Những vòm xanh

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tôi khá bận rộn nên chẳng mấy khi cầm chổi quét đi những chiếc lá rụng trước nhà. Tôi cũng không có khiếu làm họa sĩ để vẽ những cành đầy lộc tươi non. Mọi liên tưởng hình dung, tôi đều cất vào câu chữ ghi trong cuốn sổ như một kho báu của cảm xúc. Lâu lâu quên khuấy, lúc mở ra thì mực đã ố, giấy đã vàng, thấy lại những con chữ ngả nghiêng chứa đựng xúc cảm của một hôm nào thật... ngô nghê.

Vậy mà, khi ngước lên thấy một vòm xanh toàn bích của thiên nhiên thì cảm nhận khác hẳn, chỉ còn lại sự trong trẻo, nhẹ nhàng, tựa như liều thuốc xoa dịu những vết thương trong tâm hồn.

Tôi nhớ tiếng hót của chim chào mào thánh thót giữa ban trưa. Một con chim có thể chỉ quanh quẩn một vùng, hết tha rác kết tổ, đẻ trứng, nuôi con, dạy chúng tập chuyền, tập bay rồi lại bắt đầu hành trình mới, y như thế mà không hề biết than thân, không cảm thấy áp lực; trong khi con người nhìn vào đó và nhận ra những đổi thay của đời mình.

Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang

Hè năm đó, ở tuổi mười bảy, tôi đã leo lên vòm xanh ấy. Đó là sự trưởng thành của một cậu bé vốn sợ độ cao, vốn coi chuyện leo trèo là việc khó như lên trời. Nhận ra cái tổ chim xinh xắn, tôi đã rắp tâm sẽ đợi những quả trứng nở ra để bắt lấy con non về nuôi, mang tiếng chim trời về khoảng sân của mình. Nhưng tôi không biết được rằng, giữa đời người dài rộng và vòng đời của loài chim đâu có song hành. Khi tôi trải qua mùa thi bận rộn để tạo lập tương lai cho mình và trèo lên mái nhà để ngó lại cái tổ ấy thì những chú chim non đã bay đi. Qua mỗi buổi trưa lích chích chuyền cành, chúng lại lớn thêm, mạnh mẽ, quả quyết hơn sự hình dung của một cậu bé rụt rè như tôi. Tôi đem điều đó nói với những người lớn và đều nhận được nụ cười. Họ cười vì tôi quá ngây thơ nhưng vòm xanh ấy đã dạy cho tôi bài học đầu tiên: chẳng có ai đợi ta, chẳng có ai chờ ta như lũ bạn ngày nào rủ mình đi học, đến lúc phải tự mạnh mẽ tìm lối đi riêng cho mình.

Từ hôm ấy, tôi ít khi ngước lên ngắm những vòm xanh. Tôi mải miết đi thật nhanh, ném mình vào những dự định, những cuộc hẹn gấp gáp. Trước mắt tôi là giờ tan tầm, là chiếc kim đồng hồ vội vã, là tiếng chuông điện thoại luôn vang bên tai những lời giục giã, trách móc. Hàng ngày, tôi làm việc trên những tầng cao, cửa sổ view xuống phố, xuống hàng cây đang đội nắng, hứng gió và phủ đầy bụi. Với tôi, cây chỉ còn là chỗ che mát cho chiếc ô tô hàng ngày, là chút ký ức vẩn vơ mà ông tôi vẫn thường kể về ngày đào vét sỏi đá, lấy đất bùn từ dưới hồ lên để trồng…

Một lần, vừa xuống xe sau chuyến du lịch, tôi ngỡ ngàng vì thấy đôi ba chiếc xe cẩu xuất hiện trên phố. Con đường trước cửa nhà tôi đã xuống cấp, phố cần diện mạo mới, vỉa hè cần được bó lại, nền đường được trải lớp nhựa mới. Nhưng có lẽ vì để mở rộng lòng đường mà người ta phải chặt hạ cả hàng cây đã lâu năm.

Chỉ trong một tuần lễ, cả khu phố mát rượi ngày nào giờ đã trơ trọi dưới nắng. Chúng ta chỉ cần 3-4 tháng để xây cất ngôi nhà nhưng phải mất đến cả chục năm mới có một hàng cây xanh mát như thế. Khi đường đã làm xong, những ô vuông được lát đá xung quanh, nhiều loại cây được mang đến trồng đều còi cọc và héo úa dần. Tôi nhìn ra cửa sổ nhớ hàng cây xưa cũ phía bên cổng trường. Mới đó đã gần hai mươi năm, không biết những tiếng chim thuở ấy giờ lưu lạc nơi nào. Vòm xanh mát tưởng như bất tận, tưởng như bất biến giờ chỉ còn trong nỗi nhớ.

