Gặp lại người lính trong bức ảnh 'Nụ cười chiến thắng bên Thành cổ Quảng Trị'

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Giữa bom đạn Thành cổ 1972, chiến sĩ Lê Xuân Chinh cười thật tươi trong bức ảnh lịch sử bởi tin rằng chúng ta sẽ giành thắng lợi, thắng lợi vào một ngày không xa.

Giữa không khí trang nghiêm, xúc động của cuộc gặp mặt người có công và nhân chứng lịch sử tiêu biểu nhân kỷ niệm 78 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, dáng hình người cựu binh Lê Xuân Chinh (SN 1954, trú tại xã Thanh Yên, tỉnh Điện Biên) nổi bật giữa hội trường với nụ cười hiền hậu, ánh mắt sáng và khuôn mặt từng in đậm trên bức ảnh nổi tiếng "Nụ cười chiến thắng bên Thành cổ Quảng Trị".

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ mùa hè đỏ lửa năm 1972, nhưng nụ cười ấy - nụ cười giữa bom đạn, giữa sống và chết - vẫn in đậm trong lòng những người từng đi qua chiến tranh và thế hệ hôm nay. Gặp lại ông trong ngày tri ân đặc biệt, câu chuyện về ký ức chiến trường và niềm tin sắt đá vào độc lập dân tộc, một lần nữa bồi hồi sống dậy.

1-7284.jpg
Bức ảnh "Nụ cười chiến thắng bên Thành cổ Quảng Trị" của phóng viên chiến trường Đoàn Công Tính. (Ảnh: Báo Quân đội Nhân dân)

Sinh ra và lớn lên ở xã Thái Phương, huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình (cũ), Lê Xuân Chinh là con một trong gia đình. Ông mồ côi cha từ thuở nhỏ. Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt, không thuộc diện phải ra trận, chàng trai 17 tuổi vẫn tự nguyện viết đơn nhập ngũ, mang trong mình khát vọng được góp phần bảo vệ Tổ quốc.

Tháng 6/1972, ông được bổ sung vào biên chế Đại đội 18 thông tin liên lạc thuộc Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B. Cùng đồng đội vượt sông Thạch Hãn, ông tiến vào Thành cổ Quảng Trị - nơi trở thành biểu tượng khốc liệt nhất của cuộc chiến.

Nhiệm vụ của đơn vị ông là hằng ngày dẫn lực lượng chủ lực, chuyển công văn và mệnh lệnh từ chỉ huy xuống các đơn vị chiến đấu đang cầm cự giữa vòng vây đạn pháo.

"Dọc sông Thạch Hãn ngày đêm mưa bom bão đạn. Pháo từ Hạm đội 7 bắn vào không ngớt, trên trời thì máy bay, dưới đất thì xe tăng. Nhưng chúng tôi vẫn tiến lên, bởi giữ Thành cổ là mệnh lệnh thiêng liêng. Người này ngã xuống, người khác lại đứng lên chiến đấu.

Đồng đội hy sinh rất nhiều, nhưng những người còn sống không ai được phép gục ngã. Anh em đã ngã xuống thì chúng tôi càng phải giữ chắc tay súng mà tiến lên", ông Chinh nghẹn ngào nhớ lại quãng thời gian sinh tử đã trải qua.

Nói về bức ảnh nổi tiếng "Nụ cười chiến thắng bên Thành cổ Quảng Trị", ông Chinh kể, đó là sáng 15/8/1972. Hôm ấy, ông được Ban Chỉ huy Trung đoàn giao nhiệm vụ dẫn nhà báo Đoàn Công Tính, phóng viên Báo Quân đội Nhân dân, vào khu vực Thành cổ.

Tại một chốt đóng quân ta ở phía Đông, gần sát bờ sông Thạch Hãn, chỉ cách Dinh Tỉnh trưởng hơn 100m, một nhóm chiến sĩ đang chuyện trò rôm rả giữa lúc pháo địch chuyển làn. Phóng viên Đoàn Công Tính đề nghị chụp ảnh. Lê Xuân Chinh - người trẻ nhất trong nhóm - được ưu tiên ngồi gần ống kính, tay cầm khẩu súng B40.

"Lúc đó thấy nhà báo thì ai cũng muốn được chụp ảnh. Biết đâu được khi bức ảnh này lên báo, biết đâu được bố mẹ nhận ra mình và biết rằng con mình vẫn còn sống. Chúng tôi nghĩ như thế nên khi nhà báo nói 'các đồng chí cười lên' thì tất cả đều cười.

