Về mái nhà xưa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Nhiều lần trong giấc mơ, tôi thấy mình đang ở ngôi nhà xưa. Mọi thứ thật rõ ràng, cứ như không phải là mơ. Và rồi, nỗi nhớ lại trào dâng trong trái tim tôi, da diết, cồn cào.

Tôi nhớ con đường vào nhà nhỏ hẹp thơm ngát hoa cà phê, có cây tre già tỏa bóng. Vườn rau, giếng nước, những cây mận, cây mít, cây xoài, cây vú sữa lúc lỉu quả, có cả hàng dừa nhắc nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn. Chỗ này là cái tủ, chỗ kia là cái bàn. Hình dáng, màu sắc cứ hiện lên mồn một trong tâm trí tôi. Chiếc ti vi đen trắng đầy hột mè mà ba thường ngồi xem chương trình thời sự, cái đài ba để đầu giường để nghe chương trình đọc truyện đêm khuya. Dáng má tất bật cùng ruộng vườn, bếp núc, lúc rảnh rỗi lại đem quần áo ra khâu vá.

Có lẽ không riêng gì tôi mà với nhiều người cũng sẽ có những cảm xúc như vậy về nơi mình sinh ra, lớn lên và trải qua những ngày tuổi thơ, tuổi trẻ tươi đẹp.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Minh họa: HUYỀN TRANG

Với những khao khát, hoài niệm về ngôi nhà xưa và một thời quá khứ, người ta luôn muốn lưu giữ lại những hình ảnh đẹp, những vật dụng đã từng dùng. Nhưng rồi, năm tháng qua đi, cuộc sống nhiều đổi thay đã khiến những đồ vật kỷ niệm dần mất đi, chỉ những gì đã lưu trong ký ức thì vẫn vẹn nguyên và nó sẽ trở về sống động khi bắt gặp ở đâu đó một nét thân thương của mái nhà xưa.

Nắm bắt được tâm lý ấy nên hiện nay, trong nhiều quán cà phê, người ta dành không gian trưng bày những hình ảnh của một thời quá khứ, tái hiện phần nào hình ảnh ngôi nhà và những thứ quen thuộc cho những ai từng sống trong thập niên 70, 80 của thế kỷ trước. Vật dụng ấy có thể là chiếc tủ búp phê, bộ ghế sa lông gỗ, chiếc ti vi đen trắng hay chiếc đài bán dẫn…

Gia đình tôi vừa có chuyến tham quan Đà Lạt. Giữa thành phố mộng mơ, quán cà phê Home có khuôn viên rộng rãi tràn ngập hoa. Từ tên quán, cách bài trí, đến cách phục vụ, tất cả đều đưa thực khách trở về một không gian thật thân quen và gần gũi. Và, thứ làm cho khách có nhiều cảm xúc nhất chính là ngôi nhà gỗ đã tồn tại 70 năm nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Từ bàn ghế, giá sách với những quyển sách cũ, đến chiếc bàn ủi con gà, những chiếc đèn dầu vẫn còn được giữ nguyên như cách mà nó đã ở đó mấy mươi năm trước.

Một không gian đầy hoài niệm làm cho người ta có cảm giác như được trở về chính ngôi nhà xưa của mình, trở về với những kỷ niệm ấu thơ. Tất cả gần gũi và quá đỗi thân thiết. Những thứ được lưu lại trong ngôi nhà phút chốc đã không còn là kỷ niệm riêng của chủ nhà mà như đưa khách trở lại với hoài niệm của chính mình.

Tham quan ngôi nhà và chiêm ngắm vườn hoa không chỉ có lớp người lớn tuổi từng sống trong thế kỷ trước như tôi mà còn rất nhiều bạn trẻ. Hỏi chuyện mới biết, các em muốn được đắm mình trong không gian yên tĩnh để tránh xa những ồn ào của thế giới hiện đại và trên hết là muốn tìm hiểu về cuộc sống của thế hệ trước còn lưu lại nơi đây.

