Người ba lần bị FULRO “kết án”

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Cơn mưa buổi sáng sầm sập đến như hờn dỗi. Mặc những hạt nước xối vào mặt buốt nhói tôi vẫn dấn ga, chỉ lo trễ lễ chào cờ của làng Kon K’Tu (xã Đak Rơ Wa- tỉnh Kon Tum). Tới đầu làng, nắng sớm bất chợt hừng lên chải từng tia qua vòm me trong vắt, vừa lúc tiếng kẻng thong thả ngân từng hồi báo hiệu buổi chào cờ bắt đầu…
Chỉ 15 phút sau sân nhà rông đã kín người. Trưởng thôn A Phẻo quần áo chỉnh tề bước lên cầu thang nhà rông, nhìn khắp lượt rồi cất tiếng dõng dạc:
- Chào cờ- chào! Quốc ca!
Một giọng nam trầm ấm vừa dứt câu “Đoàn quân Việt Nam…” hơn hai trăm con người cùng hòa theo vang rền. Dứt lời Quốc ca, A Phẻo mời mọi người ngồi rồi rút trong túi áo ra một tờ giấy giơ lên cao nói:
- Thưa bà con, thật lâu rồi làng Kon K’Tu ta mới lại xảy ra chuyện xấu. Cách đây ba hôm, A Hoa đã bắt trộm của nhà hàng xóm con gà. Nó nói vì vui bạn nên lỡ cái tay. A Hoa, đứng lên đọc cái kiểm điểm của mày cho dân làng xét!
Người có tên A Hoa cúi đầu đến trước mặt A Phẻo đón lấy tờ giấy đọc một cách khó nhọc như đếm từng chữ… Đại ý của bản kiểm điểm là vì vui bạn nên trót làm điều xấu, xin được đền lại con gà. Ngoài ra còn chịu phạt tiền bằng giá trị con gà, xin hứa sẽ không bao giờ tái phạm… Không ai có ý kiến gì, Trưởng thôn A Phẻo quay sang phổ biến chủ trương của Nhà nước về việc cho hộ nghèo vay tiền xây nhà rồi tuyên bố buổi chào cờ kết thúc…
A Phẻo (bên trái) và tác giả trước sân nhà rông.
A Phẻo (bên trái) và tác giả trước sân nhà rông.
Kẻ “tử thù” của FULRO và bản án tử hình
Nhà rông Kon K’Tu cột làm bằng gỗ cà chít to cỡ người ôm. Dù làng đã được ngói hóa, tôn hóa từ lâu thì nhà rông vẫn nguyên vẹn kiến trúc truyền thống. Từ xa đã thấy mái nhà vút lên giữa trời như một lưỡi búa màu thép xám. Bốn vách la liệt những sừng trâu- đồ hiến tế sau mỗi lần nhà rông sửa chữa. Gian giữa treo trang trọng tấm bằng công nhận  Kon K’Tu là làng văn hóa cấp tỉnh. A Phẻo cho biết nhà rông làng vừa chẵn tuổi 40. “Mình làm Trưởng thôn chỉ thua nhà rông 10 tuổi thôi đấy. Ấy vậy mà dân làng còn bảo: A Phẻo phải làm Trưởng thôn cho đến chết mới thôi. Không có A Phẻo là “mất văn hóa”. Bọn trẻ không làm được đâu!”.
Tôi tò mò ngắm con người vóc dáng nhỏ bé, nước da màu đồng hun, cảm giác sức nóng của một ngọn lửa nhiệt tình ẩn chứa. Có lẽ đấy là cái phẩm chất để tạo nên sự tín nhiệm của hơn 500 người dân làng này. Nhưng không chỉ có thế. Tôi biết với đồng bào dân tộc thiểu số, cao hơn nhiệt tình ấy là uy tín. Như đoán được ý nghĩ của tôi, A Phẻo chậm rãi kể con đường “nên chức” Trưởng thôn của ông… 
Năm 1970 vì làng thuộc vùng địch chiếm, A Phẻo bị bắt quân dịch. Rất may vì có chút học vấn nên ông được cho học y tá. Giải phóng về làng, biết rõ hoàn cảnh, xã cho ông làm Trạm trưởng y tế. Những năm sau giải phóng tình hình an ninh phức tạp. Bọn FULRO ngóc đầu dậy chống phá quyết liệt. Án ngữ lối vào thị xã Kon Tum, địa hình hiểm trở mà dân lại 100% theo đạo Công giáo, bọn FULRO quyết khống chế cho được Kon K’Tu để làm bàn đạp. Thủ thuật của chúng là cứ nhè dân đi rẫy lẻ, bắt cóc rồi buộc họ phải tiếp tế. Không làm sao được, dân làng nhiều người phải mang gạo muối cho chúng để được yên thân… Thấy tình hình căng thẳng, một hôm lãnh đạo