Sống ở TP.HCM: Bánh mì không nhà của bà mẹ U.90 dưỡng nuôi con trai và Tony

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Ở tuổi 80, bà Nguyễn Lệ Thủy không có tài sản gì quý giá ngoài đứa con trai mang bệnh tâm thần và chiếc xe bánh mì. Người TP.HCM vẫn quen gọi là 'xe bánh mì không nhà' bởi đó vừa là kế sinh nhai, vừa là nơi che nắng che mưa cho hai mẹ con.

Đêm xuống, TP.HCM như khoác lên mình một chiếc áo mới, lung linh ánh đèn và nhộn nhịp người qua lại. Nằm khép mình ở 85 Cách mạng Tháng 8 (Q.3), xe bánh mì của bà Thủy như một nốt trầm lặng lẽ trong bản hòa ca của thành phố này.

"Chỉ có ai làm mẹ mới hiểu"

Lúc tôi đến, bà Thủy đã ngủ thiếp đi vì mệt. Dạo này trái gió trở trời, những căn bệnh tuổi già lại hành hạ khiến bà không có một giấc ngủ ngon. Anh con trai thì đang chơi với chú chó Tony được bà Thủy nuôi cách đây 5 năm.

Nghe tiếng động, người phụ nữ choàng tỉnh, liền nói: "Mua nhiều ít bánh mì vậy cô?". Trò chuyện một lúc, tôi mới biết bà quê ở Tiền Giang. Mấy chục năm trước vì hôn nhân không hạnh phúc nên bà ẵm con lên TP.HCM lập nghiệp, khi ấy con bà là ông Thanh Giang (62 tuổi) chỉ mới tròn 7 tháng.

Ba mẹ con bà Thủy quây quần bên nhau
Ba mẹ con bà Thủy quây quần bên nhau

Ông Giang vốn mắc bệnh tâm thần, không nói chuyện được mà chỉ ú ớ để bày tỏ hay đáp lại lời tôi. Bà Thủy từng làm qua đủ thứ nghề, len lỏi mọi ngóc ngách của TP.HCM để mưu sinh. Dần dà, khi tích góp được một số tiền nhỏ, bà mở xe bán bánh mì và lấy đó làm nhà để hai mẹ con đỡ lang thang cơ nhỡ.

"Cả đời này, hai mẹ con tôi sống nương tựa vào nhau. Khổ cái là con tôi không được bình thường như người ta, bệnh tật nên không tỉnh táo. Nhưng nó hiểu hết á, biết thương tôi và biết làm bánh mì bán cho khách", bà nói, ánh mắt nhìn con trìu mến biết bao.

Ông Giang dù không được tỉnh táo nhưng rất yêu thương mẹ và "cậu em trai" của mình
Ông Giang dù không được tỉnh táo nhưng rất yêu thương mẹ và "cậu em trai" của mình

Ông Giang dù đã lớn nhưng tính tình như trẻ con, ánh mắt ông có gì đó lấp lánh khi nhìn về phía dòng người tấp nập. Bà Thủy rơm rớm nước mắt, bảo rằng con trai mình hiểu chuyện và thương mẹ nhiều. Nhiều lúc, bà muốn được ra đi cho đỡ khổ nhưng sợ không ai lo cho con nên lại kiên cường sống tiếp.

"Tôi chỉ mong sống được thêm ít lâu để lo cho nó. Tôi mà đi rồi, nó ăn gì, ở đâu, ai lo, mỗi lần nghĩ tới chuyện đó ruột gan tôi lại nhức nhối. À, thằng lớn rồi còn thằng nhỏ nữa chứ, đứa nào cũng cần có mẹ", bà Thủy vừa nói, vừa lấy tay xoa đầu chú chó Tony.

Chú cho Tony cũng không chê chủ nghèo
Chú cho Tony cũng không chê chủ nghèo

Tony là "con trai út" của bà Thủy, nay đã được 5 tuổi 9 tháng. Dù bà thường xuyên thiếu ăn, thiếu mặc nhưng hai đứa con trai lúc nào cũng được ưu tiên. Có lần, chú chó Tony bị bệnh nặng, bà mang hết tiền tiết kiệm của mình ra để chạy chữa. Cảm động trước tình cảm của người mẹ nghèo, bác sĩ đã tận tâm chăm sóc cho Tony mà không lấy một đồng nào.

Ba mẹ con cứ thế, sướng khổ có nhau. Ước mong duy nhất của người mẹ già đơn giản là mỗi ngày được nhìn thấy con kề cạnh. "Chỉ có ai làm mẹ mới hiểu, con cái dù lớn thế nào đi nữa mình vẫn thương và lo lắng. Tôi không có gì ngoài chúng nó cả", bà xúc động.

Vì TP.HCM vẫn còn nhiều điều tử tế

Sống ở TP.HCM, nơi mà con người ta sống với nhau bằng tình yêu thương và sự chân tình. Người ta nói mảnh đất này có cái "tánh kỳ" vì hay lo chuyện bao đồng, chẳng phải việc của mình nhưng cũng xắn tay vào phụ giúp.

