Lối vắng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Suốt một mùa xuân, tôi gần như không viết được gì. Thực tình cũng không đến nỗi là không có thời giờ để viết. Nhưng công việc này khá kỳ lạ. Một chút loay hoay của đời sống kim tiền thôi cũng đủ làm nó bị gián đoạn rồi. Nhiều đêm xếp lại trang giáo án, tôi mở máy lên, cốt để gõ lấy đôi dòng làm tin, rằng mình vẫn còn… viết được.

Dạo này, tôi không đi đâu xa hơn đoạn đường từ nhà đến trường rồi từ trường qua phố. Chưa kể, một ngày thường bị vụn ra bởi những điều nhỏ nhặt. Đêm như một đặc ân khi những gì thuộc về đời sống bên ngoài vừa dứt, tôi được ngồi lại với thế giới suy tưởng của mình, rủ rỉ những điều đã mang trong mình suốt một ngày trời đằng đẵng. Và, tôi thèm viết.

Bắt đầu từ đâu bây giờ? Từ cơn mưa chiều mang giông đầu hạ. Từ đứa trẻ con ham nói chuyện trong giờ học nên chẳng thể nào tập trung vào bài giảng của tôi. Hay từ cuốn tiểu thuyết bày lên kệ đã nguội một chuyện tình thê thiết. Hoặc tôi, kẻ độc thân không biết mình vui. Có được bắt đầu từ những điều tẻ nhạt ấy hay không? Văn chương được phép có mặt cho tất cả hay không?

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Tôi ở cùng bố mẹ trong căn nhà đã xây từ năm tôi 16 tuổi. Bàn viết nằm gọn trong phòng ngủ. Ghế tựa lưng phải kê thêm gối mềm. Cùng với chiếc giường nhỏ bằng sắt, tô màu xanh nhạt hơn da trời; một tủ gỗ hai cánh khép giữ những mảnh áo sơ mi cùng vài ba chiếc đầm “vintage”. Tôi vốn mê những gì thuộc về cổ điển. Căn phòng ngủ có vuông cửa chớp, khoét trên tường cao, đủ để ánh sáng ban ngày lọt vào hong giấy bút. Tôi đã viết bài thơ đầu tiên ở đó...

Người ta có thể đi khắp trái đất để khám phá thế giới lạ lẫm này. Những ngọn núi. Những bãi biển. Những cánh chim trời. Còn tôi, ra vào thường nhật trong căn nhà nhỏ, ngắm đi ngắm lại mấy khóm hoa ngũ sắc trước hiên cũng chỉ để hiểu chính bản thân mình. Xem mình thực sự muốn gì, cần gì, thế nào mới là hạnh phúc. Chuyện này nhiều khi cuốn hút tôi hơn cả những hành trình.

Tôi hay ngờ vực về khả năng viết lách của mình, dù có thể rất đáng để ngờ vực. Sợ những điều mình viết ra không ai chịu đọc hoặc không ai có thể đọc nổi. Trong khi, ước mơ giản đơn nhất của người cầm bút là viết được điều gì có thể đọc. Vậy thì viết tiếp hay dừng lại? Tôi đã chọn viết văn như một cách bộc bạch lòng mình. Giờ nếu không nói ra, cũng không viết ra, tức là im lặng. Một sự lặng im thống khổ. Márai Sándor từng nói đó thôi, con người sống được là nhờ nói ra tất cả. Hay tôi sẽ ngưng cái ý nghĩ, rằng một ngày nào đó mình có thể trở thành nhà văn. Để viết mà không áy náy, không sợ hãi. Để dẫu câu chữ vụng về cũng không thấy hổ thẹn với ai. Và nhất là với lòng mình.

