Lan man về sách

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Tôi vừa đặt vài quyển sách cũ, từ Hà Nội chuyển về. Thực ra, những gì viết trong sách vở có thể không bao giờ lỗi thời, bởi chúng luôn nhắc nhớ ta về câu chuyện ở hiện tại hoặc tương lai. “Cũ” chỉ là cách gọi chung cho một cuốn sách đã từng có người đọc, ít nhất là trước tôi.

Sáng chủ nhật vừa rồi, tôi ra phố và mang theo một trong số những cuốn sách ấy. Pleiku mưa trắng trời. Tôi dừng ở những ngã tư, đợi đèn xanh, không mảy may vội vã như lúc người ta tìm cách trú mưa. Cũng chẳng do dự khi phải bước vào một quán cà phê đã chật cứng người. Cái xộc xệch áo quần của “ngày mưa tháng nắng” không làm tôi bận lòng cho lắm. Khi ly cà phê của buổi hẹn đã cạn, bạn cũng rời đi, tôi ngồi lại với cuốn sách nhỏ. Trang bìa lót đề mấy dòng viết tay ngắn ngủi: “Ngày 15 tháng 5 năm 2018. Linh Đa thân yêu, sinh nhật vui vẻ nhé. Tớ không biết chúc cậu gì cả”. Rồi ký tên “Liên”. Thế giới có ngàn vạn Linh Đa, ngàn vạn Liên. Tôi cũng không hiểu từ đâu cuốn sách này đến được với mình. Hay như tựa đề mà nhà văn Modiano đã đặt cho nó: “Từ thăm thẳm lãng quên”.

Những cuốn sách như thế hấp dẫn tôi đến lạ kỳ. Dù so với người yêu sách, hơn hết lại là người viết, tôi biết vốn đọc của mình còn hạn hẹp. Tôi luôn biết ơn ai đó đã tặng hoặc cho mượn sách. Vì trao gửi một cuốn sách là trao gửi tình thương mến, sự tôn trọng và cả niềm tin. Hôm rồi, khi được giao lưu cùng các em học sinh đến từ một số trường THPT trên địa bàn thành phố, xoay quanh chủ đề “Sách-người bạn của tôi”, tôi có nhắn nhủ đôi lời trong bối cảnh mà không mấy người còn mặn mà với sách. Rằng, tôi đọc trước hết và quan trọng hơn hết là để xây dựng nền tảng văn hóa ứng xử cho mình. Văn hóa ứng xử là cội rễ, những năng lực khác dường như chỉ là ngọn. Tôi nghiệm thấy, mỗi ngày trôi qua, chúng ta đều phải ứng xử với chính mình, với người thân, bạn bè, kể cả với môi trường thiên nhiên. Những ứng xử ấy nếu đúng mực, lịch thiệp, chân thành thì mối quan hệ giữa người với người tốt đẹp biết bao. Chẳng phải chúng ta luôn bàn tới khái niệm hạnh phúc hay sao? Chỉ cần con người đối đãi với nhau có tình thì cuộc sống tự khắc sẽ đong đầy…

Ngẫm lại, ai cũng trải qua những chuyện mà cuộc sống mang đến như một lẽ tình cờ. Thuở mới lọt lòng, có mẹ cha nâng bước. Khi đủ tuổi đến trường, có thầy cô dạy dỗ. Sau này trưởng thành hơn, “ra” với xã hội, cũng có người thật tâm đến cầm tay, chỉ cho mình điều hay lẽ phải. Nhưng liệu ai sẽ đồng hành mãi mãi với chúng ta ngoài chính bản thân mình? Muốn tự bước đi, cần mang theo sách luôn luôn, như một hành trang quý báu. Người ta nói rất nhiều về lợi ích của sách trong ngày hội sách. Thường, lễ lạt chỉ có dăm ba ngày, còn việc đọc phải là thói quen được duy trì xuyên suốt tháng năm như một nhu cầu thiết thân, cho đến khi nào tâm trí con người không thể nào kiểm soát được nữa.

Tôi mến những người ham đọc sách. Ở họ, lúc nào cũng toát lên vẻ thuần khiết của tâm hồn giàu trí tuệ. Họ không chờ đợi hạnh phúc từ trên trời rơi xuống mà luôn chủ động theo đuổi những thứ mình mong đợi, thích thú. Đa phần những người như thế vừa có thể sống vui với thực tại vừa nuôi trong mình lý tưởng và hơn hết là đủ bản lĩnh để ung dung đối mặt với từng biến cố của cuộc đời.

Dông dài câu chuyện về sách trong một sớm yên lành khi phố núi đón những cơn mưa đầu mùa, tôi bớt được chút tạp niệm vô vị giữa sự đời đen trắng. Sách cảm hóa con người, thức tỉnh con người, là vậy chăng?

Có thể bạn quan tâm

Đầu năm vãng cảnh chùa

Đầu năm vãng cảnh chùa

(GLO)- Hồi còn nhỏ, những ngày đầu năm, tôi thường theo bà nội vãng cảnh chùa. Từ mùng 4 đến rằm tháng Giêng, bà tôi với chiếc áo dài nâu, guốc mộc, đội nón lá dẫn tôi đi lễ chùa trong tiết trời se lạnh.

