Tìm nhau giữa hòa bình - Kỳ 1: Cô y tá và vết sẹo trên đầu

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Không ít những đồng đội chung chiến hào những ngày khói lửa, sau ngày hòa bình vì nhiều lý do, họ đã không gặp lại hoặc chưa gặp lại nhau. Những đồng đội cùng quê may mắn là ít nhất mỗi năm lại được gặp nhau vào dịp kỷ niệm ngày nhập ngũ.

Ngày 22.8 năm nay, các nữ cựu chiến binh làng Quỳnh Đôi, Quỳnh Lưu (Nghệ An) lại gặp nhau kỷ niệm ngày nhập ngũ. Họ là những cựu chiến binh trong số 100 tân binh cùng lên đường tháng 8.1974.

Sau huấn luyện, họ vào Nam, trở thành các chiến sĩ thông tin, hậu cần, quân y… Hòa bình, mỗi người có mỗi công việc khác nhau, người tiếp tục phục vụ trong quân đội, người đi học rồi làm nghề khác, ở nơi khác, người về quê… Và 52 năm sau, họ đều đã thành bà.

Đêm 26.7, sau khi xem chương trình Sao sáng dẫn đường kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27.7, những kỷ niệm ùa về, tôi bần thần nhớ đến các đồng đội mất - còn. Rồi bất chợt nhớ đến Hòa - Hồ Thị Hòa.

Hòa là y tá ở trạm xá nơi tôi điều trị, là một trong 100 nữ tân binh ấy.

Y tá, trung sĩ Hồ Thị Hòa
Y tá, trung sĩ Hồ Thị Hòa

Thương bệnh binh ở trạm xá ngày nào đến giờ cũng tự giác dậy sớm, ăn mặc chu chỉnh. Sau này quan sát mới biết, họ chờ các cô y tá đến tiêm, phát thuốc, thay băng... Những năm đó, nhìn thấy con gái đã là điều hiếm hoi.

Lúc đó, cả trạm xá nữ đã hiếm, y tá Hòa lại xinh. Cô ấy có đôi mắt không phải một mí mà là mí lận, lúc nào cũng ánh lên nụ cười cương nghị.

Mỗi lần đến thay băng, Hòa thường nói chuyện với tôi lâu hơn người khác. Y tá Hòa cùng tuổi và cùng học xong lớp 10 (hệ 10 năm), cùng đi bộ đội năm 1974 nên câu chuyện chủ yếu là hòa bình rồi thì mình muốn học gì. Rồi hỏi mượn nhật ký của tôi để đọc (lúc đó không có sách) mà nhật ký tôi lại còn viết cả thơ, cả truyện).

Các nữ chiến sĩ nhập ngũ cùng ngày trước đây trong ngày kỷ niệm
Các nữ chiến sĩ nhập ngũ cùng ngày trước đây trong ngày kỷ niệm

Chiến dịch Tây nguyên, đơn vị tôi từ Stung Treng (Campuchia) về Pleiku, sang Buôn Mê Thuột rồi Gia Nghĩa (Đắk Nông cũ). Sau ngày 30.4.1975, y tá Hòa ở bệnh viện sư đoàn, tôi ở đơn vị nên không gặp.

Lúc được ra Bắc ôn thi đại học ở T70, tự nhiên ở cùng K (trường gọi là K, có K1, K2, K3... tương đương tiểu đoàn). Hòa thi khối B vào Học viện Quân y, tôi thi khối A.

Khi có điểm thi, tôi chạy đến dãy nhà nữ hỏi, Hòa, vẫn nụ cười đó, điềm tĩnh, "chắc chỉ đậu cao đẳng".

Hôm thấy Hòa lấp ló ngoài sân doanh trại nam, chạy ra, Hòa nói: "Mai Hòa ra quê rồi đi học luôn".

Nói qua nói lại vài câu thì chào nhau. Tôi tiễn Hòa một đoạn về phía dãy nữ, đứa trước đứa sau khá xa nhau. Hòa ngó trước ngó sau rồi nói: "Này, này...". Tôi tiến lại gần, nghẹt thở.

"Sờ cái sẹo chút".

Tôi cúi đầu về phía Hòa.

"Anh là ai mà viết câu chuyện giống tôi vậy?"

Hồi ở trạm xá, không ngày nào cô ấy không thay băng chỗ cái sẹo đó, không hiểu sao, giờ (không biết đã chạm vào chưa) mà run hết cả người. Thoáng cái đã nghe "đi hi" (đi nhé).

Tôi nhìn theo cái lưng áo quân phục quày quả bước đi, tay Hòa đưa lên dụi mắt.

Từ đó bặt tin nhau.

Đêm đó tôi không ngủ được, 3 giờ sáng đã viết status kể lại kỷ niệm trên.