Nói dại, viết văn như đi vào lối vắng. Ở lối ấy, khi đối diện với chính mình, người ta thường đặt nhiều câu hỏi. Chỉ mỗi chuyện “viết gì đây”, “viết về đề tài ấy có cũ quá không” cũng khiến tôi loay hoay. Sự kỳ vọng luôn nhiều hơn những gì ta có thể làm được. Bởi thế mà lắm lúc ta hụt đi niềm tin. Những ngày không viết được gì, tôi bí bách vô cùng. Nhưng, vẫn luôn có gì đó hối thúc tôi. Hình như đằng sau cuộc sống này, đằng sau những gì mắt thấy tai nghe, vẫn luôn hiện hữu những điều mang ý nghĩa thật sự mà chúng ta khó nói, khó viết thành lời.

Tháng tư, những cơn mưa chiều lác đác đổ trên mái hiên. Chẳng hiểu sao, tôi lại muốn viết về một cơn mưa chiều đến thế. Sấm rền rĩ nền trời. Gió lay cành, bứt đi những chiếc lá vàng của phố. Tôi vẫn ôm giấc mơ về cơn mưa hạ êm dịu lòng người, êm dịu đất trời...

Có thể bạn quan tâm

Chờ đợi tầm xuân

Chờ đợi tầm xuân

(GLO)- Tầm xuân đã trở thành cái tên rất quen thuộc với chúng ta, nằm lòng như mấy câu lục bát: “Trèo lên cây bưởi hái hoa/Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân/Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc/Em có chồng anh tiếc lắm thay”.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Nếp nhăn của mẹ

(GLO)- Từ lúc còn nhỏ, tôi đã quen với hình ảnh của mẹ-một người phụ nữ cần mẫn, tảo tần từ sáng đến tối. Mẹ như bông lúa chín, dẻo dai trước nắng mưa nhưng vẫn mang trên mình những dấu ấn của thời gian. 

Minh họa: HUYỀN TRANG

Bảng lảng mùa sương

(GLO)- Chiếc xe bắt đầu sang số, nhấn ga để vào địa phận đèo dốc. Trước mặt chúng tôi, sương giăng đầy. Sương bao trùm đỉnh núi, bám phủ quanh rừng cây, buông mình lên những vạt cỏ, xóa luôn dấu vết con đường quanh co, khúc khuỷu. Kính xe mờ, mặt người đẫm lạnh.

Minh họa: Huyền Trang

Nẻo về Pleiku

(GLO)- Tôi ngồi gõ những dòng này vào ngày đầu tiên thí điểm mở thông tuyến đường Trần Hưng Đạo đoạn đi qua phía trước Tượng đài Bác Hồ với các dân tộc Tây Nguyên (TP. Pleiku).

Hoa muộn

Hoa muộn

(GLO)- Người xưa yêu chuộng hoa mai, xem mai là loài hoa biểu trưng cho người quân tử, có cốt cách chính trực, phong nhã.

Màu xoan thương nhớ

Màu xoan thương nhớ

(GLO)- Trong những chiều hoa rụng, mẹ nói với bố là mẹ nhớ quê, nhớ cây xoan già bên cạnh cầu ao. Mẹ kể, sau ngày mẹ lấy chồng, ông ngoại đã xẻ hết cây xoan quanh nhà để ngâm dưới ao. Ông bảo phải ngâm trước mới kịp để sau này có gỗ cho bố mẹ làm nhà.

Hương phố, hương đồi

Hương phố, hương đồi

(GLO)- Thường thì khi gắn bó với một nơi quá quen thuộc, chúng ta hay mặc nhiên nghĩ rằng những gì đang hiện diện là hết sức bình thường, chẳng đáng bận tâm. Chỉ đến khi xa vắng mới thấy lòng thật chông chênh, khắc khoải.

Hương cau mùa cũ

Hương cau mùa cũ

(GLO)- Mỗi lần đi ngang qua vườn cau, lòng tôi lại xao động bởi mùi hương thanh khiết mà dịu dàng của những chùm hoa nở rộ. Hương cau không nồng nàn như hoa sữa mà thoảng nhẹ như một ký ức xa xăm, gợi nhớ những mùa cũ đã đi qua trong đời.

