Một cách nhìn mới về các vị “vua không ngai” ở Tây Nguyên

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(Nhân đọc tập sách “Tôi gặp các Ơi” của Giáo sư Nguyễn Tấn Đắc, Nhà xuất bản Hồng Bàng, năm 2012)

(GLO)- Năm 1985, sau khi từ Hà Nội vào Tây Nguyên để dự liên hoan cồng chiêng, Giáo sư Nguyễn Tấn Đắc được ông Trịnh Kim Sung-khi đó là Trưởng ty Văn hóa mời giáo sư dành thời gian để nghiên cứu và viết về chiến lược văn hóa của Gia Lai. 4 năm sau đó (1988-1991), Giáo sư Nguyễn Tấn Đắc đã quay trở lại Tây Nguyên, lặn lội đến các buôn làng để tìm hiểu riêng về các Ơi (ông-N.V) mà nhiều người vẫn thường gọi họ là Pơtao (vua).

2 năm 2008-2009, ông lại có rất nhiều lần trở lại thăm các Ơi, thăm họ xem ai còn ai mất và cũng là để lấy thêm tư liệu, có thêm những kiến thức quý báu về văn hóa của các dân tộc bản địa nơi này. Tập sách “Tôi gặp các ơi” dày 391 trang của ông vừa mới được Nhà xuất bản Hồng Bàng giới thiệu đến với độc giả chính là một trong những “quả ngọt” của ròng rã ngần ấy năm điền dã.
 

 

Trong lời thưa trước ở phần đầu sách, Giáo sư Nguyễn Tấn Đắc nêu rõ: “các Ơi theo tiếng Jrai nghĩa là các Ông, mà tôi được gặp là: Ơi Alunh, thường còn gọi nhầm là Pơtao Apui, tức Vua Lửa đời thứ 14; Ơi Chuch, thường còn gọi nhầm là Pơtao Ia, tức Vua Nước đời thứ 8; Ơi Bam thường còn gọi nhầm là Pơtao Angin tức Vua Gió đời thứ 5. Người Jrai gọi những người tôn kính và thiêng liêng đó là các Ơi, nhưng nhiều nước khác lại quen gọi họ là Pơtao như Lào gọi họ là Sadet, Pháp gọi họ là Roi, Anh gọi họ là Kinh, Việt Nam xưa gọi họ là Hỏa Xá, Thủy Xá, nay gọi là Vua Lửa, Vua Nước, Vua Gió… Gọi họ là Pơtao, nghĩa là Vua, có thể là một cách gọi sai, vì những người này chỉ là thầy cúng, chứ không phải là người cai trị đứng đầu làng, một T’ring, càng không thể là một nước vì người Jrai nói riêng, Tây Nguyên nói chung trước đây chưa có nước…”.

Vì vậy, thật dễ hiểu khi tại sao trong tập khảo luận, nghiên cứu này, Giáo sư Nguyễn Tấn Đắc lại chia ra làm 6 phần (6 phần chứ không phải 6 chương) với những đề mục khiến người đọc lưu tâm ngay từ những dòng chữ đầu tiên, lần lượt như sau: Người Jrai, Những nghiên cứu của người khác về các ơi, Tôi gặp các Ơi. Những ghi chép và ảnh chụp điền dã của Nguyễn Tấn Đắc, Nguyễn Tấn Đắc hỏi những người Tây Nguyên về các Ơi, Đầu năm 2008, Nguyễn Tấn Đắc hai lần thăm lại các Ơi và Mấy lời cuối sách.

Để bạn đọc dễ bề so sánh, trong phần 2-Những nghiên cứu của người khác về các Ơi; Giáo sư Nguyễn Tấn Đắc chọn lựa những nghiên cứu công phu nhất của người Việt Nam xưa và nay như Nguyễn Lệ Thi, Giáo sư Đặng Nghiêm Vạn, nhà văn Nguyên Ngọc… và của người nước ngoài như: G.C.Hickey, J.Dournes, O.Salemink… Trong phần lớn các nghiên cứu này, các Ơi đều được gọi là Pơtao. Và rồi, tự nhận mình là một người “dốt về Dân tộc học và Tôn giáo học”, Giáo sư Nguyễn Tấn Đắc chỉ còn một cách là “lên gặp thẳng các Ơi để hỏi họ là ai, làm những công việc gì”, ngoài ra ông còn quan sát những người thân của họ, những người giúp việc mà đúng ra phải gọi là phụ cúng của họ. Theo đó, ông ghi tất những gì họ nói, chụp ảnh những gì họ làm, không hề thêm bớt, bịa đặt, suy diễn, thậm chí những lời nói của các Ơi có hơi mộc mạc, lộn xộn nhưng vẫn được giữ nguyên. Cứ theo những ghi chép này thì những người mà trước nay ta vẫn gọi là Vua Lửa, Vua Nước, Vua Gió, dân làng vẫn chỉ gọi là Ơi-là những thầy cúng được thần linh tin tưởng (trang 106), việc chọn Ơi là theo dòng họ, do dân chọn (trang 127), việc gọi là Pơtao Apui (Vua Lửa) vì thanh gươm quá nóng và Mơtao Ia (Vua Nước) là do cũng có gươm nhưng mát (trang 108)…

Không chỉ thế, Giáo sư Nguyễn Tấn Đắc còn dành nhiều trang kể chuyện về các Ơi, kể một cách cụ thể, chi tiết từ việc vì sao họ được chọn là Ơi và khi đã là Ơi rồi, việc ăn, việc mặc, việc đi, việc cúng… và cả việc chết của họ diễn ra như thế nào. Bên cạnh đó, Giáo sư Nguyễn Tấn Đắc còn đi hỏi những người ở Tây Nguyên về các Ơi, hỏi hơn 20 người và đều nhận được câu trả lời tương tự. Sự ghi chép mẫn cán của một người “thư ký trung thành” cùng với những hình ảnh đi kèm được Giáo sư Nguyễn Tấn Đắc đưa ra trong tập sách chính là những minh chứng sát thực nhất để người đọc có thêm cơ hội tìm hiểu những vấn đề giáo sư đề cập đến.

