Người Pleiku hát ở Sài Gòn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Người ta thường ví TP. Hồ Chí Minh như là vùng đất hứa, là bệ phóng của tài năng trên mọi lĩnh vực, nhưng thành công là điều không dễ chút nào giữa sự cạnh tranh khốc liệt ở một thành phố lớn. Người có gốc gác Pleiku tìm cách định danh ở xứ ấy đâu phải ít nhưng thành công và thành danh thì không nhiều. Đầu năm, viết về chuyện lập nghiệp trong lĩnh vực ca hát của người Pleiku ở TP. Hồ Chí Minh cũng khá thú vị.  

Cái xôn xao trong hoạt động nghệ thuật, nhất là ca nhạc, ở chốn ấy khá hấp dẫn, mời gọi nhiều tài năng Pleiku quyết định “xuống núi”. Điểm lại một năm qua, có thể thấy nổi lên 2 gương mặt đã dần định vị được mình giữa bầu trời âm nhạc Sài Gòn, đó chính là Cao Công Nghĩa và Đặng Ánh Nguyệt.

 

Ca sĩ Cao Công Nghĩa. Ảnh: N.S

1. Có khả năng ca hát bẩm sinh, Cao Công Nghĩa xuất hiện dưới ánh đèn sân khấu ở Pleiku rất sớm, từ năm 14 tuổi, để phụ cha mẹ nuôi em và chính mình ăn học. Vừa đủ lớn, cũng từ đam mê ca hát và áp lực mưu sinh, cô gia nhập và trở thành diễn viên Đoàn Nghệ thuật Đam San. Ước mơ tiếp tục đi học cứ đau đáu bên mình, Cao Công Nghĩa quyết định thi vào Đại học Văn hóa-Nghệ thuật Quân đội ở TP. Hồ Chí Minh năm 2013.

Cô chia sẻ: “Đây là khoảng thời gian khó khăn, không được hỗ trợ kinh phí từ đơn vị công tác, tứ cố vô thân, không bạn bè, một mình xoay xở giữa cái nhộn nhịp xô bồ của thành phố lớn”. Ca hát kiếm sống và học tập đã bổ sung cho nhau để Nghĩa vượt qua khó khăn. Việc tham gia cuộc thi “Thần tượng Bolero” năm 2016 của VTV là một quyết định táo bạo của Cao Công Nghĩa. Một lần nữa giọng hát của Phố núi lại vượt khó để đoạt giải vàng. Đây thực sự là một ngã rẽ mới cho cô trong sự nghiệp ca hát. Cái tên Cao Công Nghĩa chính thức được gắn sao trong showbiz Việt. Nghĩa chia sẻ: “Tất cả những gì có được bây giờ trước hết là để báo ân cho người mẹ suốt đời tần tảo vì con”.

 

Ca sĩ Đặng Ánh Nguyệt. Ảnh: N.S

2. Đặng Ánh Nguyệt cũng có một khả năng ca hát thiên phú. Nguyệt hát trước công chúng rất sớm, từ lúc còn đang trong lứa tuổi nhi đồng. Lớn hơn, vào cấp học THCS, Nguyệt sinh hoạt tích cực trong đội xung kích của Thành Đoàn Pleiku. Sau đó, cô được tuyển vào Đoàn Nghệ thuật Đam San và phục vụ ở đơn vị này suốt 6 năm. Sự bình lặng trong nghiệp ca hát trong suốt thời gian này khiến Nguyệt quyết định rời đoàn và giã từ con đường tưởng đã được định đoạt từ thuở ấu thơ.

Những bươn chải vì cuộc sống khiến cái tên Ánh Nguyệt bẵng đi trong hoạt động âm nhạc quần chúng lẫn chuyên nghiệp ở Pleiku trong vài năm, cho đến khi Nguyệt tình cờ gặp người biên tập và dẫn chương trình của một địa chỉ ca nhạc có tiếng ở Pleiku. Sau khi nghe cô hát “Diễm Xưa” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, anh khuyên Nguyệt nên trở lại. Và chỉ một tuần sau, giọng hát ấy đã lại cất tiếng trong đêm nhạc chủ đề về Trịnh. Rất nhanh, người yêu nhạc Pleiku đặt cho Nguyệt cái nickname “Khánh Ly Phố núi”. Đúng là khi nghe Nguyệt hát nhạc Trịnh, người ta nhận ngay ra nét Khánh Ly. Nhưng không chỉ có từng đó, giọng ca này còn có biệt tài tái hiện chất giọng của các danh ca vang bóng một thời. Người nghe sẽ nhận ra ngay chất Hoàng Oanh qua “Tiếng còi trong sương đêm”, Phương Dung với “Nỗi buồn gác trọ”... Và thật thú vị, chất giọng độc đáo của Carpenters cũng được tìm thấy khi nghe Ánh Nguyệt hát “Yesterday Once More”.

