Quán nhớ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Tôi tự đặt tên quán như vậy vì có bao nhiêu nuối tiếc ở nơi này. Quán nhỏ, nhìn ra mặt hồ, đường thoáng, vậy mà bao lần tôi đã lỡ hẹn với người mình ngóng đợi. Người tôi hẹn đã không đến được vì lỡ chuyến xe, vì phải gấp gáp quay về đưa người thân tới bệnh viện. Hoặc có khi tôi nhắn tin không hồi âm, gọi điện thoại thì mới biết chiếc sim ấy đã thuộc về người khác.

Nhưng, chẳng vì thế mà tôi quên quán. Đầu tiên là từ một “chiếc” view chẳng có ở nơi nào. Quán có một mặt bên hướng sang một dãy nhà cũ theo kiểu bê tông lắp ghép, những ô cửa sơn xanh nhỏ và dài. Mỗi chiều lại thấy có một người chơi guitar, chỉ có tiếng đàn, không có giọng hát, không có tiếng người trò chuyện. Hóa ra, ngồi cà phê ở đây, được nghe tiếng guitar miễn phí bên ấy. Tôi nghe ra những bài đã neo vào ký ức từ những năm 80 của thế kỷ trước, khi khu nhà ấy ra đời.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Quán khiến tôi nhớ bởi từ chiếc ly đến menu đều có con số là năm sinh của người thương mến đó. Cứ thế, tôi lặng lẽ gom nhặt từng mảnh ký ức về em, khi thì một món đồ uống em hay order, lúc lại bắt gặp một thiếu nữ khác check-in trúng góc em hay ngồi, phía ngoài có giàn hoa giấy tươi sắc tím. Tôi nhớ, em từng đặt làm một chiếc ly có màu như thế và bảo: “Mỗi lần nâng ly lên là đã uống vơi đi một chút thanh xuân của chính mình”. Vì thế, mỗi khi thấy tôi trả tiền và ra về, bỏ lại ly cà phê gần như nguyên vẹn, nhân viên thường tỏ ý bất ngờ. Họ đâu biết tôi chỉ cần ngồi nhớ chút hương xưa cũ chứ đâu có nỡ làm vợi đi những kỷ niệm thanh xuân của một người.

Quán còn có một bà cụ hay ngồi đan len, khi thì chiếc áo, khi thì chiếc khăn. Bà hầu như không nói, chỉ mỉm cười khi có ai đó đến gần góc nhỏ đó. Tôi để ý thấy bà không có vẻ gì vội vã mà luôn ngồi đan với dáng vẻ từ tốn, khoan thai. Những ngón tay nhẹ đưa từng mũi kim lên xuống nhịp nhàng.

Gần đây, mỗi lần đến quán, tôi không còn nghe tiếng đàn từ nhà bên kia vọng sang nữa và bà cụ đan len cũng vắng bóng. Tôi thoáng nghe nhân viên trong quán nói với nhau: Ông cụ chơi đàn đang ốm nặng và bà cụ bên này thường xuyên qua chăm sóc. Thể nào, họ như một cặp trời sinh hô ứng dẫu như ánh nắng cuối đông không còn rực rỡ nhưng vẫn ấm áp bên trời. Hai điều quen thuộc và bí ẩn đều thốt nhiên không còn khiến lòng tôi dâng niềm mong ngóng. Tôi mong cho ông mau khỏe, mong bà lại có những phút thảnh thơi bên những cuộn len đủ sắc màu. Rồi như lén bỏ thêm chút “tham lam” cho mình, tôi mong đến một ngày, tôi nhận ra chiếc khăn len quen thuộc ai đó bỏ quên trên chiếc ghế nơi tôi hay ngồi trong quán nhớ.

Có thể bạn quan tâm

Chập chờn xứ quê

Chập chờn xứ quê

(GLO)- “Trọn kiếp người ta chập chờn nguồn cội/Có một miền quê trong đi đứng nói cười” (thơ Nguyễn Duy). Ai trong đời chẳng có một quê hương, nhưng mất bao lâu ta mới nhận ra xa quê hương không phải là thoát ly “nguồn cội”.