Chiều, tôi rủ con trai ra trồng một cây mà người nhà đã đánh cẩn thận và gửi từ quê ra. Con tôi bày tỏ niềm thích thú. Từ hôm đó, chiều nào con cũng xách nước tưới, đưa tay đo ngọn cây xem đã cao thêm được chút nào. Cây hình như biết được yêu chiều nên cũng “nũng nịu” mà lớn lên rất chậm. Cũng phải thôi, nó đâu còn sống giữa núi đồi thanh khiết mà hàng ngày phải hứng đủ nắng gắt, mưa rào, khói bụi và muôn nỗi cực nhọc của phố thị.

Rồi cây cũng lớn lên, che mát một khoảng vỉa hè và bắt đầu có tiếng chim ngơ ngác tìm về. Lúc này, con trai tôi đã lớn, lộc ngộc, ham chơi. Một chiều, khu phố mất điện, con ngồi dưới gốc cây, tay phe phẩy quạt sau khi đi đá bóng về. Tôi bảo, con hãy nhìn lên vòm xanh kia, đó là khoảng bình yên, lặng lẽ nhất của nơi này. Con nhìn theo tay tôi chỉ và thích thú khi thấy một cánh diều của bọn trẻ bị mắc trên đó.

Tuổi thơ của mỗi người diễn ra theo những cách khác nhau. Tôi biết không phải ai cũng giàu cảm xúc nhưng trong cuộc đời luôn có những điều nhỏ bé và thú vị mà một ngày nào đó ta bất chợt nhận ra.

Có thể bạn quan tâm

Những nếp gấp giữ trọn thời gian

Những nếp gấp giữ trọn thời gian

Khi cơn mưa bất chợt lướt ngang thành phố, người chủ tiệm sách cũ vội vàng xoay trục kéo dài mái hiên, tránh để nước tạt vào những chồng sách đã ngả vàng. Tuy có vẻ cũ kỹ, nhưng những quyển sách ấy lại là niềm đam mê của nhiều thế hệ, trong đó có các bạn trẻ.

Vườn thương chở những ước mơ

Vườn thương chở những ước mơ

(GLO)- Những khi lòng vấn vương hoài niệm, tôi vẫn thường hay nhớ về khu vườn nhỏ của bà, nơi đã neo giữ một phần ký ức tuổi thơ tươi vui, ấm áp. Khu vườn xanh mát ấy chở biết bao thương yêu, thắp lên ý nguyện cuộc đời cho một tâm hồn thơ trẻ đong đầy khát khao, mơ ước.

Cao nguyên mùa gió biếc

Cao nguyên mùa gió biếc

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày đẹp nhất của năm. Ngày đi trong dịu dàng cùng trời xanh và gió biếc. Những con gió miệt mài chạy dài khắp nẻo núi đồi cao nguyên, ùa vào lòng tôi niềm thương nhớ vô bờ.

Dưới những tàng thông

Dưới những tàng thông

(GLO)- Cùng với lớp lớp sương mù bảng lảng sớm mai, từng con dốc lượn quanh phố nhỏ, những tàng thông xanh thẳm từ lâu đã là nét đẹp riêng có của cao nguyên Gia Lai, đậm sâu trong trái tim biết bao người. Để rồi, mỗi lần đi xa hay trở về, tiếng lòng ấy lại được cất lên cùng bời bời ký ức.

El Condor Pasa - Một điệu hồn dân ca

El Condor Pasa - Một điệu hồn dân ca

(GLO)- Trong một dịp tình cờ, tôi may mắn được nghe nghệ sĩ guitar cổ điển Vũ Đức Hiển độc tấu bài El Condor Pasa. Tôi đã bước vào bài ca hay bài ca đó đi vào thế giới thanh âm trong tôi với tư thế án ngự và chiếm hữu đầy ám ảnh.

Mùa dã quỳ về

Mùa dã quỳ về

(GLO)- Cuối tháng 10, trời cao nguyên biếc trong, thấp thoáng chùm mây trắng dạo chơi cùng nắng vàng. Vạt cỏ đuôi chồn bên lối xuống rẫy cà phê đã cao ngút mắt, nương mình theo gió. Nhìn vạt dã quỳ thắm xanh màu lá, lòng tôi thấp thỏm mong ngóng sắc vàng mùa hoa.

Tranh của họa sĩ Trịnh Tuân.

