ Pang) vào ngày 19-3-2020 đã đánh dấu bước ngoặt quan trọng, khép lại hành trình đấu tranh kéo dài hơn một thập kỷ.

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

Ở đặc khu Lý Sơn (Quảng Ngãi), lão ngư Dương Minh Thạnh được nhiều ngư dân gọi là “lão ngư Hoàng Sa” bởi có công “nối biển” Lý Sơn ra quần đảo Hoàng Sa. Ông còn được mệnh danh là “sói biển” Lý Sơn, bởi sức vươn khơi dẻo dai, từng 5 lần thoát chết thần kỳ giữa bão biển.

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

null