Tái thiết sau bão Yagi - Kỳ I: Quảng Ninh tan hoang

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Với sức mạnh siêu bão, Yagi khi đổ bộ đất liền đã quần nát những gì nó đi qua. Người dân Quảng Ninh chưa bao giờ chứng kiến một cơn bão kinh hoàng đến vậy. Mọi thứ đều bị phá hủy, tan nát, hoang tàn như sau trận B52 oanh tạc.

Ngoài sức tưởng tượng

Cũng như những cơn bão trước đây, khi có thông tin dự báo bão, người dân Quảng Ninh lại hối hả “chạy bão”. Chính quyền kêu gọi tàu thuyền, bắn pháo hiệu, cấm biển, di dời dân khỏi vùng nguy hiểm...

Bão Yagi (bão số 3) gây thiệt hại nghiêm trọng về người và tài sản đối với nhiều tỉnh phía Bắc. Thiệt hại kinh tế ước khoảng 60.000 tỷ đồng, dự báo có thể làm giảm tăng trưởng năm nay khoảng 0,15%. Ngày 17/9/2024, Chính phủ ban hành Nghị quyết số 143/NQ-CP về các nhiệm vụ, giải pháp trọng tâm để khẩn trương khắc phục hậu quả bão số 3, nhanh chóng ổn định đời sống nhân dân, đẩy mạnh khôi phục sản xuất kinh doanh, tích cực thúc đẩy tăng trưởng kinh tế, kiểm soát tốt lạm phát.Hưởng ứng Nghị quyết của Chính phủ, Tiền Phong khởi đăng loạt bài Tái thiết sau bão Yagi bắt đầu từ số báo này.

Nhưng đâu đó vẫn len lỏi suy nghĩ: “Chạy thì cứ chạy, chắc bão nhỏ thôi”. Và suy nghĩ đấy đã đúng khi hàng chục năm nay, Quảng Ninh chưa một lần thiệt hại quá lớn do bão.

Ngồi thẫn thờ ở bậc thềm, nhìn con cháu và hơn 2 chục công nhân ngành điện tất tả cắt cành cây, dọn dây điện để chờ xe cẩu đến khơi thông đường Quốc lộ 18 vì hàng chục cây cột điện trung thế bị bão quật đổ rạp giữa đường, cụ Thức (85 tuổi, phường Cẩm Sơn, TP Cẩm Phả) chỉ biết thở dài.

Từ bé đến giờ chưa bao giờ ông chứng kiến một trận bão có sức tàn phá kinh hoàng đến vậy.

“Phúc ấm tổ tiên khi hàng cột điện kia đổ ra phía đường, chứ nó mà đổ về phía nhà dân thì tang thương không lường hết. Đứa con gái thứ 3 nhà tôi lấy chồng ngoài Cô Tô, gọi về báo gió to quật đổ cả cổng chào của huyện nhưng từ tối qua đến giờ không còn liên lạc được. Lòng cứ như lửa đốt không yên”, cụ Thức kể lại.

2tai thiet.jpg
Hàng loạt cột điện bị gãy đổ ở TP Cẩm Phả

Sau hơn 6 giờ quần thảo, Yagi không để nguyên vẹn bất cứ thứ gì trên đường đi. Những công trình thế kỷ, mang tính biểu tượng được đầu tư hàng nghìn tỷ của Quảng Ninh đều bị hư hại nặng nề. Bão xé toạc Cung Cá heo, bóc hàng loạt tấm kính khu Thư viện, Bảo tàng tỉnh, quật đổ hàng nghìn cột điện, cơ sở hạ tầng thiệt hại nặng nề khiến hàng trăm nghìn hộ dân mất điện, không có sóng điện thoại để liên lạc trong nhiều ngày.

Nhìn đống đổ nát ở Cung Cá heo, ông Bùi Duy Quang (cán bộ hưu trí phường Hồng Hải, TP Hạ Long) không khỏi xót xa vì đây là nơi tập trung sinh hoạt chung của cư dân của thành phố. Người đi bộ thể dục, người tập dưỡng sinh, và trong đó có câu lạc bộ cờ tướng của ông cũng thường xuyên hoạt động dưới khu mái vòm ngay sát bờ vịnh nay chỉ còn đống đổ nát sau khi bão đi qua.

“Thường khi bão vào Quảng Ninh sẽ bị giảm cấp vì phải đối mặt với hàng nghìn đảo đá sừng sững đứng chắn ngoài vịnh. Nhưng lần này rất khác, không những không giảm cấp mà vào đến đất liền bão còn giật cấp 17. Sức gió vô cùng ghê gớm, mọi thứ đều bị đánh bay, thiệt hại của Quảng Ninh là quá lớn. Nhưng cũng nên rút bài học chúng ta đã chủ quan trước bão”, ông Quang nói.

