Về lại chiến trường xưa với Đoàn Công Tính

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Phóng viên ảnh chiến trường Đoàn Công Tính khiến tôi thót tim, nhảy bật ra sau vài bước khi thấy trên tay ông là quả đạn M79 móp méo, hoen gỉ, vừa bới được dưới nền đất nơi thành cổ Quảng Trị. Ông trấn an: "Đừng lo, đất này thiêng lắm, có anh linh phù hộ!".

Trong chiến tranh, M79 là dòng vũ khí được thiết kế dành cho bộ binh được quân đội Mỹ sử dụng phổ biến và góp phần gây ô nhiễm bom mìn cho khu vực trận địa. Theo nguyên lý, quả đạn M79 rời nòng, để phát nổ cần bay theo trục đường đạn đủ 25 vòng, đạn tự động mở chốt an toàn, khi va chạm sẽ phát nổ. Nếu đạn quay không đủ số vòng, tiếp đất vẫn chưa nổ sẽ trở thành mối nguy hiểm tiềm ẩn bởi có thể phát hỏa bất kỳ lúc nào. Nhiều tai nạn thương tâm vì quả đạn M79 vẫn đây đó lặp lại ở thời bình. Nên khi thấy M79 trên tay Đoàn Công Tính, được nghe ông giải thích thêm về cách thức hoạt động của loại vũ khí này, quả thật, chỉ dám "xin hai chữ bình yên". Và thật may, chuyến đi về thành cổ cùng ông năm ấy, chạm cả vào quả đạn của tàn tích chiến tranh, tôi vẫn có thể trở về.

Trong số những phóng viên ảnh chiến trường, Đoàn Công Tính được nhắc nhiều bởi những hình ảnh chân thực, nóng rực từ trận địa, đặc biệt ở khu vực miền Trung Việt Nam. Đó là thành cổ Quảng Trị tan hoang, vương mùi thuốc súng cho đến tuyến hành quân xẻ dọc Trường Sơn đầy gian khổ mà oai hùng… Bao khoảnh khắc trong cuộc vệ quốc qua góc máy Đoàn Công Tính, đã để lại những trang sử đầy hào hùng, có đổ nát, mất mát, và cũng có cả những nụ cười chiến thắng.

Phóng viên ảnh chiến trường Đoàn Công Tính tác nghiệp tại thành cổ Quảng Trị 1972
Phóng viên ảnh chiến trường Đoàn Công Tính tác nghiệp tại thành cổ Quảng Trị 1972

Câu chuyện đến với nghề phóng viên ảnh chiến trường của Đoàn Công Tính khởi phát từ đam mê nhiếp ảnh. Ông kể: "Tôi rất thích chụp ảnh, được đào tạo là cán bộ quân sự nhưng chuyển qua làm phóng viên ảnh chiến trường vì quá đam mê. Ngày ấy, ngoài lý tưởng cách mạng, là người trong cuộc, thứ khiến tôi dấn thân chính là niềm đam mê với nhiếp ảnh. Tôi tự mày mò học. Khi vào chiến trường, cách tôi chụp ảnh là lắng nghe yêu cầu của những người lính đi cùng với tôi. Tôi thường hỏi xem họ thích được chụp thế nào, muốn tôi phản ánh điều gì về họ qua bức ảnh. Qua những cuộc trò chuyện đó, giữa tôi và người lính tìm ra đồng cảm, và tôi phản ánh hình ảnh dựa trên đồng cảm, nguyện vọng của họ. Nói đùa là ảnh theo yêu cầu người được chụp. Và cũng may mắn hình ảnh ấy đáp ứng đúng yêu cầu xã hội, giúp tôi gặt hái một số thành công. Kỳ thực khi vào chiến trường, tôi không coi mình là nhiếp ảnh gia, chỉ là người lính nhiệt tình, say mê, và có quyết tâm cao".

Có dịp đồng hành cùng Đoàn Công Tính về lại chiến trường xưa nơi thành cổ Quảng Trị, đứng trước những bình yên hôm nay, ông lặng người, chia sẻ với tôi những hồi tưởng: "Trong chiến tranh, tôi chứng kiến nhiều cảnh đau khổ lắm, đó là những phút mà người lính chúng tôi gặp bom đạn, thương vong, có những căn hầm bom phá bay nóc, người vẫn còn dưới đó, chết có, bị thương có, ngay cả những con chim đậu trên cành, bị cháy rớt xuống đất chưa chết, vẫn còn kêu chít chít…".

Đoàn Công Tính trên đường hành quân theo đường mòn Hồ Chí Minh
Đoàn Công Tính trên đường hành quân theo đường mòn Hồ Chí Minh

Tiếp chuyện cùng những người lính từng chiến đấu bảo vệ thành cổ Quảng Trị trong chiến dịch 81 ngày đêm, cựu chiến binh Nguyễn Thanh Bình, một nhân vật trong ảnh của phóng viên chiến trường Đoàn Công Tính, tiết lộ chi tiết thú vị: "Mỗi lần chú Tính ra đây, khi thăm lại thành cổ, sẽ bơi qua bơi lại dòng Thạch Hãn bất kể trời mùa đông hay hè, rồi thắp hương cho đồng đội".