gợi ý: Kon K’Tu không có cán bộ vững, ông có thể về làm Trưởng thôn giúp xã? A Phẻo nhận lời ngay… Đang hí hửng tưởng rằng làng Kon K’Tu đã bị khuất phục, bọn FULRO bỗng như bị dội một ghè nước lạnh. Suốt cả tháng chúng không trấn lột được chút gạo muối nào. Bắt được ai cũng nghe một lời giống nhau “Bắn thì bắn thôi, nhà đói lắm, có gạo muối đâu mà cho…”. Dò hỏi, chúng mới biết hóa ra là làng đã có Trưởng thôn mới. Không nhổ được cái gai này thì hết sống, hết bám rễ được vào Kon K’Tu…
Chúng ập vào giữa lúc A Phẻo đang ăn cơm tối. Chẳng nói chẳng rằng, hai thằng kẹp nách ông lôi đi. Ra đến bìa rừng chúng bắt ông quỳ xuống. Một thằng, chắc là toán trưởng nói rít qua kẽ răng “A Phẻo nghe đây: Mày cũng từng đi lính, cũng là người Bahnar, thế mà mày nghe lời bọn cán bộ chống lại chúng tao. Lẽ ra phải cho mày lên thiên đường sớm nhưng nghĩ thấy mày cũng bị ép buộc nên chúng tao thương tình. Nếu chưa muốn chết, mày phải bảo dân làng bỏ các tổ đoàn kết, tích cực tiếp tế cho FULRO. Để cho nhớ, mày phải cắn viên đạn này. Nếu trái lời, mai mốt nó sẽ xuyên vào đầu mày!”.
Viên đạn lạnh ngắt, tê buốt nơi đầu răng khiến A Phẻo rùng mình. Một nỗi căm giận trào lên trong ông: “Con khỉ đẻ ra chúng mày. Rồi hãy để coi A Phẻo này có nghe lời thối của lũ mày không nhé!”. 
Nếu bọn FULRO mà biết ngay đêm đó A Phẻo lập tức báo cho bộ đội biết để rồi sau đó chúng bị phục kích chết 1 tên thì có lẽ chúng đã không ngần ngại cho một phát đạn khi bắt được ông lần thứ hai. Sau lần này biết đã nhầm A Phẻo, mọi phong trào làng Kon K’Tu không yếu đi mà mỗi ngày mỗi mạnh, bọn FULRO quyết định thi hành “án” tử hình với ông…
Cho đến bây giờ, A Phẻo cũng chẳng hiểu cái “vía” mình cứng hay Yang không muốn mất ông mà xui nên thế? Hôm đó cũng hơi mất cảnh giác, con gà sắp lên chuồng rồi mà A Phẻo vẫn mải mê đánh cá ở bãi cát sau nhà. Bốn thằng bất thần từ bụi rậm xông ra bịt mắt ông lôi vào rừng. Mở mắt, ông thấy bên hốc cây lớn 6 thằng quần áo tơi tả, tóc tai bù xù như con chuột ướt đang nướng thịt chó. Một thằng nhe cái răng vàng ra cười mỉa: “Lần này thì không nói nhiều nữa đâu A Phẻo. Đợi một tí bọn tao sẽ cho mày ăn rồi chết cho khỏi làm con ma đói…”. A Phẻo thấy lạnh toát nơi sống lưng nhưng rồi cố trấn tĩnh “Đằng nào cũng chết, việc gì mà phải run sợ”. Ông bảo: Phẻo không ăn được thịt chó. Có gà thì cho ăn. “Được, có gà đấy. Người sắp chết thì phải chiều thôi”. Rồi hắn hất hàm bảo tên bên cạnh bóp cổ con gà nướng cho ông. Chắc là chúng mới cướp đâu về…
Bọn chúng đâu có hay cái “vía” A Phẻo hay là ý Yang xảy ra lúc ấy… Thấy đã tối mà chồng vẫn chưa về, vợ ông ra bãi cát tìm thì thấy lưới, cá vẫn còn vứt đó. Đoán ngay được chuyện chẳng lành, bà vội vã chạy đi báo cho bộ đội. Mùi gà nướng mà chúng “nhân đạo” dành cho ông đã giúp họ tìm đến nơi. Nếu không sợ đạn lạc phải A Phẻo, có lẽ toán FULRO hôm đó đã bị diệt gọn…
Trưởng thôn thời mở cửa…
- Yên được FULRO rồi, cứ nghĩ còn cái bụng thì không sợ. Cứ siêng chân tay là no, vậy mà ai ngờ cái khó lại còn hơn gấp trăm thằng giặc FULRO!