Khởi nguồn của yêu thương…

(GLO)- Cứ vào tháng 10, bên thềm ngày 20, không khí từ trong nhà ra ngoài ngõ, từ công sở, trung tâm thương mại, trường đại học đến các điểm công cộng dường như nhộn nhịp hơn mọi ngày. Những chàng trai ghé tiệm hoa chọn những bông hoa hồng tươi thắm.

Mùa thu hát trên đồi

Mùa thu hát trên đồi

(GLO)- Phố núi Pleiku vẫn hằng lưu nhớ trong tâm trí nhiều người với một ngày đi qua bốn mùa đậm đà hương sắc. Ngày qua ngày, sắc thu chín đượm trên phố nhỏ. Mỗi sớm mai hay lúc muộn chiều, ngồi nơi gác nhỏ, nghe mùa thu hát trên đồi, tôi lại thấy yêu hơn cuộc sống này.

Mùa mận Tết Độc lập

Mùa mận Tết Độc lập

(GLO)- Trời chuyển nắng. Mấy cây mận trước sân đã chi chít nụ lu lú. Vài cành đong đưa rưng rưng gió, khiến nụ hoa cứ e ấp mãi chẳng muốn căng bung. Thanh tựa cửa trông ra, thở ra một hơi dài như muốn tuôn theo cái nồng rực, bức bối.

Mùa thơm

Mùa thơm

(GLO)- Đang là những ngày đất trời ở trong mùa thơm tròn đầy, thi vị. Ruộng đồng thơm màu nắng. Khu vườn thơm giọt mưa. Và còn nữa - nét hương quyến rũ của cốm tươi màu lúa non, của quả hồng vừa chín, của trái thị ươm vàng heo may... tạo nên những thức quà riêng có của mùa thu.

Thân thương bột mì nhứt khuấy

Thân thương bột mì nhứt khuấy

(GLO)- Muộn chiều, người bạn quê Phù Cát (tỉnh Gia Lai) rủ tôi sang nhà chơi rồi hai đứa cùng nhau làm món bột mì nhứt khuấy. Với bạn, đây là thức món dân dã, thân thương của quê hương, gắn liền với tuổi thơ bao lớp người xứ Nẫu. 

Tím chiều thương nhớ

Tím chiều thương nhớ

(GLO)- Những bông hoa chiều tím mỏng manh luôn đem cho tôi sự an ủi dịu dàng và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Bao nhiêu lần ngồi trong chiều cùng sắc hoa là bấy nhiêu thương nhớ ùa về, đánh thức một vùng ký ức.

Thương hoài mùa nhãn

Thương hoài mùa nhãn

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày mưa dầm và gió cả. Ngồi nghe gió sột soạt từng cơn dọc theo mái nhà, thi thoảng, vài ba tiếng rơi lộp độp của chùm quả nhãn phía sát nhà bà Năm ở kế bên lại dội vào lòng tôi niềm thương nhớ khôn nguôi. Ký ức những mùa quả ngọt lại ùa về da diết.

Khoảng trời quê

Khoảng trời quê

Mẹ vợ tôi, bà ngoại của 2 con trai của tôi, luôn miệng thắc mắc, ở thành phố lạ nhỉ, lúc nào cũng đông như mắc cửi và đèn điện như sao xa.

Sau cơn mưa

Sau cơn mưa

(GLO)- Với nhiều người, tự thân mưa đã gợi nỗi sầu, như một sự bất an, là niềm không mong đợi. Dẫu thế, như cỏ cây, cuộc đời mỗi người chẳng phải từ cơn mưa mà lớn khôn lên, những trải nghiệm cứ thế mà lấp đầy.

Dòng sông tuổi thơ

Dòng sông tuổi thơ

(GLO)- Ai cũng có tuổi thơ gắn bó với quê hương xứ sở, nơi chôn rau cắt rốn, nơi cuộc đời sâu nặng nghĩa tình với ông bà, cha mẹ, xóm giềng hay những gì thân thuộc nhất. Với tôi, tuổi thơ cũng từng gắn bó với dòng sông quê hương. Ấy là dòng sông Minh.

Ảnh minh họa. Nguồn internet

Nuôi chữ, dưỡng tâm

(GLO)- Con người có quá nhiều đam mê mà một ngày thời gian được mặc định sẵn và phải chia đều cho những việc khác nhau. Cân bằng được mọi thứ, thật chẳng dễ dàng gì. Và cuối cùng thì những gì mình cho là quan trọng nhất thường được ưu tiên. Với riêng tôi, sự ưu tiên đó là niềm vui bên con chữ.

null