Hỏi về chuyện vượt dòng Thạch Hãn, Đoàn Công Tính gợi lại kỷ niệm buồn: "Tôi biết vào chiến trường nếu không biết bơi sẽ rất khó cho việc chiến đấu, nên trước đó, tôi tập luyện rất nhiều, bơi ở cả sông Hồng vào mùa thời tiết khắc nghiệt. Nhờ rèn luyện và chuẩn bị kỹ nên khi vào chiến trường Quảng Trị, tôi bơi qua sông Thạch Hãn rất nhẹ nhàng, đơn giản, trong điều kiện bom đạn, pháo sáng từ cầu và trên máy bay bắn xuống. Nhiều lần bơi cùng tôi có các chiến sĩ khác, họ trẻ lắm, chưa có kinh nghiệm và chưa chuẩn bị kỹ nên có người bị nước cuốn, tôi chứng kiến những khoảnh khắc ấy mà không làm gì được. Tôi vẫn nhớ những vần thơ của Lê Bá Dương, người chiến sĩ dũng cảm ở thành cổ Quảng Trị, cũng là người bạn, người trong ảnh của tôi: Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ/Đáy sông còn đó bạn tôi nằm/Có tuổi đôi mươi thành sóng nước/Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm".

Bức Nụ cười chiến thắng của Đoàn Công Tính chụp ở thành cổ Quảng Trị được giới thiệu ở Gothenburg, Thụy Điển
Bức Nụ cười chiến thắng của Đoàn Công Tính chụp ở thành cổ Quảng Trị được giới thiệu ở Gothenburg, Thụy Điển

Trở lại thành cổ lần này, người phóng viên chiến trường năm xưa lại thêm một lần vượt dòng Thạch Hãn. Trong cái nhá nhem của đất trời, chúng tôi đứng bên bờ sông phía thành cổ, mặt sông gợn sóng, từng cơn gió se se đưa hơi lạnh ùa về, cùng lúc ấy câu thơ của Lê Bá Dương như âm vang: Đáy sông còn có, bạn tôi nằm… Tôi đang đứng lặng người thì Đoàn Công Tính cắt ngang dòng suy nghĩ: "Chú xuống đây!" Tôi gặng hỏi lần nữa: "Được không chú? Hay chú bơi quanh quanh gần bờ thôi, chứ sang bờ, nhỡ có chuyện gì thì gay go". Ông cười nhẹ: "Bom đạn thời chiến tao bơi qua bơi lại bao lần, giờ có gì mà phải ngại".

Thế rồi ông bơi qua sông, tôi hồi hộp chứng kiến từng nhịp tay rút ngắn khoảng cách đôi bờ. Cách ông bơi cũng đỉnh, không nương theo dòng mà cắt ngang, chứng tỏ một thể lực và kỹ thuật bơi thật tốt, thỉnh thoảng làm thêm vài đoạn bơi sải, bơi bướm, tiếng đập nước vang vọng cả khúc sông. Sang đến bờ bên kia, bóng tối sập xuống thật nhanh, đèn xe từ phía cầu Thạch Hãn xa xa hắt lên dòng sông lấp lánh. Ông la lên vài câu, chạy tới lui bên bờ, rồi bơi ngược trở lại, hoàn tất hành trình vượt dòng Thạch Hãn thời bình trong sự ngưỡng mộ và thán phục của kẻ hậu sinh.

Tàn tích cuộc chiến với quả đạn M79 ở thành cổ Quảng Trị
Tàn tích cuộc chiến với quả đạn M79 ở thành cổ Quảng Trị

Trở lại với nhiếp ảnh, trong nhiều khoảnh khắc ảnh thời chiến của Đoàn Công Tính có thể thấy rõ góc độ tiếp cận sát với thực địa, cảm giác người bấm máy đang đứng giữa lằn ranh sinh tử liền kề. Một trong những hình ảnh ấn tượng về cuộc chiến là câu chuyện tiếp cận căn cứ Đầu Mầu trục đường 9.

Trường Bồ Đề, kiến trúc hiếm hoi còn lại trong chiến dịch 81 ngày đêm ở Quảng Trị
Trường Bồ Đề, kiến trúc hiếm hoi còn lại trong chiến dịch 81 ngày đêm ở Quảng Trị
Tác giả giới thiệu hình ảnh chiến trường xưa với cư dân Lào ở Dansavan
Tác giả giới thiệu hình ảnh chiến trường xưa với cư dân Lào ở Dansavan

Về lại mặt trận xưa, người phóng viên chiến trường vẫn nhớ như in những đợt pháo kích chính xác của quân Giải phóng chiều 31.3.1972: "Tôi theo đơn vị từ mũi tiến công phía tây, tiếp cận trận địa khi ấy chưa kết thúc, khói lửa mịt mù, trên trời máy bay đối phương bắn nhào xuống, các căn cứ xung quanh vẫn đang nã đạn về. Khi ấy ta chưa chiếm được hết căn cứ, nên đây là loạt ảnh phản ánh điển hình cuộc chiến cam go thời ấy".

Nói về trách nhiệm của người làm nghề, Đoàn Công Tính chia sẻ: "Khi tôi cầm máy ra chiến trường, việc chính là ghi lại sự thật, những điều mắt thấy tai nghe bằng lương tâm, không chỉ phục vụ công tác tuyên truyền mà còn để mai sau người ta hiểu về lịch sử thời ấy. Tôi chụp nhiều lắm, có lạc quan, khí thế, xung phong, chiến thắng, cả hình ảnh khốc liệt, khủng khiếp. Nhiều cái còn lưu, nhưng cũng không ít phải tiêu hủy hoặc thất lạc, đó là điều đáng tiếc vì không thể lặp lại".

Theo Phong An (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

null