A Phẻo bật  một tràng cười sảng khoái rồi gật gù như tự nói với chính mình: Ừ, nếu mà chỉ nhằm vào cái bụng như thời ông bà thì có gì là khó. Cuộc sống bây giờ nói “no” nghĩa là phải có cái ti vi để xem, có cái xe máy để đi; có cái nhà đàng hoàng để ở, con cái ít ra phải được chín, mười năm chữ trong đầu. Muốn thế thì phải học người Kinh, phải theo cái mới… A Phẻo tỉ tê kể cho tôi nghe những cái khó “dài hàng tiếng hú” mà ông phải đương đầu: Nào việc đưa cây cà phê, cây cao su vào làng… Trước năm 1990, Kon K’Tu có đến hơn một nửa nghèo đói, thế mà nay theo cách làm ăn mới chỉ còn 11 hộ nghèo. Số hộ thu nhập mỗi năm từ 100 triệu đồng trở lên có 7 người. Vài năm nữa cao su, bời lời đến kỳ thu hoạch, con số người giàu chắc sẽ gấp cả chục lần…
- Bếp đã ăn lửa rồi thì phải lo canh gió độc. “Gió độc” ở đây là tệ nạn xã hội ấy mà… Giọng ông chợt chùng lại-Kon K’Tu kề ngay thị xã, cái tốt đến làng dễ thì cái xấu đến cũng dễ. Đời sống khá lên, cái xấu đến lại càng dễ. Lạ thế đấy! Kon K’Tu ngày trước chuyện ăn cắp, ngoại tình, vợ chồng cãi cọ, đập bếp hiếm lắm. Thế mà bắt đầu thời “mở cửa” là xảy ra luôn, dù ai cũng biết đó là phạm vào “mười điều răn” của Chúa. Có cách gì bài trừ những chuyện xấu này cho hữu hiệu mà lâu bền?
A Phẻo suy nghĩ nhiều đêm rồi thấy ý sáng lóe lên trong đầu: Học sinh cứ sáng thứ hai là làm lễ chào cờ. Đứa nào học biếng, quậy phá bị thầy cô gọi lên đứng dưới cờ nhắc nhở là chừa ngay. Người lớn làm cách này tốt quá chứ? Họp làng A Phẻo đưa ra bàn. Lúc đầu có người phản đối, nói ảnh hưởng đến sản xuất. Phẻo bảo: Mỗi tuần chỉ tổ chức một lần, không quá một giờ thì có gì ảnh hưởng. Với lại dù có ảnh hưởng chút mà được cái lợi hơn thì sao? Đích thân A Phẻo đứng ra tập hát Quốc ca. Ai cũng phải thuộc, phải tự hát thì lễ chào cờ mới nghiêm, mới có ý nghĩa… Vài bữa đầu chệch choạc rồi nền nếp dần. Từ năm 2005 đến nay dù mưa dù nắng, làng chưa bỏ buổi chào cờ nào. Từ ngày có lễ chào cờ tệ nạn giảm hẳn. Lúa để ngoài kho, xe máy bỏ dưới sàn nhà cũng chẳng sao. Việc uống rượu say, đánh chửi nhau, trai gái lăng nhăng dứt hẳn. Lũ thanh niên đứa nào cũng siêng làm ăn, tự lập tổ đổi công để giúp nhau.
Ai cũng bảo: A Phẻo nghĩ ra việc chào cờ thật không gì tốt hơn! Đúng thế, nhưng mà cũng phải thấy điều này: Làm dứt tệ nạn còn sự hỗ trợ không kém phần quan trọng khác- ấy là lệ tục truyền thống của ông bà. Con người ta đôi khi sa vào chuyện xấu cũng là vì cái đầu đói quá đấy thôi. Nhất là lũ thanh niên, bụng no mà đầu đói thì lại càng dễ theo cái xấu lắm. A Phẻo vận động dân làng: Giữ gìn tất cả lễ hội truyền thống của ông bà. Giữ được lễ hội, vài năm trở lại đây, Kon K’Tu đã trở thành điểm du lịch. Khách đến được phục vụ cồng chiêng, được múa xoang với con gái làng, đốt lửa ngủ nhà rông, họ thích lắm. Thấm thía cái quý ông bà để lại, dân làng đang tự giác phục hồi những gì đã mất. Khách đến nhiều- cái được tiền bạc là nhỏ, cái lớn là mình phải ngó nhau để sống tốt hơn- dân làng nói thế… 
…Mải mê nghe A Phẻo kể, tôi không để ý là nắng sớm đã thu bóng nhà rông vào sát cửa. Bắt tay chào tạm biệt ông, tôi đùa: A Phẻo làm Trưởng thôn lâu thế chắc quên mất nghề y rồi? Vẫn nhớ chứ, nhưng mình chỉ giúp việc lặt vặt trong làng thôi. Chữa bệnh thể xác, bây giờ đã có lớp trẻ. Cái mình được học lạc hậu quá rồi. Mình làm y tá “chữa bệnh tinh thần” tốt hơn- A Phẻo cười vang.
Chợt như nghe trong tiếng cười của con người đã bước quá tuổi lục thập cái trong trẻo, ngọt lành của dòng Đak Bla bao đời vẫn cuộn chảy phía sau nhà…
Ngọc Tấn