Đôi cánh ước mơ

Đôi cánh ước mơ

(GLO)- Âm thanh reo vui, quen thuộc cất lên ngoài hiên. Tôi khẽ mở ô cửa, ngó lên tán cây xanh um. Những tia nắng đầu tiên loang loáng trên phiến lá như phủ một lớp phản quang khiến chúng sáng rực. Nhìn mãi mới thấy đôi chim sâu bé xíu đang chuyền cành, ríu ran không ngừng.
Phố núi mùa hoa

Phố núi mùa hoa

(GLO)- Đến với Pleiku vào những ngày đầu tháng 5, phố phường như khoác lên mình sự yêu kiều, dịu ngọt, không kém phần rực rỡ, nồng nàn của nhiều loài hoa đang cùng nhau khoe sắc.
 Âm thanh mùa hạ

Âm thanh mùa hạ

(GLO)- Quê tôi có cụm từ “nắng de (ve) kêu” để chỉ cái nắng gay gắt khi vào hè. Do vậy, buổi trưa khi mặt trời đứng bóng cũng là lúc dàn đồng ca của lũ ve sầu đinh tai nhức óc ở hàng cây mù u hai bên đường làng cất lên.
Quanh co ghềnh thác

Quanh co ghềnh thác

(GLO)- Câu thành ngữ “lên thác xuống ghềnh” của người Việt chúng ta thật có sức gợi. Không chỉ gợi hình ảnh, nó còn gợi cảm giác và gợi cả những thanh âm. Mỗi khi đứng trước một con thác, nhìn dòng nước lao từ trên cao xuống, rồi uốn mình đổ xuôi đi, tôi luôn nghĩ đến câu thành ngữ ấy.
Neo giữa sông trăng

Neo giữa sông trăng

Đến bây giờ Nhiên vẫn không tài nào hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra trong đêm hoa đăng ấy, mơ hồ trong lòng cô là chiếc ghe nhỏ chòng chành, hình ảnh An ngụp lặn giữa mớ lau sậy.
Những cánh hoa bay

Những cánh hoa bay

(GLO)- Có những cung đường đã theo ta suốt từ những năm tháng tuổi thơ cho đến ngày mái tóc đã bắt đầu lấm chấm sợi trắng. Những cung đường ấy mỗi lần ngang qua là một trời ký ức ùa về. Nơi đó có những cây chò nâu cao vút, những đứa trẻ nhặt đầy tay những cánh hoa xoay xoay cuốn theo chiều gió.

Cà phê một mình

Cà phê một mình

(GLO)- Trong cuộc sống, chúng ta luôn cần có người thân, gia đình, bạn bè. Tuy nhiên, đôi khi mỗi người cũng cần một chút riêng tư để có thời gian mà ngẫm ngợi, mà rà soát, kiểm tra xem cái cỗ máy đời ta có… xộc xệch hay sai hỏng chỗ nào không?
Hoàng hôn đâu phải để lụi tàn

Hoàng hôn đâu phải để lụi tàn

(GLO)- Đôi khi, lòng hay tự hỏi: hoàng hôn dành cho ai, cho người trẻ hay tuổi già? Có phải, hoàng hôn ẩn dụ cho những gì đang gói ghém đi về miền xa cuối? Nó bầu bạn với cô đơn và gợi nhắc cái lụi tàn.
Rau dớn

Rau dớn

(GLO)- Khi đi ngang qua hàng rau trong chợ, tôi đã dừng chân thật lâu trước những bó rau dớn xanh mướt, non mởn của bà con Jrai đem bán. Lâu lắm rồi, tôi mới thấy món rau dân dã này. Bao kỷ niệm chợt ùa về trong tôi. Không trả giá, tôi nhanh chóng mua ngay vài bó mang về.

Mùa gặt

Mùa gặt

(GLO)- Nhắc đến Gia Lai, nhiều người sẽ nghĩ đến những dãy núi cao trùng điệp, những cánh rừng bạt ngàn xanh ngát, những rẫy cà phê, cao su ngút ngàn trên đất đỏ bazan trù phú.
Ly cà phê tím

Ly cà phê tím

Sông Túy Loan tím ngát. Những vệt ráng mây in bóng tím. Dãy núi xa xa in bóng tím. Đó là khi hoàng hôn, khi trời nước hoàng hôn, khi lòng người hoàng hôn! Nước nhuốm màu tâm trạng gã “trai Quảng” đã cũ, đã đi qua quãng đời gập ghềnh, sóng gió, nay về soi mặt vào sông quê.