Bằng cách này, tôi tin chủ nhà đã thành công khi gìn giữ cho thế hệ thứ ba, thứ tư của gia đình mình nói riêng và giới trẻ nói chung về truyền thống, về những nét văn hóa của dân tộc đã được lưu truyền qua nhiều thế hệ.

Những hình ảnh, vật dụng ấy vừa là kỷ niệm riêng của gia chủ đồng thời cũng là biểu tượng cho cả một thời kỳ nên không riêng gì gia chủ mà nhiều người khác cũng tìm thấy ở nó sự gần gũi, thân thương. Và đó là lý do khiến người ta tìm đến đây.

Đà Lạt tạo ấn tượng với khí hậu mát mẻ, cây cối xanh tươi và những biệt thự có kiến trúc đẹp, lạ. Được đắm mình trong màn sương lãng đãng của Đà Lạt với những hàng thông xanh mướt, thẳng tắp, với mặt hồ Xuân Hương mơ màng, tưởng không còn gì tuyệt vời hơn. Nhưng quán cà phê yên bình với một ngôi nhà đầy kỷ niệm thực sự đã tạo dấu ấn riêng cho Đà Lạt.

Giữa thành phố hiện đại, một quán cà phê không dùng internet đã trở thành nơi để người ta có thể thủ thỉ tâm tình, cùng nhau sống lại một thời xưa cũ với những ký ức đẹp.

Với riêng tôi, đây không chỉ là một quán cà phê mà còn là nơi lưu giữ ký ức quý giá. Nó như mang tình cảm của những người từ muôn năm cũ đến với thế hệ sau. Mong sao mỗi gia đình chúng ta đều giữ được một sự kết nối như vậy. Và mong một ngày nào đó, trên quê hương mình, cũng có một nơi để du khách đến thăm và hoài niệm.

Có thể bạn quan tâm

Gia tài của cha

Gia tài của cha

(GLO)- Hoài niệm về ký ức quãng đời sống cùng cha mẹ, anh chị em chúng tôi thường nhắc đến gia tài của cha-di sản truyền thế hệ, chất keo kết dính tình thủ túc dường như chẳng có nỗi buồn.

Nhớ khói đốt đồng

Nhớ khói đốt đồng

(GLO)- Mỗi khi tiết trời chuyển mình vào hạ, tôi lại chộn rộn một nỗi nhớ không tên. Tôi nhớ quê, nhớ cánh đồng, nhớ mùi khói đốt đồng lan trong gió chiều nhè nhẹ. Đó là mùi của đất, của nắng, của thời gian và tuổi thơ nơi đồng bãi.

Bên chiếc cầu thang nhà dài

Bên chiếc cầu thang nhà dài

(GLO)- Ngày trước, khi đến buôn Đôn (Đắk Lắk), tôi được ngắm nhìn những ngôi nhà dài bằng gỗ lâu niên của người Ê Đê đẹp đến nao lòng. Ấn tượng đầu tiên là 2 chiếc cầu thang dẫn lên nhà sàn còn in đậm vết thời gian.

Vấn vương bông gòn

Vấn vương bông gòn

(GLO)- Trong vườn còn sót lại một cây gòn. Đến mùa, chúng bung ra những bông nhẹ bẫng, mềm như mây trắng vắt ngang trời, theo gió tản mát muôn phương.

Nẻo về tháng Tư

Nẻo về tháng Tư

(GLO)- Bước chân trên dải biên cương một ngày tháng Tư nắng đượm, tôi thốt nhiên nhớ tới mấy câu thơ của Nguyễn Bình Phương: “Những cột mốc vùng biên bóng trải xiêu xiêu/Dãy núi oằn lên từng nhịp thở”.

Gió đồng mùa hạ

Gió đồng mùa hạ

(GLO)- Gió từ cánh đồng quê lại thổi tràn qua ô cửa nhỏ, mang theo hương thơm nồng nàn của lúa non và mùi ngai ngái của đất sau cơn mưa đầu mùa.