Cách đây 2 năm, Đặng Ánh Nguyệt quyết định thử sức mình tại TP. Hồ Chí Minh. Nguyệt kể: “Suốt mấy tháng trời, hết ở nhờ rồi ở trọ, bôn ba xin hát bất cứ nơi nào. Có lẽ mình không xinh, ngoại hình không bắt mắt nên chẳng nơi nào để ý. Nhưng tôi vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục theo đuổi, tìm sân chơi hợp với mình. Tôi tự nhủ mình cần chậm lại, tất cả đều tùy duyên...”. Và duyên cũng chẳng đến chậm: Từ một vài nhóm sinh hoạt không chuyên mà Nguyệt tham gia để đỡ nhớ sân khấu, hữu xạ tự nhiên hương, giọng hát ấy không cần xin xỏ nữa mà bây giờ đang là cái tên chủ lực, không thể thiếu của Đồng Dao, Ân Nam, We..., những phòng trà nổi tiếng ở TP. Hồ Chí Minh. Một tuần 7 đêm kín lịch và dư thừa những lời mời từ nhiều nơi khác.

Nếu Cao Công Nghĩa tỏa sáng trên các sân khấu lớn, gameshow truyền hình thì Đặng Ánh Nguyệt lắng đọng hơn trong các không gian phòng trà, buộc người nghe phải xuýt xoa khi cô cất tiếng. Không thể so sánh họ với nhau vì mỗi người một vẻ. Chỉ có một điểm chung của họ, đó là thường nhắc về Pleiku, về thành phố cao nguyên nơi họ đã sinh ra và lớn lên, với tất cả niềm trân trọng và yêu mến.

Nguyễn Sơn

Có thể bạn quan tâm

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

(GLO)- Không cất lên thành lời nhưng mỗi lá thư, tấm huân chương hay chiếc áo bạc màu đều lưu giữ một phần ký ức chiến tranh. Được trân trọng gìn giữ, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể tiếp câu chuyện về một thời máu lửa, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Bìa tập sách “Lá thư cha viết cuối cùng”

Bước ra từ ký ức

(GLO) - Lật giở từng trang đậm đầy ký ức về những người bước ra từ kháng chiến trong tập sách “Lá thư cha viết cuối cùng” của nhà báo Đoàn Minh Phụng, nguyên Tổng Biên tập Báo Gia Lai, chợt thấy dường như quá khứ mãi tươi nguyên, chưa bao giờ là cũ trong lòng thế hệ thời chống Mỹ.

“Say Hi Rực Rỡ” tập 8: Các “Anh trai” viết ca khúc riêng tặng Lê Dương Bảo Lâm.

“Say Hi Rực Rỡ” tập 8: Các “Anh trai” viết ca khúc riêng tặng Lê Dương Bảo Lâm

(GLO)- Tiếp tục nối dài hành trình sinh tồn trên đảo với nhiều thử thách mới, các “Anh trai” sẽ tranh tài ở phần thi tài năng, nhận nhiệm vụ “gác hải đăng” và cùng nhau khám phá Bàn Cờ Tiên, hứa hẹn mang đến nhiều bất ngờ và tiếng cười trong tập 8 chương trình “Say Hi Rực Rỡ”.

Việt Nam phấn đấu đến năm 2045 trở thành một trong những trung tâm văn hóa, sáng tạo hàng đầu khu vực

Infographic Việt Nam phấn đấu đến năm 2045 trở thành một trong những trung tâm văn hóa, sáng tạo hàng đầu khu vực

(GLO)- Phó Thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà vừa ký Quyết định số 1306/QĐ-TTg phê duyệt Chiến lược văn hóa đối ngoại đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045. Trong đó, Việt Nam đặt mục tiêu trở thành một trong những trung tâm văn hóa và sáng tạo hàng đầu của khu vực.

Họa sĩ Trần Lãng hướng dẫn họa sĩ Nguyễn Xuân Quang thực hành kỹ thuật sơn mài với tác phẩm lấy cảm hứng từ tuồng Bình Định.

“Trò chuyện” với sơn mài

(GLO)- Mỗi người một phong cách, một lối bày tỏ nội tâm khác nhau bằng ngôn ngữ hội họa song gần 20 họa sĩ tham gia Trại bồi dưỡng kỹ thuật và sáng tác sơn mài (phường Pleiku) đã có dịp kết nối, học hỏi và cảm nhận sức hấp dẫn của một chất liệu đậm chất truyền thống.

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

(GLO)- Nhận giấy khen của Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) vì có thành tích xuất sắc tại hội diễn Ðàn, hát dân ca 3 miền toàn quốc năm 2026, nhạc sĩ Trần Kim Vân không xem đó là thành quả của riêng mình.

Ươm mầm văn học trẻ

Ươm mầm văn học trẻ

(GLO)- “Tình yêu văn học không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ thói quen đọc sách, sự quan sát cuộc sống và những trang viết đầu tiên của mỗi người”, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Công Hưng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai chia sẻ tại lớp bồi dưỡng sáng tác văn học trẻ năm 2026.

Hồn Gỗ: Lưu giữ ký ức, kết nối quê hương

E-magazine Hồn Gỗ: Lưu giữ ký ức, kết nối quê hương

(GLO)- Giữa nhịp sống sôi động, Hồn Gỗ (87 Ngô Thì Nhậm, phường Pleiku, tỉnh Gia Lai) không đơn thuần là một quán cà phê mà là nơi ông Trần Đức Vinh (SN 1975) dành hơn 25 năm lưu giữ hơn 100 tác phẩm gỗ lũa cùng nhiều nông cụ, vật dụng gắn với quê hương Bình Định trước đây.

null