Tố Hữu & đường qua mấy phố Quy Nhơn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Bây giờ ở Quy Nhơn đã có đường Tố Hữu ven nhánh sông Hà Thanh, nói như Chế Lan Viên là “những thành phố miền Trung thường có các nhà thơ ở trong và biển ở mé ngoài”.

Năm 1994, biết tôi đang ở Hà Nội, Giáo sư Hoàng Chương liên lạc và cho xe đón tôi cùng 2 đại biểu Bình Định qua Gia Lâm dự một cuộc gặp mặt đồng hương Bình Định nho nhỏ. Đến nơi thì đã thấy Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, Tiến sĩ Tô Tử Hạ-Phó Trưởng ban Tổ chức Chính phủ và Cục trưởng Cục Hàng không dân dụng Việt Nam Nguyễn Hồng Nhị vui vẻ trò chuyện ở đó rồi. Khi ấy, tôi được ngồi bên một vị khách tuy không phải là người Bình Định nhưng có nhiều gắn bó với Bình Định - nhà thơ Tố Hữu.

1lay.jpg
Tác giả, nhà thơ Nguyễn Thanh Mừng (bên trái) và nhà thơ Tố Hữu (ảnh chụp năm 1994). Ảnh tư liệu của N.T.M

GS Hoàng Chương đưa tôi lại giới thiệu. Bên cạnh giới thiệu hết sức cặn kẽ về Tố Hữu qua các thời kỳ, ông còn nhấn mạnh, người này còn Quy Nhơn hơn cả Quy Nhơn nữa nhé! Chính điều này buộc tôi tranh thủ từng phút một ở bên ông. Quả thật từ cuộc trò chuyện, qua lời kể của Tố Hữu, một góc Quy Nhơn cần lao, dung dị cách mạng đã hiện lên.

***

Hôm ấy, nhà thơ nói với tôi rất nhiều về Quy Nhơn thời trước Cách mạng tháng Tám. Nhiều bác đồng hương lớn tuổi quây quần lại, nhịp nhịp theo giọng đọc Tiếng hát đi đày của Tố Hữu: “Đường qua mấy phố Quy Nhơn/ Nhà sao trông lại yêu hơn mọi lần/ Người đi quấn áo chen chân/ Ờ sao như đã quen thân từ nào…”.

Tố Hữu kể rằng: Trước Cách mạng tháng Tám, ông đã nhiều lần bị giam ở xà lim Quy Nhơn. Tháng 4-1941, ông mãn hạn 2 năm tù, sau khi từ Lao Bảo chuyển về Buôn Ma Thuột một thời gian, lại bị áp giải ra Huế. Sau đó lấy lý do ông phải “trả nợ” thêm 6 tháng “tăng án” về cuộc đấu tranh ở Lao Bảo, địch đưa ông vào Quy Nhơn bằng tàu hỏa tạm giam ở xà lim Quy Nhơn mấy ngày trước khi giải lên ngục Đăk Glei ở Bắc Kon Tum. Giam ở ngục Đăk Glei hơn một tháng, địch lại đưa Tố Hữu xuống Quy Nhơn vì có lệnh phải “trả nợ” 6 tháng tù tăng án vì đấu tranh ở Huế.

Chuyện tù đày của Tố Hữu, nhờ có thuộc tập Từ ấy thỉnh thoảng tôi chêm vào hỏi ông những chi tiết liên quan. Ông kể rằng đồng chí Lung là thợ điện, bị bắt mấy tuần trước nằm cạnh xà lim của ông. Mỗi khuya trằn trọc chưa ngủ được, ông thường nghe giọng non nớt, của một bé gái tiếng rao bán bánh bột lọc nho nhỏ và yếu ớt vọng vào từ ngoài đường phố. Sáng thức dậy, bạn tù Lung hỏi ông:

- Này, tối qua, mi có nghe con nhỏ mô rao bán bánh không?

Tố Hữu đáp: Ừ, đêm nào cũng nghe nó rao ngoài tường nhà lao, như để hỏi mình có mua không, thật tội nghiệp!

Bạn tù Lung cười như nấc: Con gái út của tao đó, mới 8 tuổi mà đêm nào cũng phải mang bánh đi bán cho mẹ. Hắn biết tao ở trong này nên cố ý rao to cho tao nghe đó. Có đứt ruột không chớ!

Bài thơ Một tiếng rao đêm của Tố Hữu ra đời trong sự nghẹn ngào ấy.