3taithiet.jpg
Bão xé toạc Cung Cá heo, biểu tượng sự phát triển của Quảng Ninh

Sáng 8/9 (ngày đầu tiên bão đến), TP Hạ Long như trận địa vừa bị B52 oanh tạc, đường phố ngổn ngang cây xanh ngã, đổ, nhà dân tốc mái, cột điện gãy thành từng hàng, công trình công cộng hư hại hoàn toàn. 99% cư dân thành phố bị mất điện, mất nước, mất sóng điện thoại. Ai cũng ngơ ngác trước một khung cảnh chưa từng xảy ra ở thành phố ven biển được mệnh danh: “một vùng rộng lớn, bình yên”.

Kinh hoàng

Khoảng 9h sáng 7/9, chị Mến, Giám đốc Trung tâm Truyền thông huyện Cô Tô thông tin: “Gió bắt đầu giật mạnh, nhiều cây xanh đã gãy, đổ, cổng chào bằng sắt của huyện cũng bị thổi bay, nhiều nhà dân bị tốc mái”. Đến 11h, sốt ruột vì Hạ Long lúc này gió vẫn còn nhẹ, tôi lại bốc máy gọi chị Mến, tiếng gió mưa gầm rít trong điện thoại, chỉ nghe chị nói như hét: “Đã có tàu thuyền bị chìm trong âu cảng, chưa rõ thương vong. Bão kinh khủng quá em ơi!”.

Ngồi trong phòng bệnh của Bệnh viện Sản nhi Quảng Ninh (vợ tôi sinh con gái đúng ngày bão đổ bộ), tôi lấy máy tính gõ vội mấy dòng cùng một số hình ảnh đầu tiên của cơn bão đổ bộ vào Cô Tô để gửi về tòa soạn.

Bác sỹ Cường (Giám đốc bệnh viện) hớt hải mở cửa bước vào thông báo: “Để đảm bảo an toàn tính mạng cho bệnh nhân cũng như lực lượng nhân viên y tế, bệnh viện sẽ thực hiện ghép phòng để di chuyển các bệnh nhân từ khu nguy hiểm sang các phòng bệnh kiên cố”. Nói xong, anh vuốt nước mưa trên mặt cùng nhân viên y tế dẫn cả chục sản phụ cùng người nhà đi sơ tán ra các phòng.

4taithiet.jpg
Nhân viên y tế cứu ngân hàng sữa mẹ sau khi bão Yagi đổ bộ

Khoảng 12h cùng ngày, bên ngoài gió bắt đầu giật mạnh, tiếng loảng xoảng của mảnh kính rơi vỡ liên hồi, tiếng cây gãy, tiếng mái tôn bị bóc khỏi trần cùng tiếng gầm rít của gió khiến căn phòng tầng 6 của bệnh viện rung lắc liên hồi.

Mặc dù được đóng kín nhưng 2 cánh cửa phòng bệnh chỉ chực bung ra, nước bắt đầu ùn ùn dưới khe cửa trào lên. Vơ lấy tấm chăn, tôi vội chèn vào khe cửa để chặn nước, anh bạn mới đến tên Hưng (chồng sản phụ ghép phòng) cũng đẩy nhanh chiếc tủ gỗ để chắn cánh cửa trước khi bị bung ra.

Tiếng la hét, hoảng loạn của các phòng bệnh cùng dãy khi cửa bị thổi tung khiến 8 người trong phòng ai nấy đều nín thở. Dù đã đẩy tủ gỗ chắn cửa nhưng sức gió quá mạnh khiến chiếc tủ liên tục bị xê dịch. Một tay giữ tủ, một tay rút vội chiếc dây đai quần, Hưng buộc một đầu vào bản lề cửa, một đầu buộc vào cánh tủ để cố níu cánh cửa khỏi bị bung ra. Tôi nhìn quanh phòng nhưng không có bất cứ thứ gì để chèn thêm vào cửa nên đành cùng Hưng hợp sức kéo cửa về phía mình.

Tiếng gầm rít của gió một lúc một to hơn, liên tục hơn. Tiếng hô hoán từ các phòng bên thông báo tầng 7 bị bay mái, loạt cục nóng điều hòa của bệnh viện bị thổi bay, lối thông sang khu nhà B bị sập... Lẫn trong gió tiếng của bác sỹ Cường chỉ đạo nhân viên sắp xếp đồ đạc để chắn gió, đảm bảo an toàn cho bệnh nhân cũng như chính bản thân.

