Tết về, nhớ mẹ ta xưa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
Tết Giáp Thìn đến, ngoài trời gió heo may nhẹ thổi, bầu trời đã không còn u ám. Mây trắng bồng bềnh, bồng bềnh như lòng tôi nhớ về mẹ, người mẹ hiền yêu dấu, người mẹ đã bỏ tôi ra đi hơn ba mươi năm.

Hơn ba mươi năm ấy, tôi chưa từng nguôi nỗi nhớ mẹ. Tôi nhớ mẹ hàng ngày, hàng đêm và bây giờ khi tết đến, xuân về, nỗi nhớ mẹ lại trào dâng, cồn cào như con sóng. Con sóng ấy xô bờ đưa tôi về lại bến bờ tuổi thơ trong vòng tay âu yếm của mẹ .

Tôi nhớ những tháng ngày mẹ vất vả ngược xuôi lo cho đàn con ăn học, lớn khôn. Bàn tay mẹ chai sần, dáng cao gầy với bước chân đi lúc nào cũng vội, đội quang gánh níu vai mẹ khòm thêm.

Nỗi vất vả thường niên đã lấy đi xuân sắc của cô gái đẹp nhất phố Đầm ngày nào, nhưng mẹ không buồn, không tiếc. Niềm vui, hạnh phúc của mẹ là những bữa cơm no, là có áo ấm cho các con trong những ngày mùa đông giá lạnh, hay ngày hè nắng với cốc nước chanh pha với muỗng đường cát trắng.

Ngày tết, mẹ càng bận bịu, vất vả gấp bao nhiêu lần. Mẹ dậy từ lúc sao mai còn chưa thức, gánh hàng mẹ đầy hơn, nặng hơn và vai mẹ cũng khòm hơn. Các con còn trong hơi ấm của giấc nồng, mẹ đã có mặt ở chợ để kịp bán hàng cho khách đường xa.

Mẹ nói, chợ tết đông người mua kẻ bán, mẹ phải tranh thủ thời gian để kiếm thêm đồng lời, lo cho cái tết. Mẹ đi từ sáng sớm nhưng phải tối mịt mới về nhà, dù là ngày lạnh rét , áo mẹ vẫn bạc trắng màu mồ hôi. Mỗi khi ôm mẹ, tôi vẫn hít hà mùi mồ hôi ấy như người nghiện thuốc.

Tôi thương mẹ lắm, tôi muốn mẹ được ngủ nhiều hơn, muốn mẹ về nhà sớm hơn nhưng chẳng thể làm gì để mẹ bớt khổ được, tôi chỉ thầm hứa trong lòng “cố gắng học giỏi, sau này có nghề nghiệp sẽ báo hiếu mẹ thật nhiều".

Những vất vả của mẹ đã đem lại cho chúng tôi cuộc sống tạm ổn và những cái tết ấm áp khi xuân về. Mồ hôi mẹ biến thành quần áo mới để chúng tôi khoe tết, mồ hôi mẹ là nồi bánh chưng sôi sùng sục bên bếp lửa hồng cha nấu tối ba mươi, mồ hôi mẹ là những mâm cỗ cúng tổ tiên ông bà có con gà trống tơ gấp cánh rất khéo, mồ hôi mẹ là những món bánh mứt ngày tết mà lũ trẻ chúng tôi không bao giờ biết chán… Và rồi mồ hôi mẹ là những lời âu yếm và những tờ tiền mới toanh mẹ lì xì năm mới để mong cho con mình mạnh khỏe, lớn khôn thêm.

Năm tháng cứ trôi đi, qua mỗi cái tết, chúng tôi lớn khôn hơn nhưng mẹ không thể trẻ, khỏe mãi… Dẫu vậy, đôi quang gánh vẫn chẳng rời đôi vai gầy của mẹ. Những ngày tết đến, mẹ vẫn thức khuya, dậy sớm lo cho cả nhà, lo sao cho mâm cỗ cúng ông bà được đầy đủ, ấm áp.

Mẹ là vậy, không thể khác được. Mẹ nói, mẹ vất vả quen rồi. Ôi! Cái sự quen như thế thật xót xa cho lòng mẹ, lòng con… Vậy mà khi chúng tôi đủ lông, đủ cánh lại bay đi khắp phương trời, mẹ một mình vò võ trong căn nhà nhỏ bên bàn thờ tổ tiên, ông bà, rồi có thêm di ảnh của cha. Mẹ không chịu đến ở với đứa nào. Khi ngày tết đến, mẹ chực chờ từng đứa con xa trở về và vẫn không quên đứa con này thích bánh ngào mật mía, đứa kia thích bánh chưng nhân thịt heo áp chảo, đứa lại ưa thịt gà xé phay với rau răm…

Mấy ngày tết, các con về xúm quanh mẹ, miệng mẹ móm mém mùi trầu thơm phức với nụ cười mãn nguyện, nhìn đàn con ăn ngấu nghiến những món ngon mẹ nấu.