Nụ cười giữa bom đạn chiến tranh ấy cũng bởi chúng tôi khi ấy luôn tin tưởng vào sự lãnh đạo của Quân đội, tin rồi cuối cùng chúng ta sẽ giành thắng lợi, thắng lợi vào một ngày không xa", người cựu binh nói, giọng như lạc đi vì xúc động.

Trận Thành cổ kéo dài 81 ngày đêm (ngày 28/6/1972 đến ngày 16/9/1972) thì Lê Xuân Chinh bám trụ đến 70 ngày.

Chiều 5/9/1972, trên đường mang công văn từ Ban chỉ huy Trung đoàn xuống Ái Tử, ông dính pháo bầy. Mảnh pháo găm vào sườn trái, máu ướt đẫm toàn thân. Khi tỉnh lại, ông đã được đồng đội đưa về Bệnh viện dã chiến 112 ở xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình.

"Cũng trong năm 1972, khi đơn vị rút ra Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa, tôi nhìn thấy tấm ảnh trên Báo Quân đội Nhân dân do thủ trưởng đơn vị cho xem. Năm 1974, do vết thương tái phát và sức khỏe suy yếu, tôi được cấp trên cho phục viên. Trong đợt nhập ngũ năm đó, cả làng có 10 người, đến ngày toàn thắng chỉ còn 4 người trở về", ông Chinh nói.

Về Thái Bình, qua mai mối của người cô ruột, ông nên duyên vợ chồng với cô thôn nữ cùng làng. Năm 1980, ông lên thăm người nhà đi kinh tế mới ở Điện Biên, thấy mảnh đất phì nhiêu, có thể sống được nên quyết định về quê động viên vợ, sau đó cả nhà ngược ngàn.

2.jpg
Cựu chiến binh Lê Xuân Chinh, một trong những chiến sĩ có mặt trong bức ảnh "Nụ cười chiến thắng bên Thành cổ Quảng Trị". (Ảnh: Sơn Nguyễn)

Dù đã trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt hay hành trình mưu sinh đầy gian khó nơi vùng đất mới, người cựu binh với "nụ cười chiến thắng" ấy vẫn giữ vẹn nguyên khí chất người lính năm xưa - kiên cường, chân thành và lặng lẽ cống hiến.

Với ông, sống sót trở về đã là một may mắn lớn lao, còn được đồng đội nhớ đến, được Tổ quốc tri ân là niềm vinh dự thiêng liêng, không gì có thể sánh được.

Trong suốt cuộc trò chuyện, cựu binh Lê Xuân Chinh luôn khiêm nhường, phủ nhận việc mình là "nhân chứng lịch sử". Ông bảo, mình chỉ là người may mắn được chứng kiến lịch sử, đi qua mưa bom bão đạn mà sống sót trở về, rồi chứng kiến đất nước từng ngày hồi sinh, phát triển.

Giống như hàng triệu người con đất Việt lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. "Những người không ai nhớ mặt, đặt tên đã làm nên đất nước", ông xúc động nhắc lại câu thơ của Nguyễn Khoa Điềm như một cách tưởng nhớ những đồng đội nằm lại nơi chiến trường xưa.

Theo Anh Văn (VTC News)

Có thể bạn quan tâm

Ruổi rong đời chăn vịt

Ruổi rong đời chăn vịt

(GLO)- Sau mỗi mùa gặt, những cánh đồng lúa ở các xã An Lương, An Hòa, An Vinh, Tuy Phước… lại rộn ràng bởi đàn vịt hàng nghìn con tìm về kiếm ăn. Gắn với đàn vịt, những người chăn vịt miệt mài rong ruổi qua nhiều cánh đồng, lấy mùa gặt làm nhịp mưu sinh.

Trầm tích sông Ba

Trầm tích sông Ba

(GLO)- Sông Ba đoạn qua xã Ia Dreh (tỉnh Gia Lai) mùa khô, vài con thuyền đánh cá nằm gối đầu nghỉ ngơi trên những doi cát. Chiều xuống, từ những bến sông, người dân vẫn ra tắm mát dù nước cạn tới mức có thể lội ra giữa dòng.

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

(GLO)- Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, cựu chiến binh Trần Duy Đức vẫn lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của quá khứ. Từ hành trình tìm lại hình bóng người cha liệt sĩ, ông dành cả cuộc đời sưu tầm, ghi chép và lưu giữ lịch sử quê hương cùng những câu chuyện về những con người đã làm nên lịch sử.

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

null