Đến 9 giờ sáng có nick Hồ Hòa viết dưới bình luận "Anh là ai mà viết câu chuyện giống tôi vậy, thật sự tôi không nhớ nữa, xin lỗi nha, nhưng đoạn từ về bệnh viện sư đoàn đến đoạn về học ôn văn hóa ở T70 là tôi".

Tôi vào trang cá nhân và nhận ra ngay là Hồ Thị Hòa. Vài phút sau, chúng tôi đã kết nối được.

Các nữ chiến sĩ từng nhập ngũ cùng ngày
Các nữ chiến sĩ từng nhập ngũ cùng ngày

Sau khi chia tay nơi ôn thi đại học, Hòa về Vinh học Sư phạm Kỹ thuật rồi làm giáo viên, lấy chồng cũng là cựu chiến binh về làm cùng ngành.

Khi thấy comment của Hòa, tôi nhận ra ngay cô ấy. Cho dù cô y tá xinh xinh năm xưa đã trở thành mẹ của 3 con trai, bà của 5 cháu nội, Hòa vẫn có gương mặt kiên nghị, đôi mắt lúc nào cũng như đang cười.

Hòa tỏ ra có lỗi khi nói không nhớ, cô ấy bị tai nạn 3 lần, đều vào đầu, vả lại cũng đã tuổi 70.

Tôi nói với Hòa, không sao, chỉ một người nhớ cũng đủ rồi.

Có thể gọi đó là rung động đầu đời thường gặp ở tuổi đôi mươi. Trong sáng và rất đẹp.

Chúng tôi nhắn tin với nhau, tôi kể cho Hòa nhiều chuyện, gửi cho cô ấy vài cái ảnh thời đó, rồi Hòa đã nhớ ra tất cả.

Bà Hồ Thị Hòa và cháu nội
Bà Hồ Thị Hòa và cháu nội

Cô ấy đang chăm chồng ốm, đưa cho người chồng cựu chiến binh đọc bài tôi viết, anh ấy bảo: "Kỷ niệm đẹp quá".

Y tá Hồ Thị Hòa chính là một trong 100 nữ chiến sĩ Quỳnh Đôi ấy.

Theo Nguyễn Thế Thịnh (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

(GLO)- Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, cựu chiến binh Trần Duy Đức vẫn lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của quá khứ. Từ hành trình tìm lại hình bóng người cha liệt sĩ, ông dành cả cuộc đời sưu tầm, ghi chép và lưu giữ lịch sử quê hương cùng những câu chuyện về những con người đã làm nên lịch sử.

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cầm trên tay chiếc “pod chill” nhỏ gọn, tỏa ra mùi hương trái cây ngọt ngào, nhiều bạn trẻ hồn nhiên nghĩ rằng mình chỉ đang dùng một sản phẩm giải trí thời thượng. Nhưng đằng sau làn khói thơm ấy lại là Etomidate - một hoạt chất gây mê y học bị giới tội phạm “biến tướng” thành ma túy nguy hiểm.

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

(GLO)- Men theo bờ sông Ba đoạn chảy qua buôn Tơnia (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai), khi nắng cuối ngày hắt những tia vàng lấp lánh trên mặt nước, chúng tôi bắt gặp những vật thể lạ nhô lên khỏi lớp đất sét. 

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng trong ngôi nhà nhỏ ở làng Bạc 1 (xã Chư Prông, tỉnh Gia Lai), ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên qua từng câu chuyện của bà Kpă Ó - nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân duy nhất ở khu vực phía Tây tỉnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

(GLO)- Ẩn mình dưới tán rừng già trên dãy núi Bích Kê, lũy đá cổ Phú Hà (thôn Hòa Tân, xã Phù Mỹ Bắc) lặng lẽ tồn tại như một chứng nhân của thời gian. Những bức tường đá phủ rêu bền bỉ trước mưa nắng dường như đang gìn giữ câu chuyện về một vùng đất từng giữ vị trí trọng yếu trong lịch sử.

Nguyễn Vũ Mạnh Khang trở về trong sự chào đón nồng nhiệt. Ảnh: Hồ Điểm

Từ những câu hỏi về ánh sáng…

(GLO)- Giành huy chương bạc tại kỳ thi Olympic Vật lý châu Âu (EuPhO) 2026, Nguyễn Vũ Mạnh Khang, học sinh Trường THPT chuyên Lê Quý Ðôn (phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai) góp phần cùng đội tuyển Việt Nam ghi dấu ấn tại sân chơi học thuật quốc tế.

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

(GLO)- Tin vào những lời hứa hẹn về cuộc sống sung túc và cơ hội định cư ở nước thứ ba, nhiều người dân ở Gia Lai đã vượt biên sang Thái Lan. Những tháng ngày sống chui lủi, thiếu thốn, ly tán là cái giá đắt cho lựa chọn sai lầm, đồng thời là lời cảnh tỉnh về hệ lụy của di cư trái phép.

null