Lễ bỏ mả: Cuộc trình diễn nghệ thuật truyền thống đặc sắc của người Jrai

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Trong các nghi lễ truyền thống của người Jrai thì lễ bỏ mả mang đậm nét văn hóa dân gian, là lễ hội nổi trội nhất, hấp dẫn nhất và được trao truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Theo quan niệm của người Jrai, lễ bỏ mả là ngày vui cộng cảm, ngày hội của cộng đồng.

Trước khi làm lễ bỏ mả, người Jrai tiến hành trang trí cho ngôi nhà mả (nhà mồ). Mọi hoạt động diễn ra tại khu nhà mồ gần như biểu hiện đầy đủ các yếu tố nghệ thuật liên quan đến hội họa, điêu khắc, chạm trổ được các nghệ nhân buôn làng thực hành một cách thuần thục. Trong đó, tạc tượng nhà mồ là việc luôn được chú trọng và không thể thiếu, bởi đó là việc vừa biểu hiện tâm tư, tình cảm của người sống đối với người đã mất, vừa làm đẹp cho ngôi nhà mồ; đồng thời thể hiện tài năng và sự khéo léo của nghệ nhân.

Người dân trình diễn cồng chiêng trong lễ bỏ mả. Ảnh: X.T

Người dân trình diễn cồng chiêng trong lễ bỏ mả. Ảnh: X.T

Tùy theo điều kiện từng gia đình có thể làm số lượng tượng nhiều hay ít, nhưng phải đảm bảo đủ các nhóm tượng: nhóm tượng thứ nhất thể hiện ý niệm sinh thành, sự tái sinh: người đàn bà khỏa thân khoe ngực trần, nam nữ khoe sinh thực khí, người đàn bà mang thai, người ôm mặt, người chống cằm...; nhóm tượng thứ hai mô tả đời sống sinh hoạt trần thế: người mẹ địu con, cô gái giã gạo, người đánh cồng chiêng, vòng xoang...; nhóm tượng thứ ba chỉ mang tính điểm xuyết, khắc họa các đồ dùng sinh hoạt, chim thú, hoa trái: quả bầu, nồi đồng, khỉ, ngà voi... Tất cả được gọt đẽo thô sơ với những nét phác họa giản đơn tạo nên những khoảng lồi lõm trên các bộ phận cơ thể làm cho hình mẫu gợi tả đến lạ kỳ.

Không dừng lại ở đó, các chi tiết hội họa trên mái nhà mồ hay tô vẽ trên mặt nạ hóa trang cho các pram hoặc những nét chạm khắc trên đường nóc nhà mồ cũng khiến người xem cảm phục. Không khuôn mẫu, không máy móc, mọi thứ như định sẵn trong đầu từ bố cục đến nội dung, chỉ với dụng cụ đơn giản nhưng chỉ trong chốc lát, các họa tiết trang trí hiện ra hết sức sống động với đầy đủ cảnh sinh hoạt, cây trái, chim muông. Với biểu cảm khoáng đạt, vừa trừu tượng vừa tả thực, tượng mồ cùng không gian kiến trúc nhà mồ đã tạo nên một bức tranh sinh động, đa sắc màu, thoạt nhìn trông thật đơn giản, dân dã, nhưng lại hàm chứa những giá trị sâu sắc, phản ánh nhân sinh quan, thế giới quan của người Jrai trong đời sống.

Cồng chiêng giữ vai trò quan trọng trong lễ bỏ mả, thay con người giao tiếp với thần linh. Quanh ngôi nhà mồ, cuộc trình diễn cồng chiêng hầu như không lúc nào dứt, hết nhóm này đến nhóm khác, mọi người cứ thay nhau ăn uống, nhảy múa, khi hơi men rượu cần lan tỏa, tiếng cồng chiêng càng rộn ràng. Trong môi trường diễn xướng ấy, tiếng cồng chiêng lúc nào cũng vang vọng giữa đất trời như báo hiệu cho thần linh, cho mọi người biết hôm nay gia đình, dòng họ làm lễ bỏ mả để người chết về với thế giới của ông bà tổ tiên, để người chết được tái sinh, mời các đấng thần linh, mọi người đến chia sẻ, chung vui.

