Những tháng ngày quen

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam

(GLO)- Tôi thức dậy khi đồng hồ vừa điểm 5 giờ sáng với nhạc điệu quen thuộc. Ly cà phê uống dở đêm qua nằm chơ vơ nơi bàn giấy. Ngồi yên trên giường hồi lâu, tôi nhìn khắp một lượt gian phòng nhỏ và nghĩ về ngày mới của mình. Hôm nay sẽ bắt đầu như thế nào, khép lại ra sao, có gì đổi khác với ngày qua hay không?

Trong ánh sáng tháng 3, Gia Lai vẫn còn chút lạnh vào những buổi sớm. Tôi chọn chiếc áo len màu xanh rêu để đến lớp với học trò. Viên long não còn sực ấm trong tủ áo. Mùi len dạ thoảng vào cánh mũi. Ra đường khi bình minh vừa tỏ rạng, thấy thiên nhiên dường như cũng “mẫn cảm” như người, cây cối cứ mờ mờ trong màu xám xanh của mùa nghịch gió. Nắng lên từng vạt mỏng. Tôi chưa nghe ra thanh âm sống động của tháng 3 Tây Nguyên hằng có. Hay bởi miền đất này vẫn chưa bùng cháy tín hiệu của thời gian. Có vẻ mùa khô năm này hãy còn là ẩn số.

Khi nhận ra nhịp điệu của cuộc sống luôn luôn biến đổi, từ trong mùa màng, cảnh sắc, tiết trời... tôi cảm giác mình đang chậm chạp và “cũ” dần đi. Nhất là khi chứng kiến nhiều người hối hả vươn tới từng đích đến của cuộc đời, nhanh đến nỗi tưởng như họ vừa cầm đồng hồ bấm giờ trên tay vừa chạy. Còn tôi, ngày tháng nào cũng chỉ loay hoay với chừng ấy việc, thông thuộc chừng ấy điều. Ngày nối ngày, bao cuộc gặp gỡ rồi chia ly luôn nhắc nhớ tôi về quỹ thời gian còn lại của tuổi tác. Nhưng khi đã quá quen với công việc, những người bạn hay một không gian đủ sự bảo bọc thì con người bắt đầu ngại chuyển dời.

Tôi từng có ý nghĩ thay đổi nhịp sống, thay đổi hoàn cảnh sống của mình nhưng cho tới bây giờ, vẫn chưa biết khi nào mới có thể bắt đầu việc ấy. Ý nghĩ “Không được phép sống trong sự chắc chắn” đôi khi cũng khiến tôi tự hoài nghi chính mình.

Minh họa: Nguyễn Văn Chung

Minh họa: Nguyễn Văn Chung

Hy vọng vào sự đổi thay cũng giống như bạn đang chờ một cơn giông lạ. Tôi không cố giấu cái ý muốn có vẻ xa vời của mình, rằng ngày nào đó sẽ được thử làm công việc mới, mở lòng đón nhận một vài người bạn mới hay lui tới nơi chốn lạ lẫm hơn bây giờ. Chưa kể, những trang viết đậm đầy hơi thở cuộc sống là ước vọng lớn lao của người cầm bút. Văn chương cần chất liệu, cần vốn sống biết bao!

Tôi thích mình lang thang vui thú với từng ngõ ngách của phố phường, nhìn ngắm đó đây cho tường tận những vui buồn của nhân thế. Để khi trở về, chọn lối sống tách biệt, cô đơn và viết thì tôi vẫn an tâm với quyết định của mình. Nhưng chuyện này có thực sự khiến tôi sôi nổi hơn chăng? Con người ta vẫn thường lóng ngóng với những câu hỏi nối dài trên hành trình đi tìm chính mình như thế.

Thay đổi nhịp điệu cuộc sống không đơn giản như cách chúng ta thử một thức uống mới. Đôi khi thay đổi đồng nghĩa với sự từ bỏ. Khát vọng được sống những tháng ngày tươi mới luôn giục giã con tim nhưng sự yên bình của hiện tại cũng làm bao người phải phân vân.

Giả sử nếu một ngày kia nhận ra công việc, môi trường và điều kiện sống mới mẻ cũng không phù hợp, liệu tôi có còn đủ niềm tin để tiếp tục đổi thay? Và có phải, do tôi chưa thật sự hết mình với cảnh ngộ hiện tại nên mới nghĩ về những điều xa xôi hay không? Thỉnh thoảng chạy xe trên đường, tôi cũng định thần và soi xét lại.

Tuổi trẻ qua đi cũng là lúc chúng ta bắt đầu nghĩ nhiều về sự đổi thay. Đổi thay của cảnh trí bốn mùa, của tâm tưởng và cả nhịp điệu những tháng ngày quen. Có những câu hỏi đánh thức tôi mỗi ngày. Dù câu trả lời là chuyện không thể một sớm một chiều mà thành tựu được.

