Phác họa tháng Giêng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Là tôi, tình cờ xuyến xao khi một cơn gió len lỏi, ngang qua trong những tán lá hình kim rồi lan dần ra qua tia nắng đầu ngày-ươm ướp vàng óng ánh mùa ngọt tháng Giêng. Tôi bỗng hiện ra ý nghĩ sẽ tự mình phác thảo những đường nét của tháng Giêng. 


Hình dung ngay là ảnh hình của đôi mắt chạm ánh cười, ý nghĩ chạm vào những xanh non, thấy tay mình ướp hương ngọt tháng Giêng. Nét phác họa với hây hây đào phai sắc thắm, nét vàng phai sáng rực trong ánh hoa mai, màu vàng ánh mơ màng của bông vạn thọ… Dẫu những bản vẽ chưa được hoàn chỉnh, tôi cũng bất giác bối rối vì những điều khó gọi thành tên ấy.

Giữa không gian xanh bao la như bất tận, chẳng thấy chân trời, những làn mây như muốn sà xuống ôm lấy con người. Tôi đi trong màn mây bồng bềnh giăng lối. Tôi phác họa nét vẽ đầu tiên của tháng Giêng bằng gam màu xanh thắm của bầu trời với màu vàng của tầng tầng vạt nắng đang rót mật.

Hiện ra trước mắt ngỡ ngàng là những cánh rừng cao su đang màu đổ lá. Vẫn là những hàng cây hun hút, thẳng tắp nhưng màu xanh của lá đã nhường chỗ cho sắc vàng xen lẫn đỏ. Lớp lá vàng trải dày dưới mặt đất, chiếc lá già úa đốt nốt những tàn dư của mình thành màu vàng màu đỏ rực rỡ trên cành, trước khi buông mình thanh thản xuống đất mẹ, hun hút giữa cánh rừng rồi chỉ còn một chấm sáng xa xăm.

Màu xanh khói lam chiều vờn bay trên con đường đất đỏ. Tiếng trở mình của thời gian qua chùm lộc non vươn mình trong nắng. Những thân cây cao su lành lặn, không còn vết cứa mủ vì đã khô két lại, kiêu hãnh tận hưởng tiếng gió xào xạc và ánh nắng đung đưa trong rạng rỡ bình minh.

 Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang


Tôi phác họa nét thứ hai của tháng Giêng bằng ký ức của bà và tháng ngày của mẹ. Tôi có thể ngồi hàng giờ bên ô cửa sổ nhấm nháp vài miếng bánh in mẹ gõ từ khuôn gỗ in hình hoa mai hay ngắm nhìn hàng vạn thọ mẹ trồng những cây nở muộn hoa sum suê rồi lặng yên nghe bà kể chuyện ngày xưa. Bên cái dáng nhỏ bé in bóng người trên vách thời gian, tôi trông thấy bà đang ngồi đếm từng tờ tiền được gói ghém cẩn thận trong túi áo. Phía vệt xa, dáng mẹ tảo tần lom khom cắt thêm mớ rau cho con gái mang về phố.

Tháng Giêng đượm hương sắc từ bàn tay mẹ, tháng Giêng ngân ngấn chứa chan tình thương của bà. Mẹ tôi nói vọng ra từ căn bếp, hết Tết nhưng nhà mình vẫn còn hoa xuân đấy con à! Con thấy đó, chậu mai vàng nhà mình những búp cuối mùa bung hoa, nở kiệt, dâng hiến tận cùng cho mùa xuân.

Ngày tháng Giêng này, mỗi bận nắng lên trước hiên nhà, bà hay ngồi bậc thềm rồi ngó lên nhìn trời. Mắt bà tìm kiếm những vệt chấp chới từ xa. Tôi nghĩ, chắc bà đang nhớ ông, nhớ bầy sẻ nâu rít ríu gọi mùa, gọi bạn bay đậu đầy vườn nhà năm nào.

Tôi đã từng ước ao mình có thể chạm nhẹ vào đôi cánh của chúng. Còn hôm nay, có lẽ những con đường với nhà cửa, hàng quán san sát, phố xá đông đúc khiến chúng không thể trở về thăm bà như trước! Nhưng hoài niệm về bầy sẻ nâu cùng tháng Giêng của bà tôi cùng tháng ngày in dài đậm vết đồi mồi trên gương mặt mẹ tôi thì luôn hiện diện đâu đó, quẩn quanh tháng Giêng hoài vọng.

Ký ức tháng Giêng không thể phai phôi về ba là những buổi nắng tháng Giêng như rót mật. Ba tôi rong ruổi trên chiếc xe Cub cà tàng dạo khắp tuyến phố thu nhặt những gốc đào sau mùa Tết. Cây đào khi đem về, ba tôi loại bỏ hết cành nhỏ, chỉ giữ lại thân cây chính rồi tỉ mẩn ngồi quét một lớp nước vôi vào đầu cành; sau đó ươm xuống chỗ đất ẩm giàu dinh dưỡng. Vôi giúp phòng-chống nấm bệnh, sâu bọ hại cây.

Ba còn chỉ dẫn, đối với những cây đào đã qua sử dụng khi đem về phải trồng ngay để nhanh chóng phục hồi đào, tránh cây bị héo. Rồi sớm mai thức giấc, gặp người bạn quý mến, ba liền bứng lên mang tặng. Ba nói, hạnh phúc lớn nhất của cây là được tái sinh, hạnh phúc lớn nhất của ba là được chia sẻ. Bài học về sự nhẫn nại, kiên trì, vượt khó, sẻ chia của ba làm hành trang theo suốt cuộc đời tôi đến tận bây giờ.

Tôi đến với tháng Giêng bằng những phác thảo khó quên. Không phải đến tận bây giờ tôi mới kịp dọn lòng để cảm hoài những nét vẽ được ghép lại bằng ký ức gọn gàng, xếp ngay ngắn như thế. Chỉ là, gom chút lộc non mong bình an mùa mới; góp lòng thành cho đời thơm hoa; thêm nụ cười yêu thương sẽ không bao giờ cạn vơi.

 

 NGUYỄN THỊ DIỄM

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null