Các pram hóa trang đi quanh nhà mồ. Ảnh: X.T

Các pram hóa trang đi quanh nhà mồ. Ảnh: X.T

Tại buổi lễ, thời khắc náo nhiệt và sôi nổi nhất có lẽ là khi nhóm người múa hóa trang xuất hiện. Người Jrai gọi đó là pram. Bà con quan niệm rằng, pram là những hồn ma hiền bảo vệ cho người chết khỏi những ma ác hoặc là hiện thân của những người đã khuất trở về để chung vui với buôn làng. Nghệ thuật hóa trang của người Jrai khá đơn giản, họ dùng bùn đất bôi trét khắp mình, dùng lá chuối khô, cây rừng quấn quanh người làm sao để mọi người không nhận ra. Ấn tượng nhất là những họa tiết trên khuôn mặt các pram. Khuôn mặt được hóa trang bằng bùn đất, đôi lúc đeo thêm chiếc mặt nạ được làm từ các loại gỗ mềm hoặc những loại củ to có thể ôm cả khuôn mặt và được tô vẽ, đục khoét giản lược nhưng hết sức sinh động ấn tượng bởi cách tạo hình mang tính ước lệ cao.

Sau một lúc nhảy múa quanh khắp cả khu nhà mồ trước sự hoan hỉ của dân làng, các pram trở về với thực tại, nhưng rượu, lửa và vòng xoang vẫn cứ theo nhịp điệu của cồng chiêng mà trôi đi miên man vô tận. Hơn lúc nào hết, sự thăng hoa của nghệ nhân, của dân làng trong dịp lễ bỏ mả càng làm tôn thêm giá trị nghệ thuật truyền thống của người Jrai. Đó là cuộc trình diễn mang tính chất nghi lễ nhưng chứa đựng những giá trị hiện hữu trong đời sống thường ngày, đem lại cho con người những cung bậc cảm xúc khó tả, vừa hoang sơ, mộc mạc nhưng sâu lắng, vừa trầm buồn nhưng náo nhiệt, vừa trừu tượng những lại tả thực. Đó chính là giá trị cốt lõi bao trùm, trở thành dòng chảy vô hình thường trực trong mỗi con người Jrai.

Có thể bạn quan tâm

Nét đẹp cúng Quý xuân ở đình An Mỹ

Nét đẹp cúng Quý xuân ở đình An Mỹ

(GLO)- Cứ đến ngày 10 tháng 2 hàng năm, người dân phường An Phú (tỉnh Gia Lai) lại tổ chức Lễ cúng Đình làng An Mỹ. Đây là nét đẹp trong đời sống tín ngưỡng của người dân, thể hiện lòng biết ơn các bậc tiền hiền, hậu hiền khai hoang lập đất và cầu cho quốc thái dân an, mưa thuận gió hòa.

Các thung lũng ở Quy Nhơn xưa

Các thung lũng ở Quy Nhơn xưa

(GLO)- Trong cuốn "Du ký Trung kỳ theo đường cái quan", Camille Paris - nhà khảo cổ người Pháp từng tham gia xây dựng đường điện báo tại Trung Kỳ giai đoạn 1885-1889 đã nhắc đến 2 thung lũng nổi tiếng của Quy Nhơn xưa: thung lũng Công và thung lũng Gà.

Lễ cúng Quý Xuân tại tổ đình An Khê

Lễ cúng Quý Xuân tại tổ đình An Khê

(GLO)- Sáng 28-3 (tức mùng 10 tháng 2 âm lịch), tại đình An Khê (phường An Khê, tỉnh Gia Lai), Ban Nghi lễ đình tổ chức lễ cúng Quý Xuân trong không gian linh thiêng, rộn ràng tiếng chiêng, trống giữa tiết trời đẹp nhất của mùa xuân.