Có thể bạn quan tâm

Ngõ nhỏ

Ngõ nhỏ

(GLO)- Tôi lạc mãi vào những vòng vèo uốn lượn, trong một buổi chiều trung du đầy nắng. Những con ngõ nhỏ với dốc lên dốc xuống, những bờ đá cũ xưa rêu xám phủ lên nắng chiều khiến tôi có cảm giác mình không còn thuộc về thời hiện tại. Và cây lá cứ theo nắng mà ngời lên.

Chiếc cối xay lúa

Chiếc cối xay lúa

(GLO)- Vào thập niên 50-60 của thế kỷ trước, một trong những vật dụng không thể thiếu trong mỗi gia đình làm nông chính là chiếc cối xay lúa.
Trở về không hẹn trước

Trở về không hẹn trước

Hôm nay tôi nhận được tin nhắn vào chiều muộn: dì chủ nhà đã mất từ mấy hôm trước vì đột quỵ. Tôi gấp vội vài bộ áo quần, đáp chuyến xe muộn ra sân bay, mua vé đi TP HCM. Một sự trở về không hẹn trước
Mưa về gợi nhớ nẻo đường Krong

Mưa về gợi nhớ nẻo đường Krong

Nhắc đến Tây Nguyên, hình ảnh “những con đường đất đỏ, lượn vòng trên cao nguyên” trong ca khúc “Tình ca Tây Nguyên” của nhạc sĩ Hoàng Vân lại hiện về trong mỗi chúng ta. Với một người đi công tác nhiều như tôi thì mùa mưa và những con đường luôn ăm ắp trong miền nhớ.
Đi xa thành phố

Đi xa thành phố

(GLO)- Bấy lâu nay cứ miệt mài trong guồng quay cơm áo gạo tiền với bộn bề công việc mà quên mất rằng ta cũng cần có những giây phút dành cho riêng mình.
Bà tôi

Bà tôi

(GLO)- Từ nhỏ, mấy anh chị em tôi sống cùng bà ngoại. Mắt chỉ nhìn thấy ánh sáng mờ mờ nhưng việc gì bà cũng làm được. 5 anh chị em tôi do một tay bà chăm sóc, dạy dỗ. Nhờ vậy mà nếp sống của bà đã trở thành một phần thói quen của anh chị em tôi.
Tây Nguyên trong tôi

Tây Nguyên trong tôi

(GLO)- Tôi về làng vào một ngày có nắng. Bước chân đưa tôi qua từng con đường nhỏ được thảm nhựa sạch sẽ, những tán cây xanh tỏa bóng mát dịu dàng, chan chứa cả khung trời bình yên. Vừa đi vừa ngẫm ngợi, tôi càng yêu mến những con người thật thà, chất phác, phóng khoáng nơi đây.
Tuổi thơ thương nhớ

Tuổi thơ thương nhớ

(GLO)- Tuổi thơ tôi không có những trò chơi hiện đại như game, chat hay xem phim ảnh từ máy tính, ti vi, điện thoại. Vậy nên, vào kỳ nghỉ hè, tôi được trở về với ruộng vườn thôn dã.
Lưu luyến mùa xa

Lưu luyến mùa xa

(GLO)- Những ngày này có lẽ thật nhiều cảm xúc đối với các thầy cô và lớp lớp học trò, nhất là học sinh cuối cấp. Sau 9 tháng miệt mài học tập và rèn luyện dưới mái trường thân thương cùng bè bạn, giây phút chia tay đã đến cùng bao cảm xúc.
Bâng khuâng trường cũ

Bâng khuâng trường cũ

(GLO)- Tôi bước qua tuổi học trò đã hơn 20 năm, đi qua bao thăng trầm của cuộc sống, cũng đã học thêm nhiều lớp sau đại học. Nhưng với tôi, những năm tháng cùng bạn bè đi qua bậc THPT là quãng thời gian vô tư và tươi đẹp nhất.
Điều quý giá nhất

Điều quý giá nhất

Cúp điện lúc nửa đêm. Trong căn phòng đóng kín cửa, điều hòa tắt, chẳng còn bất cứ luồng gió nào có thể len lỏi vào, anh cảm giác như mình sắp chết ngạt nếu điện không có trở lại kịp.
Mùa xoài chín

Mùa xoài chín

(GLO)- Về Ayun Pa mùa này, chúng ta thường bắt gặp những chiếc xe máy có gắn 2 cái sọt phía sau, còn người lái xe thì cầm theo chiếc sào kẹp bên hông xuôi xuôi ngược ngược. Đó là những người đi hái xoài chín.
Dưới bóng cội xanh

Dưới bóng cội xanh

(GLO)- Chẳng cứ những ngày nồm oi bức mà ngay trong cả những tiết thu gió hanh, cả khi mưa giăng mờ rẩy run cành lá, tôi cũng không quên dành riêng một góc hồn tình tự với cội cây.