Ở buổi gặp mặt hôm ấy, tôi tranh thủ hỏi ông rằng có phải 9 bài thơ trong tập thơ Từ ấy là ra đời ở Quy Nhơn theo lạc khoản ông đã ghi không, ông xác nhận ngay. Đây là cơ sở để sau này tôi và các nhà thơ Trúc Thông, Bế Kiến Quốc, Lê Văn Ngăn, Ngô Thế Oanh chọn các bài thơ: Dậy mà đi, Người lính đêm, Ba tiếng, Cảm thông, Người về, Tiếng chuông nhà thờ, Đời thợ, Một tiếng rao đêm, Tiếng hát đi đày đưa vào tập Thơ Bình Định thế kỷ XX.

Nhân không khí vui vẻ, thân tình, tôi kể cho Tố Hữu nghe một chuyện của tôi. Theo lệnh Tổng động viên, tôi được biên chế vào Trung đoàn 842 đóng quân ở Đồng Hới từ năm 1979 - 1980. Lần ấy, có dịp trò chuyện với các thủ trưởng đơn vị, tôi có nói về bài thơ Phút giây của Tố Hữu - một bài thơ, một thái độ dõng dạc trước quân bành trướng Bắc Kinh khi ấy. Sau đó, tôi được Trung đoàn trưởng Lữ Tấn Xa khuyến khích nói về thơ Tố Hữu trong sinh hoạt cuối tuần tại các đại đội.

Trên cái sườn - “Vẫn là ta đó những khi/ Đầu voi ra trận cứu nguy giống nòi/ Vẫn là ta đó giữa đời/ Long lanh một chiếc gương soi nhân tình/ Bốn ngàn năm bước trường chinh/ Vẫn ung dung cuộc hành trình hôm nay/ Mặc ai lòng dạ đổi thay/ Việt Nam vẫn trái tim này nguyên trinh…”, tôi triển khai rộng đến các bài thơ Tố Hữu qua các thời kỳ. Đoạn giữa, để thêm phần sinh động tôi kể về gốc gác Quy Nhơn nơi Tố Hữu bị giam cầm thời tiền khởi nghĩa, trình bày các tâm sự, ý chí qua thơ ông trong tù, còn đoạn cuối, tôi khắc họa dấu ấn thơ ông trên vùng đất Quảng Bình nói riêng, Bình Trị Thiên nói chung mà đơn vị tôi - một đơn vị thuộc Bộ Quốc phòng - đang đóng quân.

Nghe tôi kể, nhà thơ Tố Hữu hoan hỉ rứa à rứa à và thỉnh thoảng lại bổ khuyết về hoàn cảnh sáng tác cũng như tình cảm quân dân các thời điểm kháng chiến. Câu chuyện dài ra cho đến quá trưa, Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh đến bắt tay và GS Hoàng Chương mời ông và tôi vào liên hoan. Ông không quên mời tôi lúc nào có dịp đến nhà ông, ông sẽ nói về nhiều chuyện cách mạng, văn chương và cuộc đời, bởi thời điểm này ông đang nhớ lại năm tháng cũ để viết hồi ký. “Tuy trí nhớ đã quên ít nhiều về sự việc và con người, nhưng may thay cũng còn một số bạn cũ cùng sống để hỏi rõ thêm. Và những tập thơ của tôi trong 60 năm qua cũng là những “bạn đường” chân thành, có thể coi những mảnh tâm hồn trung thực của cuộc đời, đã giúp tôi nhớ lại quãng đường qua”, ở tuổi 80, ông đã viết lời mở đầu hồi ký như vậy.

***

Bây giờ ở Quy Nhơn đã có đường Tố Hữu ven nhánh sông Hà Thanh, nói như Chế Lan Viên là “những thành phố miền Trung thường có các nhà thơ ở trong và biển ở mé ngoài”. Thỉnh thoảng, tôi và các bạn vẫn ngồi với nhau dưới bóng cây, trên con đường mang tên các nhà thơ Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, Yến Lan, Xuân Diệu, Tố Hữu… nghe gió gợn sóng trong từng ly cà phê, ly bia… Để giải khuây, chúng tôi nói với nhau những câu chuyện không đầu không cuối về lẽ đời, tình người, vui hơn với những gì đã vui và lắng sâu hơn những gì đã suy ngẫm…

Có thể bạn quan tâm

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

(GLO)- Không cất lên thành lời nhưng mỗi lá thư, tấm huân chương hay chiếc áo bạc màu đều lưu giữ một phần ký ức chiến tranh. Được trân trọng gìn giữ, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể tiếp câu chuyện về một thời máu lửa, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

(GLO)- Nhà thơ Lệ Thu nguyên là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Định, nguyên đại biểu Quốc hội khóa IX. Sau nhiều năm được biết đến với tư cách 1 “nữ nhà báo chiến trường” và tác giả của 13 tập thơ, bà vừa ra mắt tiểu thuyết đầu tay "Đi qua miền nhớ" (Nhà xuất bản Văn học).