Có thể bạn quan tâm

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

Trở về nẻo thiện

Trở về nẻo thiện

Hiểu được không nơi nào bằng, yên bình như buôn làng, những già làng, người có uy tín ở Gia Lai kiên trì đêm ngày vận động, giải thích cho người dân không nghe theo lời dụ dỗ của “Tin lành Đê Ga”.

Căn nhà của bà Đào bị đổ sập hoàn toàn trước cơn lũ dữ.

Những phận người ở rốn lũ Tuy Phước

(GLO)- Chỉ trong vòng nửa tháng, người dân vùng rốn lũ Tuy Phước phải gồng mình gánh chịu 2 đợt bão lũ lịch sử. Bên cạnh những căn nhà trơ trọi sau lũ, những phận người trắng tay vẫn cố gắng gượng dậy, với hy vọng được dựng lại mái ấm và cuộc sống yên bình.

Chuyện cổ tích của buôn làng

Chuyện cổ tích của buôn làng

(GLO)- Ở làng Tươl Ktu (xã Đak Đoa), khi nhắc đến vợ chồng bác sĩ Nay Blum - H’Nơn, người dân nơi đây luôn kể về họ như kể lại những câu chuyện cổ tích. Với họ, đôi vợ chồng bác sĩ ấy là quà của Yang tặng cho làng Tươh Ktu.

Chiêu trò “việc nhẹ, lương cao”: Vỏ bọc tội phạm mua bán người - Kỳ cuối: Cùng ngăn chặn tội ác

Chiêu trò “việc nhẹ, lương cao”: Vỏ bọc tội phạm mua bán người - Kỳ cuối: Cùng ngăn chặn tội ác

(GLO)- Các cơ quan chức năng, nhất là ngành Công an, chính quyền địa phương là lực lượng chủ công trong phòng, chống mua bán người. Tuy nhiên, toàn xã hội cũng phải cùng vào cuộc và quan trọng nhất là mỗi cá nhân phải chủ động bảo vệ mình bằng cách nâng cao nhận thức, hiểu biết pháp luật.