Còn bây giờ, cái tết xưa và hình dáng mẹ già tựa cửa chờ con chỉ là nỗi bồi hồi, thổn thức, nhớ thương. Ước gì tết đến, được gặp mẹ một lần nữa trong đời…

LÊ THỊ KIM HƯƠNG

Huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam

Có thể bạn quan tâm

Bát nước chè xanh

Bát nước chè xanh

(GLO)- Hồi trước, cư dân ở đồng bằng Bắc Bộ thường uống nước lá vối. Đây là thứ lá rất dễ trồng ở vườn nhà, nước vàng xanh có mùi tinh dầu thơm thoang thoảng.
Khúc giao mùa

Khúc giao mùa

(GLO)- Mấy hôm nay, phố núi Pleiku có dấu hiệu chuyển mùa đổi tiết. Bầu trời không xanh trong miên man như những tháng đầu mùa khô, dù mỗi buổi mai, nắng vẫn ửng vàng trên những vòm cây xanh sẫm.
Cô bán rau

Cô bán rau

Huệ bán rau ở phố này cũng đã hơn hai năm. Ấy vậy mà chẳng ai hỏi tên Huệ là gì. Nếu cần mua rau, người ta chỉ ới một câu trống không: "Này, rau"... là cô đã quay ngay lại rồi.
Trà my quyến rũ

Trà my quyến rũ

(GLO)- Năm ấy, người bạn là kỹ sư nông nghiệp đem đến nhà tặng tôi một cây trà my nhỏ xinh, được trồng trong chậu đất. Trân quý tình bạn, tôi đem cây trồng ở mảnh đất nhỏ trước hiên nhà.
Đợi mùa măng le

Đợi mùa măng le

(GLO)- Khi mới sáng sớm mà trời dày đặc sương và ngày nắng nóng lên đến cực điểm là Tây Nguyên chuẩn bị bước sang mùa mưa, mùa của xanh lúa, xanh nương, mùa thu hoạch của bao nhiêu sản vật dưới tán rừng...
Tản mạn từ vuông cửa

Tản mạn từ vuông cửa

(GLO)- Cửa sổ phòng làm việc của tôi nhìn ra một vòm cây. Từ khoảng ô vuông này, có thể cảm nhận được sự luân chuyển của thời gian. Nếu dùng máy ảnh để ghi lại những thời khắc cây lá chuyển mình sẽ nhận ra thời gian có những bước đi tưởng chừng như vô hình mà cũng đầy dấu ấn.
Tháng ba này hoa gạo nơi đâu?

Tháng ba này hoa gạo nơi đâu?

(GLO)- Với tôi, ký ức một loài cây đến từ những câu chuyện cuộc đời. Ký ức ấy không chỉ là bóng mát, là lá phổi xanh cho sự sống của con người mà còn là chốn neo đậu biết bao tâm hồn yêu thiên nhiên.

Sắc màu tháng ba

Sắc màu tháng ba

(GLO)- Dấu chân thời gian đang chạm dần vào vạch cuối của mùa xuân để chào đón mùa hạ. Khoảnh khắc nhấn nhá này rắc lên thiên nhiên những mảng màu sống động đầy mê hoặc trong sắc màu tháng ba.
Ông Kpuih Jol-“Cầu nối” văn hóa truyền thống của làng Hle Ngol

Ông Kpuih Jol-“Cầu nối” văn hóa truyền thống của làng Hle Ngol

(GLO)- Già làng Kpuih Jol được nhiều thế hệ người làng Hle Ngol (xã Ia Tôr, huyện Chư Prông, tỉnh Gia Lai) yêu mến bởi ông như “cầu nối” mạch nguồn văn hóa truyền thống của người Jrai. GJol không ngừng nỗ lực gìn giữ, bảo tồn để các giá trị truyền thống ngày càng phong phú, sinh động.
Mắt quê

Mắt quê

Người ta bước chân ra phố tính chuyện đi xe nào hay mở ứng dụng đặt xe, nhưng dân miệt sông nước thì quen với chiếc ghe, chiếc xuồng hay phi thẳng vỏ lãi (phương tiện di chuyển trên sông, thường làm bằng vật liệu composite) mà đi chợ cho kịp buổi sớm mơi.
Quê hương bên những ngọn đồi

Quê hương bên những ngọn đồi

(GLO)- Năm 2014, sau khoảng thời gian trở về từ giảng đường đại học mà chưa tìm được việc, tôi quyết định vào TP. Hồ Chí Minh. Xe lăn bánh, đêm thật dài, tôi kéo rèm nhìn ra bóng tối trôi bên đường, nghĩ mông lung về những gì đang chờ mình khi xe dừng ở Bến xe Miền Đông mà tự nhiên trống trải.