Di tích Plei Ơi chào đón du khách

Di tích Plei Ơi chào đón du khách

(GLO)- Khu di tích lịch sử - văn hóa cấp quốc gia Plei Ơi - điểm đến mang giá trị tâm linh, lịch sử gắn với truyền thuyết Vua Lửa của đồng bào Jrai ở xã Chư A Thai - vừa được đầu tư đồng bộ, khang trang, sẵn sàng chào đón du khách trong Năm Du lịch quốc gia - Gia Lai 2026.

Lặng lẽ tìm về ký ức nghề xưa

Lặng lẽ tìm về ký ức nghề xưa

(GLO)- Cuối năm 2025, cuốn sách Nghề dệt truyền thống tỉnh Bình Định (từ thế kỷ XIX đến nay) của ThS. Hoàng Bình ra mắt bạn đọc như một công trình biên khảo công phu về một nghề thủ công từng gắn bó mật thiết với đời sống người dân đất Võ.

Bộ chiêng của các thủ lĩnh Jrai trở thành bảo vật quốc gia

Bộ chiêng Kơ Đơ trở thành bảo vật quốc gia

(GLO)- Bộ cồng chiêng Kơ Đơ (niên đại đầu thế kỷ XX) vừa được công nhận là bảo vật quốc gia. Không chỉ là nhạc cụ cổ, chiêng Kơ Đơ còn là hiện vật gắn với những thủ lĩnh Jrai xưa, phản ánh cấu trúc xã hội, đời sống tín ngưỡng và nghệ thuật âm nhạc độc đáo của cư dân Tây Nguyên.

Những mùa xuân huy hoàng trên kinh thành

Những mùa xuân huy hoàng trên kinh thành Hoàng Đế

(GLO)- Thành Hoàng Đế thuộc huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định (cũ) là di tích duy nhất còn lại của vương triều Tây Sơn. Đây là một công trình kiến trúc thành cổ khá đặc biệt, sau 6 lần khai quật khảo cổ phục vụ nghiên cứu và trùng tu, đến nay vẫn còn nhiều bí ẩn...

Giai thoại về ba con ngựa nổi tiếng trong lịch sử

Giai thoại về ba con ngựa nổi tiếng trong lịch sử

(GLO)- Trong dòng chảy lịch sử, không chỉ có những bậc anh hùng làm nên huyền thoại, mà còn có những chiến mã góp phần tạo nên kỳ tích. Trong những thời khắc sinh tử, có 3 con ngựa nổi tiếng đã đi vào sử sách như biểu tượng của lòng trung nghĩa và sức mạnh phi thường.

Chất thuần khiết nâng tầm thổ cẩm

Chất thuần khiết nâng tầm thổ cẩm

(GLO)- Với việc hợp chuẩn OCOP, nhiều sản phẩm thổ cẩm Bahnar, Jrai ở Gia Lai bắt đầu định vị được thương hiệu. Quá trình này có công rất lớn của nhiều phụ nữ, nghệ nhân đã dồn tâm huyết từng bước đưa thổ cẩm truyền thống ra thị trường.

Tiến sĩ Lê Quang Lâm cùng câu chuyện tù và Jrai

Tiến sĩ Lê Quang Lâm cùng câu chuyện tù và Jrai

(GLO)- Hiểu về văn hóa Tây Nguyên bắt đầu từ những hiện vật dân tộc học, đó cũng là một trong những cách tiếp cận của TS. Lê Quang Lâm (phường Diên Hồng, tỉnh Gia Lai) khi nghiên cứu về văn hóa của người Jrai. Trong hàng nghìn hiện vật mà ông dày công sưu tầm, có bộ sưu tập tù và Jrai độc đáo.

Giọt nước - Mạch nguồn văn hóa Jrai

Giọt nước - Mạch nguồn văn hóa Jrai

(GLO)- Ở Tây Nguyên, những bước chân đầu ngày của người Jrai hướng về giọt nước của làng. Nguồn nước trong lành từ đó đã đi cùng các buôn làng qua bao mùa rẫy, bao thế hệ; đồng thời lưu giữ những lớp trầm tích văn hóa, tín ngưỡng và nếp sinh hoạt cộng đồng từ ngàn xưa.

null