Hương lúa

Hương lúa

(GLO)- Tuổi thơ tôi gắn liền với cánh đồng lúa bát ngát với mùi hương lúa thơm nồng mỗi mùa vụ. Đó là hương thơm của quê hương, của những ngày tháng gắn bó với ruộng đồng, của những ký ức tuổi thơ êm đềm và tình yêu đất mẹ thiêng liêng.

Chạm miền thương nhớ

Chạm miền thương nhớ

(GLO)- Chiếc xe rẽ trái đưa chúng tôi vào con đường làng. Cánh đồng xanh giữa những vườn dừa tươi tốt dần hiện ra trước mắt. Một cảm xúc thật lạ kỳ đang dâng lên trong lòng.

Minh họa: H.T

Nơi những cánh chim trở về

(GLO)- Ngày bé, tôi thường phải ở nhà một mình. Với một đứa trẻ, điều ấy chẳng những không thú vị mà còn đáng sợ. Nếu ai đã từng xem bộ phim “Ở nhà một mình” của đạo diễn Chris Columbus sẽ thấy cậu bé Kevin phải đối diện với những hiểm nguy ra sao. 

Phụ nữ là để yêu thương

Phụ nữ là để yêu thương

(GLO)- Không phải ngẫu nhiên mà xưa nay danh xưng “phái đẹp” lại chỉ dùng khi nói về phụ nữ. Họ còn được ví như những bông hoa tươi thắm với tất cả sự nâng niu, yêu mến bởi cái đẹp tự thân không thể phủ nhận.

Tháng ba

Tháng ba

(GLO)- Tháng ba về, vùng đất Tây Nguyên lại chuyển mình trong một bản hòa ca của sắc màu và hương thơm. Đây là một trong những thời điểm đẹp và đặc biệt nhất trong năm của cao nguyên đầy nắng gió này. Cả đất trời trở nên thơ mộng hơn bao giờ hết, dễ khiến lòng người lưu luyến nhớ thương.

Hoa vàng anh nơi miền sơn cước

Hoa vàng anh nơi miền sơn cước

(GLO)- Một người bạn đã rủ tôi xuôi đường xuống Vĩnh Thạnh, Bình Định. Đây là huyện miền núi sát với huyện Kbang, Gia Lai. Mùa này, hai bên bờ suối khoác lên mình một tấm áo rực rỡ của hàng trăm cây vàng anh, nổi bật trên nền trời xanh thắm.

“Gặp gỡ êm đềm”

“Gặp gỡ êm đềm”

(GLO)- Gần như không thể đếm được mỗi chúng ta đã có bao nhiêu lần gặp gỡ trong đời. Dù so với cái rộng dài của thế gian thì “môi sinh” của một người cũng chỉ là bầu không khí nhỏ thôi.

Tản mạn chuyện tình yêu

Tản mạn chuyện tình yêu

(GLO)- Trong một giờ học liên quan đến nội dung giáo dục giới tính, sau nhiều vấn đề được nêu ra thảo luận khá sôi nổi, tôi đặt câu hỏi thăm dò thử xem các em học sinh suy nghĩ thế nào về tình yêu ở tuổi học trò. Lớp học ngay lập tức được chia thành 2 nhóm với các ý kiến trái chiều.

Thanh âm quê nhà

Thanh âm quê nhà

(GLO)- Sinh ra vào những năm đầu thập niên 70 của thế kỷ XX, tuổi thơ tôi gắn liền với những cánh đồng lúa xanh mướt, con đường làng quanh co và những ngôi nhà tranh đơn sơ mộc mạc. Quê nhà dẫu còn nghèo khó nhưng lại chứa đựng biết bao kỷ niệm đẹp đẽ, khó quên.

Giấc mơ xanh

Giấc mơ xanh

(GLO)- Mùa xuân có muôn vàn con đường mở ra trước mắt. Mới hôm nào giá rét đẩy ta đến bờ sông sụt lở, thấy bi quan, lo lắng thì giờ đây, mùa xuân như bến mơ, có con đò sẵn đợi.