Món quê

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Thời lúa gạo khan hiếm, nồi cơm của nhiều nhà thường độn đến một nửa. Dù có luân phiên khoai lang, khoai mì, đậu, bắp nhưng ăn mãi cũng ngán. Từ nguồn hoa màu làm được, người dân quê tôi tìm cách chế biến ra nhiều món có thể thay cơm bữa sớm, bữa tối trong ngày. Phổ biến nhất là món bột nhứt khuấy.
Bột nhứt là tinh bột được “chiết xuất” từ củ mì tươi, có giá trị nhất trong các loại bột mì như bột mì khô, bột nhì. Ngày xưa, người nông dân làm ra nó bằng cách mài rồi chà, lọc. Sau mùa thu hoạch mì, nhà nào cũng trữ vài lu hay vại bột nhứt. Hết gạo, chỉ cần xắn một miếng, khuấy chín ăn trừ bữa.
Việc khuấy bột không khó nhưng nếu không tập trung thì rất dễ bị sống. Tùy vào ý thích ăn loãng hay đặc mà cho lượng nước phù hợp, đánh tan bột, đổ vào chảo, dùng đôi đũa cái quậy liên tục, đều đặn đến khi nào chín thì nhấc khỏi bếp. Nếu khuấy không khéo, bột bị vón lại như viên cuội trắng, ngoài chín nhưng trong sống nhăn, ăn không được. 
Vì thế, con gái nơi khác về làm dâu làng tôi trước hết phải tập khuấy bột, rồi “học ăn” bột nữa! Có những chuyện dở khóc dở cười khi ăn: cô con dâu mới lần đầu cầm đũa dích bột lóng ngóng, bột văng vào mặt, cả nhà được một trận cười. Hay như bột mới chín, bên ngoài hơi nguội nhưng bên trong rất nóng, cho vào miệng là rộp cả lưỡi, vội nuốt cho trôi nhưng chạy đến đâu cứ tưởng ruột phồng đến đó, nước mắt nước mũi túa ra ròng ròng!
Ảnh minh họa : Internet
Ảnh minh họa : Internet
Miếng bột cháy ăn rất ngon, lúc còn trên bếp nóng hôi hổi, giòn rụm, bọn trẻ con rất thích. Để có nó thì phải dùng bếp củi, chảo gang, phi hành rồi khuấy cho đến khi thấy có tấm cháy là lật mặt đó lên, gỡ ra. Muốn ăn nữa thì đợi có lớp cháy mới. Cứ như thế một lúc hết nhẵn cả chảo bột!
Bột nhứt không kén nước chấm, xì dầu hay mắm cái đều được. Nhưng ngon nhất vẫn là nước mắm nhỉ dằm cá rô đồng nướng. Ăn mắm nhỉ không cần nhiều gia vị, thêm tỏi, bột ngọt hoặc đường thì sẽ làm mất mùi vị đặc trưng của nước mắm. Càng không nên cho ớt xanh vào vì sẽ làm cho nước mắm mất màu. Chỉ cần xắt một ít ớt bay chín đỏ bỏ vào là ngon nhất. Cá rô đồng thì phải nướng bếp than, phải đang nóng thì mới thơm ngon, dằm vào nước mắm nghe xèo xèo, kẹp với bột nhứt ăn đến mức đứng dậy không nổi!
Bột nhứt có tính mát, lại dễ khuấy, dễ ăn nên được dùng thường xuyên và rộng khắp ở làng quê. Người mẹ sau sinh ăn vào để có sữa cho em bé. Bọn trẻ nhờ thế mà lớn lên. Ngày nay, bột nhứt khuấy chấm mắm nhỉ dằm cá rô đồng trở thành đặc sản của quê tôi. Ngoài việc khuấy, bột nhứt còn chế biến rất nhiều món ngon khác, góp phần làm nên văn hóa ẩm thực Việt Nam.
 PHAN VĂN THIÊN

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null