Mưu sinh gần nửa thế kỷ ở thành phố này, bà Thủy nói mẹ con bà sống được đến hôm nay phần lớn là nhờ sự cưu mang của mọi người. Vì không có nhà, nên mẹ con bà được tạo điều kiện tắm rửa, vệ sinh ở một nhà thờ gần đó. Bà nói có một chị bán cà phê kế bên, lâu lâu hay mang tặng bà một ly để nhấm nháp cho đỡ cơn thèm.

Bánh mì và nguyên liệu được bà Thủy sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ
Bánh mì và nguyên liệu được bà Thủy sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ

"Mấy năm nay, nhiều cô chú đến chỗ tôi quay phim, chụp hình để lan tỏa cho mọi người biết đến. Hồi năm ngoái, có nhóm bạn còn đến vẽ lại biển hiệu xe bánh mì không nhà cho tôi. Tôi cũng biết ơn vì mẹ con tôi được thành phố này yêu thương", bà Thủy nói.

Cũng nhờ có những tấm lòng ấm áp ở TP.HCM, nhiều năm qua, mẹ con bà đã được "cứu", vượt qua những đêm lạnh đói khổ. Từng ấy năm sống bám lề đường, chịu cái nắng rát da và những trận mưa tơi tả nhưng bà vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan. Bà bộc bạch, sống đến từng này tuổi, chưa có cái khổ nào là bà chưa trải qua. Nhưng còn được sống, còn được ở với con là niềm hạnh phúc lớn nhất rồi.

Dù đồng vốn ít ỏi, bà cũng chưa bao giờ sử dụng nguyên liệu giá rẻ, không rõ nguồn gốc để bán cho khách. Trước đây, mỗi ngày bà bán được chừng 30 ổ bánh mì, đến nay thì giảm lại còn 10 bánh. Bánh mì ế, đến tối mấy mẹ con cùng ăn chứ không để qua ngày mai bán tiếp.

Bà Thủy được một nhóm bạn trẻ ở TP.HCM vẽ tặng biển hiệu mới
Bà Thủy được một nhóm bạn trẻ ở TP.HCM vẽ tặng biển hiệu mới

"Mình nghèo nhưng phải đàng hoàng, bán cho người ta ăn mà đau bụng, ngộ độc thì mình cũng khó tránh tai họa. Người ta thương mình mới mua ủng hộ nên dù lời ít, tôi cũng bán đồ tốt", bà nói.

Trò chuyện với bà Thủy, tôi thật sự thương cho một mảnh đời cơ cực và xúc động trước tình mẫu tử thiêng liêng. Giữa bộn bề cuộc sống, người mẹ nghèo vẫn ôm ấp, vỗ về đứa con trai bé bỏng vượt qua những đêm dài không nhà. Một đời vất vả nhưng bà vẫn đầy nghị lực, kiên cường. Đâu đó bên trong bà, vẫn tồn tại một niềm tin, niềm hy vọng mà chính những người xa lạ ở TP.HCM đã giúp bà vun đắp.

Ghé mua ủng hộ bà Thủy một ổ bánh mì, chị Trần Tuyết Mai (25 tuổi, ở Q.Bình Thạnh) chia sẻ: "Đi ngang qua đây nhiều lần, thấy trời tối mà bà vẫn còn bán, thương quá nên tôi ghé mua một ổ, góp chút sức nhỏ để bà được nghỉ ngơi sớm cho đỡ mệt", chị Mai nói.

Bà Thủy chỉ mong sống thêm ít lâu để lo lắng cho con
Bà Thủy chỉ mong sống thêm ít lâu để lo lắng cho con

Tạm biệt tôi, bà Thủy nhẹ nhàng bảo ông Giang đi vào phía trong ăn cơm trước. Còn bà thì tựa lưng vào chiếc ghế, gương mặt hiện rõ những suy tư, khắc khoải. Nếu có dịp đi ngang đoạn đường Cách mạng Tháng 8, mong mọi người có thể mua ủng hộ bà một ổ bánh mì, để đêm của mẹ con bà không còn dài và ngày mai lại tươi sáng hơn.

Theo Thái Thanh (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

Trở về nẻo thiện

Trở về nẻo thiện

Hiểu được không nơi nào bằng, yên bình như buôn làng, những già làng, người có uy tín ở Gia Lai kiên trì đêm ngày vận động, giải thích cho người dân không nghe theo lời dụ dỗ của “Tin lành Đê Ga”.

Căn nhà của bà Đào bị đổ sập hoàn toàn trước cơn lũ dữ.

Những phận người ở rốn lũ Tuy Phước

(GLO)- Chỉ trong vòng nửa tháng, người dân vùng rốn lũ Tuy Phước phải gồng mình gánh chịu 2 đợt bão lũ lịch sử. Bên cạnh những căn nhà trơ trọi sau lũ, những phận người trắng tay vẫn cố gắng gượng dậy, với hy vọng được dựng lại mái ấm và cuộc sống yên bình.

Chuyện cổ tích của buôn làng

Chuyện cổ tích của buôn làng

(GLO)- Ở làng Tươl Ktu (xã Đak Đoa), khi nhắc đến vợ chồng bác sĩ Nay Blum - H’Nơn, người dân nơi đây luôn kể về họ như kể lại những câu chuyện cổ tích. Với họ, đôi vợ chồng bác sĩ ấy là quà của Yang tặng cho làng Tươh Ktu.

null