Dư vang Plei Me

Dư vang Plei Me

(GLO)- 60 năm đã trôi qua kể từ chiến thắng Plei Me lịch sử (tháng 11-1965), nhưng dư vang của trận đầu thắng Mỹ trên chiến trường Tây Nguyên vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức của những cựu binh già. 

Một góc trung tâm xã Kon Chiêng.

Đánh thức Kon Chiêng

(GLO)- Từ quốc lộ 19 rẽ vào tỉnh lộ 666 khoảng 40 km thì đến xã Kon Chiêng. Hai bên đường là những triền mía xanh mát, thấp thoáng những mái nhà sàn trong không gian xanh thẳm của núi rừng, gợi về một Kon Chiêng đang vươn mình đổi thay.

Những chiếc bè nuôi thủy sản của ngư dân bị sóng đánh vỡ tan, trôi dạt ven biển.

Xác xơ làng chài sau cơn bão dữ...

(GLO)-Sau cơn bão dữ Kalmaegi (bão số 13), những làng chài vốn yên bình, đầy sinh khí bỗng chốc trở nên xác xơ, trơ trọi và ngổn ngang chỉ sau vài giờ bão quét qua. Cảnh quan rồi sẽ dần hồi phục, nhưng những mất mát, tổn thất vẫn sẽ đè trĩu trên đôi vai người dân ven biển rất lâu nữa...

Cảnh hoang tàn, đổ nát ở làng chài Nhơn Lý, Gia Lai. Ảnh: Đức Nhật

Gượng dậy sau bão

Bão Kalmaegi (bão số 13) đã tan, trên dải đất ven biển Gia Lai, Đắk Lắk, người dân lặng lẽ nhặt lại từng tấm tôn, viên ngói, gom góp chút bình yên từ đống hoang tàn.

Giữa tầng mây giữ trời

Giữa tầng mây giữ trời

(GLO)- Đỉnh Hàm Rồng cao hơn 1.000 m so với mực nước biển. Sườn núi sương mờ bao phủ này là nơi cán bộ, chiến sĩ Đài Quan sát thuộc Đại đội Thông tin (Phòng Tham mưu, Lữ đoàn Pháo phòng không 234, Quân đoàn 34) đồn trú.

Sống chậm với đĩa than trong thời đại số - Kỳ 1: Sự hồi sinh của dòng đĩa Vinyl

Sống chậm với đĩa than trong thời đại số - Kỳ 1: Sự hồi sinh của dòng đĩa Vinyl

Trong thời đại mà một thiết bị đeo tay có thể chứa đến 60 triệu bài hát, việc lựa chọn nghe nhạc từ một chiếc đĩa than tưởng như là lỗi thời. Nhưng thực tế, đó lại là biểu hiện của một xu thế tìm lại sự nguyên bản, chậm rãi và thật lòng trong trải nghiệm thưởng thức.

Tiến sĩ Nguyễn Minh Kỳ lọt Top 2% nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới năm 2025.

Tiến sĩ Nguyễn Minh Kỳ và hành trình vào top 2% nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới

(GLO)- Với nghiên cứu về ô nhiễm vi nhựa và công nghệ xử lý nước thải, Tiến sĩ Nguyễn Minh Kỳ (SN 1985, Phân hiệu Trường Đại học Nông Lâm TP. Hồ Chí Minh tại Gia Lai) được Đại học Stanford (Mỹ) và Nhà xuất bản Elsevier vinh danh trong top 2% nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới năm 2025.

Người lưu giữ hàng trăm “báu vật” Chư A Thai

Người lưu giữ hàng trăm “báu vật” Chư A Thai

(GLO)- Ở xã Chư A Thai (tỉnh Gia Lai), có một người đàn ông gắn bó cả cuộc đời với những “ký ức triệu năm” còn sót lại dưới lòng đất. Gần 25 năm qua, ông Rcom Sin đã lặng lẽ sưu tầm và trân trọng gìn giữ rất nhiều khối gỗ hóa thạch kết tinh của đất trời.

null