Tết về trong tâm tưởng

Tết về trong tâm tưởng

Ngoài kia, tuyết rơi đầy, từng lớp xốp mềm buốt lạnh. Đôi tay con vẫn mải miết với guồng quay của công việc, nhưng sao trong lòng con chống chếnh, bồn chồn. Con cố nén những giọt nước mắt chực rơi, vào đúng phút giao thừa linh thiêng, khi ở quê hương đang đón chào năm mới.
Tết nhớ

Tết nhớ

(GLO)- Biết nói thế nào cho đủ khi Tết trong tôi là cả một miền ký ức đượm thơm nỗi nhớ. Để mỗi khi nhớ Tết, tôi lại để xúc cảm đằm sâu trong hành trình của chuyến tàu trở về kỷ niệm.
Tết xưa của mẹ

Tết xưa của mẹ

Năm nay, bước qua tháng Chạp tiết trời mới se lạnh. Cái lạnh dễ chịu, có chút hanh khô khiến tôi nhớ da diết những cái Tết hơn chục năm về trước - thuở còn độc thân.
Men theo triền núi

Men theo triền núi

(GLO)- Tôi không nhớ hết những miền đất mình đã từng đặt chân. Cảm xúc với mỗi chuyến đi là thứ đôi khi ngẫu hứng như một cơn mưa bất chợt, vô nguyên cớ ào đến, rồi vụt tắt. Nhưng cũng có khi neo lại như một khoảng bền lâu, bất biến.

Giao thừa năm ấy

Giao thừa năm ấy

(GLO)- Hồi nhỏ, vào đêm 30 Tết, trước khi đi ngủ, tôi dặn mẹ: “Giao thừa nhớ kêu con dậy”. Mẹ bảo: “Con nít con nôi, ngủ sớm cho mau lớn, giao thừa giao thung cái gì”.
Nét xưa hồn Việt từ giỏ quà mây tre đan

Nét xưa hồn Việt từ giỏ quà mây tre đan

(GLO)- Dịp Tết Nguyên đán năm nay, xu hướng lựa chọn giỏ quà Tết từ mây tre đan được nhiều người dân phố núi Pleiku ưa chuộng bởi chất liệu mây tre rất gần gũi với đời sống, sinh hoạt của người dân Việt.
Cành mai rừng ngày Tết

Cành mai rừng ngày Tết

Nhiều năm về trước, lúc ba còn là giáo viên đi dạy ở miền cao, cứ hôm nào thấy ba đi làm về, cột theo phía sau xe một cành mai to, là anh em chúng tôi biết đã vào những ngày sắp tết.
Nhớ nhịp chày Plei Rbai

Nhớ nhịp chày Plei Rbai

(GLO)- Nhịp chày giã gạo của phụ nữ Jrai ở vùng đất Plei Rbai (xã Ia Piar, huyện Phú Thiện, tỉnh Gia Lai) luôn khiến mọi người nhắc nhớ. Giữa nhịp sống hối hả, mỗi nếp nhà của người Jrai vẫn vang vọng tiếng chày giã gạo vào những đêm trăng sáng hay lúc mặt trời bắt đầu ló rạng.
Mùa xuân quê ngoại

Mùa xuân quê ngoại

Mùa xuân dễ khiến lòng người “cựa quậy, đâm chồi” những ký ức xưa cũ. Những ký ức tưởng như nằm sâu trong những lớp băng tuyết của thời gian, bỗng dưng thức dậy dưới những làn mưa phùn như đã nằm phục sẵn trên bầu trời đêm trước. Thế mới biết sức mạnh vô biên của thiên nhiên trời đất.
Tết về, nhớ mẹ ta xưa

Tết về, nhớ mẹ ta xưa

Tết Giáp Thìn đến, ngoài trời gió heo may nhẹ thổi, bầu trời đã không còn u ám. Mây trắng bồng bềnh, bồng bềnh như lòng tôi nhớ về mẹ, người mẹ hiền yêu dấu, người mẹ đã bỏ tôi ra đi hơn ba mươi năm.
Thời gian thầm gọi ta về

Thời gian thầm gọi ta về

(GLO)- Những ngày cuối tháng Chạp, ta như nghe được tiếng bước thời gian đổ dồn lên nhịp sống. Muốn bỏ lại sau lưng bao điều vụn vặt, những nhớ thương của một thời nông nổi mà sao khó quá.
Xuân về bên phố

Xuân về bên phố

(GLO)- Mùa xuân là mùa khởi đầu tứ tiết, mùa của sự sinh sôi nảy nở. Mùa mà từ khắp nơi, đâu đâu cũng bày tiệc tưng bừng, reo ca và gieo những hân hoan, hy vọng một năm mới hạnh phúc.
Mùa hoài niệm

Mùa hoài niệm

(GLO)- Những ngày cuối năm thường đem đến cho tôi sự nôn nao khó tả. Một chút gì như tiếc nuối. Một chút gì như mong chờ. Nhìn ra cây mai vàng trước sân, lại thấy Tết đang đến thật gần rồi.
Xuân về bên núi

Xuân về bên núi

(GLO)- Một buổi chiều cuối tháng Chạp, tôi tha thẩn đạp xe đi dọc con đường quanh thị xã nhỏ xinh. Ánh hoàng hôn từ phía Tây tim tím của trời chiều mùa khô thật đẹp và lãng mạn.