Trong lời cuối sách, Giáo sư Nguyễn Tấn Đắc viết: “Quá trình tìm hiểu các Ơi của tôi chủ yếu là theo phương pháp trực tiếp, điền dã. Những điều họ nói là dựa vào trí nhớ và lòng tin nguyên thủy có vẻ ngây ngô, hoang đường nhưng họ nói đều rất mộc mạc, chất phác, đáng tin. Qua những điều họ nói, tôi chỉ xin suy đoán vài điều mà không thể và không dám đưa ra những kết luận khoa học. Mong quý vị làm giúp cho việc này”.

Thu Huế

Có thể bạn quan tâm

Nhiếp ảnh tôn vinh sắc màu văn hóa các dân tộc

Nhiếp ảnh tôn vinh sắc màu văn hóa các dân tộc

(GLO)- Chiều 18-3, tại Bảo tàng tỉnh Quảng Ninh, Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam khai mạc triển lãm chủ đề “Sắc màu các dân tộc Việt Nam”. Gia Lai có 8 tác giả có tác phẩm được chọn triển lãm dịp này, qua đó góp phần lưu giữ, tôn vinh những giá trị văn hóa đặc sắc, quý báu của các dân tộc.

Đẩy mạnh tuyên truyền về ngày hội lớn của toàn dân

Đẩy mạnh tuyên truyền về ngày hội lớn của toàn dân

(GLO)- Thực hiện kế hoạch tuyên truyền về bầu cử ĐBQH khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, các đơn vị trực thuộc ngành Văn hóa tỉnh Gia Lai đã triển khai đồng bộ nhiều hoạt động, góp phần tạo không khí phấn khởi, nâng cao nhận thức của cử tri trước ngày hội lớn của toàn dân.

Ra mắt cuốn sách “Rạng rỡ Việt Nam - Dấu ấn thành tựu nhiệm kỳ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng”

Ra mắt cuốn sách “Rạng rỡ Việt Nam - Dấu ấn thành tựu nhiệm kỳ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng”

(GLO)- Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương tổ chức Lễ giới thiệu cuốn sách “Rạng rỡ Việt Nam - Dấu ấn thành tựu nhiệm kỳ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng”.

Trên từng giọt rượu quê nhà

Trên từng giọt rượu quê nhà

(GLO)- Dưới lũy tre làng, khi mặt trời đã thôi gay gắt, ánh nắng muộn lùi dần khỏi những mái nhà thấp, gió từ cánh đồng thổi về mang theo mùi lúa non tháng Chạp, mùi phù sa ủ lâu trong đất, ngọt lành như hơi thở của làng quê.

Nghệ sĩ Mỹ Lý Huỳnh với “cuộc đời thứ hai”

Nghệ sĩ Mỹ Lý Huỳnh với “cuộc đời thứ hai”

(GLO)- Đến với thư pháp khi đã gần 50 tuổi, hơn 20 năm qua, nghệ sĩ thư pháp Mỹ Lý Huỳnh (SN 1954, ở TP. Hồ Chí Minh) là một người bạn, người thầy đặc biệt của Câu lạc bộ Thư pháp Pleiku (tỉnh Gia Lai). Bền bỉ đi cùng bộ môn nghệ thuật này, với nghệ thuật thư pháp, bà có “cuộc đời thứ hai”.

Trần Xuân Toàn và hành trình văn chương

Trần Xuân Toàn và hành trình văn chương

(GLO)- Nhà giáo Trần Xuân Toàn lặng lẽ đi cùng văn chương bằng những trang viết chắt chiu từ trải nghiệm sống, ký ức văn hóa và tình yêu bền bỉ với chữ nghĩa. Liên tiếp trong 2 năm qua, ông cho ra mắt 2 tập sách dày dặn là Dạo bước vườn văn xứ nẫu và Góp nhặt đường văn.

Bài chòi dân gian vào nhịp mới

Bài chòi dân gian vào nhịp mới

(GLO)- Sau khi sắp xếp đơn vị hành chính, tại nhiều địa phương của tỉnh Bình Ðịnh cũ, các câu lạc bộ bài chòi dân gian dần thưa vắng. Việc tiếp tục bảo tồn và phát huy loại hình bài chòi dân gian, ngoài sự quan tâm của tỉnh, đòi hỏi sự chủ động từ các phường, xã và tâm huyết của đội ngũ nghệ nhân.

Ngựa trong sắc màu sáng tạo nghệ thuật

Ngựa trong sắc màu sáng tạo nghệ thuật

(GLO)- Bằng ngôn ngữ nghệ thuật đa dạng, nhiều nghệ sĩ ở Gia Lai đã mở đầu cảm hứng sáng tác trong năm mới với hình tượng ngựa - linh vật của năm Bính Ngọ 2026. Mỗi tác phẩm được gửi gắm vào đó nhiều ước vọng cùng những quan niệm riêng về nghệ thuật và đời sống.

null