Mùa rẫy tới

Mùa rẫy tới

Mấy ngày nay thường hay có dông vào buổi chiều. Gió ùn ùn thốc tới. Mây từ dưới rừng xa đùn lên đen sì như núi, bao trùm gần kín khắp bầu trời. A Blưn thấy ông nội lẩm nhẩm tính rồi nói mấy hôm nữa đi phát rẫy.

Bài học đầu đời

Bài học đầu đời

(GLO)- Mãi đến bây giờ, cánh tay tôi vẫn còn một vết sẹo. Vết sẹo đỏ ửng, kéo dài trông thật “thiếu thẩm mỹ”. Bạn bè khuyên đi xóa sẹo nhưng tôi lại không muốn. Bởi lẽ, với tôi, vết sẹo ấy gắn liền cùng kỷ niệm về bài học đầu đời.

Tháng Tư về nguồn

Tháng Tư về nguồn

(GLO)- Chúng tôi đến TP. Hồ Chí Minh giữa những ngày tháng Tư lịch sử, vào đúng dịp kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Mưa đầu hạ

Mưa đầu hạ

(GLO)- Pleiku vào hạ không báo trước bằng cái nóng gắt gao, cũng chẳng cần đến tiếng ve râm ran hay sắc phượng rực trời. Chỉ cần một cơn mưa đầu mùa, bất chợt, ào ạt mà vô cùng êm dịu là biết hè đã chạm ngõ.

Lưu bút

Lưu bút

(GLO)- Lưu bút không đơn thuần là một cuốn sổ. Nó là nơi giữ lại cả một khoảng trời tuổi trẻ, nơi từng nét chữ đều mang theo một phần ký ức.

Mùa cá cơm

Mùa cá cơm

(GLO)- Đã mấy bận đến xã Nhơn Lý (TP. Quy Nhơn, tỉnh Bình Định), tham quan hầu hết thắng cảnh, thưởng thức đủ mọi đặc sản bậc nhất, tôi từng nghĩ mình am tường vùng đất này lắm. Vậy mà, khi lang thang đến bến cá Nhơn Lý, tôi mới nhận ra những gì mình biết chỉ lớp vỏ bên ngoài.

Hương ngọc lan

Hương ngọc lan

(GLO)- Hương ngọc lan là mùi hương thanh khiết nhất mà tôi được biết trong tuổi thơ của mình. Đó là sự dịu ngọt nhẹ nhàng và vô cùng gây thương nhớ cho người lữ khách.

Đọc để hiểu mình

Đọc để hiểu mình

(GLO)- Khi nhìn một người ngồi đọc sách, tôi thường có cảm giác rất bình an. Sự bình an như nguồn năng lượng được truyền đến từ hình ảnh rất đẹp trước mắt.

Cơn mưa ngang qua

Cơn mưa ngang qua

Tiết trời vào sáng sớm khá oi nồng, nhưng bầu trời lại phủ kín một màu mây xám đục chứ không trong trẻo như mọi khi. Rồi bất chợt mưa rào rào mà không có gió, có sấm báo trước.

Giai âm tiếng lòng

Giai âm tiếng lòng

(GLO)- Nếu tin rằng mọi thứ đều có nguyên do thì lý do ra đời của cây đàn guitar chắc hẳn là niềm ưu ái vô bờ mà thượng đế đặc biệt ban tặng cho con người.

 Thơ Lữ Hồng: Bầu trời trở lại

Thơ Lữ Hồng: Bầu trời trở lại

(GLO)- "Bầu trời trở lại" của Lữ Hồng là bài thơ giàu hình ảnh và cảm xúc, gợi lên sự chuyển mình của thiên nhiên, lòng người. Bài thơ là bức tranh thiên nhiên đẹp đẽ, cũng là một hành trình nội tâm sâu sắc, nơi con người giao hòa với đất trời, với những giấc mơ và niềm tin vào ngày mai.

Xôn xao chợ núi

Xôn xao chợ núi

(GLO)- Chợ núi cũng như bao khu chợ ở nhiều vùng miền khác, là nơi mua bán trao đổi, gặp gỡ chuyện trò. Song, chính sự chân chất, bình dị của những phiên chợ này lại khiến bao người nhớ nhung.