Suốt gần 5 tiếng đồng hồ, hai ông bố khốn khổ chỉ cố bám vào cánh cửa. Có những lúc chực muốn buông tay vì quá mỏi. Sức gió cứ như có cả một đội quân đứng bên ngoài muốn kéo cửa xông vào. Động viên nhau và ngoái nhìn những đứa trẻ vừa mới sinh, chúng tôi lại cố hết sức để giữ cho cánh cửa không bị bật ra. Chỉ đến khi nghe thấy tiếng nhân viên y tế đi hỏi thăm tình hình các phòng và sơ cứu người bị thương, anh em chúng tôi mới dần thả tay ra khỏi cánh cửa.

Ám ảnh

Trong bão đã kinh hoàng, sau bão mới là chuỗi ngày ám ảnh. Mất điện, mất nước, mạng viễn thông tê liệt. Toàn bệnh viện như bãi chiến trường, hàng chục phòng bệnh bị tốc mái, toàn bộ cửa kính một khu nhà vỡ toang, lối đi giữa các khoa bị sập xuống, ngân hàng sữa mẹ cũng bị ảnh hưởng nặng nề...

“Lúc “di tản” ghép phòng, tôi nghĩ chắc cũng đi cho an toàn nên chỉ bế em bé và mang một ít vật dụng theo nên toàn bộ đồ đạc vẫn để ở phòng cũ. Tối đó sang xem thì ôi thôi! Không còn một thứ gì, đến cái tủ lạnh trong phòng gió cũng thổi bay đi mất. Giấy tờ, vật dụng cho em bé không còn gì vì toàn bộ mái khu nhà bị bão bốc đi đâu mất”, Hưng hớt hải nói sau khi sang phòng cũ lấy đồ dùng.

Suốt gần một tuần chúng tôi ở lại viện sau bão, căng tin bệnh viện chỉ bán cơm cầm chừng vì thực phẩm sau bão khan hiếm, đến nước sôi cũng phải chắt chiu từng tí để dành cho em bé. Bên ngoài đường phố ngổn ngang, người người tất tưởi dọn dẹp sau bão.

Gần một tuần “mất liên lạc với thế giới” bên ngoài. Cảm giác như cơn bão đi qua và đã đưa tất cả trở về quá khứ.

“Bão xé toạc Cung Cá heo, bóc hàng loạt tấm kính khu Thư viện, Bảo tàng, quật đổ hàng nghìn cột điện, cơ sở hạ tầng thiệt hại nặng nề khiến hàng trăm nghìn hộ dân mất điện, không có sóng điện thoại để liên lạc trong nhiều ngày".

“Để đảm bảo an toàn tính mạng cho bệnh nhân cũng như lực lượng nhân viên y tế, bệnh viện sẽ thực hiện ghép phòng để di chuyển các bệnh nhân từ khu nguy hiểm sang các phòng bệnh kiên cố”, quyết định này của bác sỹ Bùi Minh Cường, Giám đốc bệnh viện Sản nhi Quảng Ninh đã cứu sống hàng chục mạng người trong bão Yagi.

Theo HOÀNG DƯƠNG (TPO)

Có thể bạn quan tâm

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cầm trên tay chiếc “pod chill” nhỏ gọn, tỏa ra mùi hương trái cây ngọt ngào, nhiều bạn trẻ hồn nhiên nghĩ rằng mình chỉ đang dùng một sản phẩm giải trí thời thượng. Nhưng đằng sau làn khói thơm ấy lại là Etomidate - một hoạt chất gây mê y học bị giới tội phạm “biến tướng” thành ma túy nguy hiểm.

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

(GLO)- Men theo bờ sông Ba đoạn chảy qua buôn Tơnia (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai), khi nắng cuối ngày hắt những tia vàng lấp lánh trên mặt nước, chúng tôi bắt gặp những vật thể lạ nhô lên khỏi lớp đất sét. 

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng trong ngôi nhà nhỏ ở làng Bạc 1 (xã Chư Prông, tỉnh Gia Lai), ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên qua từng câu chuyện của bà Kpă Ó - nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân duy nhất ở khu vực phía Tây tỉnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

Nguyễn Vũ Mạnh Khang trở về trong sự chào đón nồng nhiệt. Ảnh: Hồ Điểm

Từ những câu hỏi về ánh sáng…

(GLO)- Giành huy chương bạc tại kỳ thi Olympic Vật lý châu Âu (EuPhO) 2026, Nguyễn Vũ Mạnh Khang, học sinh Trường THPT chuyên Lê Quý Ðôn (phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai) góp phần cùng đội tuyển Việt Nam ghi dấu ấn tại sân chơi học thuật quốc tế.

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

(GLO)- Tin vào những lời hứa hẹn về cuộc sống sung túc và cơ hội định cư ở nước thứ ba, nhiều người dân ở Gia Lai đã vượt biên sang Thái Lan. Những tháng ngày sống chui lủi, thiếu thốn, ly tán là cái giá đắt cho lựa chọn sai lầm, đồng thời là lời cảnh tỉnh về hệ lụy của di cư trái phép.

null