Họa sĩ Trần Lãng hướng dẫn họa sĩ Nguyễn Xuân Quang thực hành kỹ thuật sơn mài với tác phẩm lấy cảm hứng từ tuồng Bình Định.

“Trò chuyện” với sơn mài

(GLO)- Mỗi người một phong cách, một lối bày tỏ nội tâm khác nhau bằng ngôn ngữ hội họa song gần 20 họa sĩ tham gia Trại bồi dưỡng kỹ thuật và sáng tác sơn mài (phường Pleiku) đã có dịp kết nối, học hỏi và cảm nhận sức hấp dẫn của một chất liệu đậm chất truyền thống.

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

(GLO)- Nhận giấy khen của Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) vì có thành tích xuất sắc tại hội diễn Ðàn, hát dân ca 3 miền toàn quốc năm 2026, nhạc sĩ Trần Kim Vân không xem đó là thành quả của riêng mình.

Ươm mầm văn học trẻ

Ươm mầm văn học trẻ

(GLO)- “Tình yêu văn học không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ thói quen đọc sách, sự quan sát cuộc sống và những trang viết đầu tiên của mỗi người”, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Công Hưng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai chia sẻ tại lớp bồi dưỡng sáng tác văn học trẻ năm 2026.

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

(GLO)- Với sự khuyến khích của Ban Tổ chức cuộc thi Đại sứ văn hóa đọc cấp tỉnh năm 2026 về ứng dụng công nghệ, nền tảng số, mạng xã hội nhằm đổi mới phương thức đọc và lan tỏa tri thức, các thí sinh dự giải năm nay đã cho thấy thế mạnh của mình trong lĩnh vực khá mới mẻ này.

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

(GLO)- Trong đời sống văn học, tiểu thuyết luôn được xem là thử thách lớn của người cầm bút. Không chỉ đòi hỏi vốn sống, sức bền sáng tạo và khả năng kiến tạo một thế giới nghệ thuật rộng lớn, thể loại này còn là thước đo độ chín của một nhà văn.

Các vận động viên check-in cùng Ban tổ chức trên đỉnh núi Chư Mố. Ảnh: Vũ Chi

Vinh danh 95 sứ giả mặt trời Chư Mố

(GLO)- Sáng 5-7, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) đã bế mạc Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời” và vinh danh sứ giả mặt trời Chư Mố.

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

(GLO)- Trong đời sống mỹ thuật Gia Lai những năm gần đây, nhiều họa sĩ nữ thuộc thế hệ 8x đang tìm cho mình những hướng đi riêng, mạnh dạn thể nghiệm, bứt phá trong ngôn ngữ tạo hình. Giữa không khí ấy, họa sĩ Châu Thị Ái Vân chọn một lối đi có vẻ lặng lẽ hơn.

Tác phẩm điêu khắc ánh sáng tạc chân dung cố Tổng bí thư

Gửi lòng kính trọng đến cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng qua tác phẩm điêu khắc ánh sáng

(GLO)- Từ một khúc gỗ thông khô khan, anh Nguyễn Văn Dũng (làng Bruk Ngol, phường Thống Nhất) đã dành gần 2 năm miệt mài nghiên cứu để tạo nên tác phẩm điêu khắc ánh sáng chân dung cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, gửi gắm sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc của mình.

Các nghệ nhân trình diễn cồng chiêng tại chương trình. Ảnh: Vũ Chi

Âm vang đại ngàn Chư Mố

(GLO)- Tối 26-6, trong khuôn khổ Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời”, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) tổ chức chương trình văn nghệ “Âm vang đại ngàn Chư Mố” thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham gia, trải nghiệm.

Ươm mầm văn hóa đọc

Ươm mầm văn hóa đọc

(GLO)- Hơn 42.300 bài dự thi từ học sinh toàn tỉnh, hàng trăm trường học hưởng ứng và những ý tưởng sáng tạo về phát triển văn hóa đọc đã cho thấy sức lan tỏa mạnh mẽ của Cuộc thi Ðại sứ văn hóa đọc tỉnh Gia Lai năm 2026.

Tìm an yên giữa vườn bonsai nghệ thuật

Tìm an yên giữa vườn bonsai nghệ thuật

(GLO)- Giữa nhịp sống hiện đại, vẫn có những không gian giúp con người sống chậm lại và hòa mình với thiên nhiên. Khu vườn bonsai nghệ thuật của anh Nguyễn Đức (phường Hội Phú), với những dáng thông, tùng và hồ cá koi thơ mộng, chính là một khoảng bình yên như thế.

null