Kỳ 2: Để quá khứ kinh hoàng không lặp lại

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Tháp tưởng niệm các nạn nhân của chế độ diệt chủng Pol Pot được dựng lên ở nhiều nơi nhưng lớn nhất và ám ảnh nhất là tại “Cánh đồng chết” Choeung Ek.


Cuộc cưỡng chế di cư lớn nhất trong lịch sử hiện đại

Địa điểm tham quan cuối cùng của chúng tôi ở Choeung Ek là Tháp tưởng niệm. Tháp cao tới 17 tầng nhưng chỉ đủ chỗ để lưu giữ gần 9 ngàn hộp sọ và những chiếc xương chính của cơ thể nạn nhân. Thi thể mười mấy ngàn người vô tội khác vẫn còn nằm dưới lòng đất trong những hố chôn tập thể.
 

Du khách xem những bức tranh tái hiện cảnh tra tấn tại “Cánh đồng chết”.
Du khách xem những bức tranh tái hiện cảnh tra tấn tại “Cánh đồng chết”.

Theo lời người thuyết minh, con số 17 gợi nhớ đến ngày 17/4/1975, ngày mà quân Khmer Đỏ hành quân vào Phnom Penh và đông đảo người dân đổ ra đường đón chào những chiến binh rừng sâu do Pol Pot làm thủ lĩnh. Thế nhưng chỉ vài ngày sau, Khmer Đỏ đã dùng vũ lực sơ tán toàn bộ dân chúng khỏi các thành phố và thị trấn, một cuộc cưỡng chế di cư có quy mô lớn nhất trong lịch sử hiện đại. Nhiều gia đình phải bồng bế những đứa con còn rất nhỏ hoặc đưa người già, bệnh nhân và người tàn tật đi theo. Thế nên, chẳng bao lâu sau bắt đầu thấy xác người nằm rải rác hai bên đường.

Để tái kiến trúc xã hội theo hình thức mà Pol Pot đã thai nghén (xây dựng nền “chuyên chính vô sản kiểu Khmer Đỏ” và một “xã hội công bằng” tuyệt đối), quân Khmer Đỏ đã cưỡng chế hàng triệu người dân thành thị về vùng nông thôn làm việc như nông dân, biến họ thành “vô sản” thực sự bởi ra đi mà không được mang theo bất cứ tài sản có giá trị nào. Sở hữu cá nhân hoàn toàn bị loại bỏ. Tiền tệ và quan hệ mua bán bị thủ tiêu. Chế độ nhà nước toàn trị được thiết lập.

Khi đến các làng quê, người thành thị bị tách ra khỏi gia đình, bị lùa vào các trại tập trung như nô lệ, bị bỏ đói hoặc chỉ được nhận khẩu phần ăn ít ỏi. Trong khi đó họ lại phải làm việc đầu tắt mặt tối trên cánh đồng và thường xuyên bị đánh đập, tra tấn dã man vì những vi phạm vặt vãnh, thậm chí không có lý do nào cả. Lén lút ăn uống và tìm bới đồ ăn bị coi là tội chống lại nhà nước. Kinh khủng hơn, Khmer Đỏ quyết “cào bằng giai cấp” bằng cách cải tạo hoặc tàn sát lực lượng trí thức, thành phần mà bọn chúng cho là chống đối, là làm gián điệp cho nước ngoài và là những kẻ phản cách mạng. Khoảng 90% lực lượng trí thức của Campuchia đã bị giết hại trong thời gian này.

 

Mộ tháp chứa gần 9.000 hài cốt nạn nhân ở Choeung Ek.
Mộ tháp chứa gần 9.000 hài cốt nạn nhân ở Choeung Ek.

Ngoài những trí thức tiểu tư sản có bằng cấp, những ai đeo kính hoặc không có chai tay cũng bị khép vào lực lượng này. Trên những cánh đồng công xã, thường xuyên có những tên lính Khmer Đỏ nhảy bổ tới, giật tay những người đang lao động khổ sai để kiểm tra. Người nào không có chai tay thì bị đánh đập dã man, áp tải đến những trại tù khét tiếng để tra tấn, giết hại.

Cồn cào nỗi uất hận

Trò chuyện với chúng tôi, Đại tá Cung Xam At (58 tuổi, quê quán tỉnh Svay Rieng, hiện đang sống ở thủ đô Phnom Penh, công tác tại Bộ Quốc phòng Camuchia) bùi ngùi xúc động nói: Giai đoạn đó đất nước tôi chỉ có 8 triệu dân mà bị chết đói và bị Khmer Đỏ giết gần 3 triệu người. Gia đình nào cũng có người bị giết. Trong số bà con họ hàng của tôi, có gia đình gồm 5 người mà cả 3 người lớn đều bị sát hại, chỉ còn lại 2 đứa con nít.

Năm 1977, khi vừa tròn 17 tuổi, sợ bị Khmer Đỏ bắt đi lính hoặc vô cớ giết chết, tôi chạy bộ 25km, liều mình vượt qua trạm kiểm soát của chúng để chạy ra biên giới rồi vượt biên sang tỉnh Tây Ninh của Việt Nam. Tôi may mắn được gia nhập quân đội nhân dân Việt Nam, học trường sĩ quan hải quân 4 năm rồi trở về Campuchia đánh lại quân Khmer Đỏ.

Một số người may mắn thoát khỏi lưỡi hái tử thần của Khmer Đỏ nhưng lại bị thương tổn nặng nề nên hàng chục năm sau vẫn không thể chữa lành. “Tôi luôn cảm thấy nỗi đau trong sâu thẳm. Tôi đã rời khỏi đất nước để che giấu chuyện của tôi. Khoảng 10-12 người đàn ông đã đánh và hãm hiếp tôi đến bất tỉnh. Khi tỉnh dậy trên đồng, không có mảnh vải che thân, tôi giống như một con vật, không còn lại gì. Tôi không thể quên được nỗi đau về thể xác cũng như tinh thần. Từ thời Khmer Đỏ đến nay, tôi và gia đình bị cộng đồng xa lánh. Ngày nào tôi cũng buồn và cảm thấy lãnh đạm với mọi người”, một phụ nữ giấu tên cay đắng nói.

 

Bên trong tháp tưởng niệm ở Choeung Ek.
Bên trong tháp tưởng niệm ở Choeung Ek.

Một nạn nhân nam giới cũng đã chịu đựng những cơn ác mộng suốt mấy chục năm qua. Ông thường xuyên làm từ thiện với hy vọng dịu bớt những ký ức kinh hoàng. Từng bị Khmer Đỏ bắt giam tại tỉnh Siêm Riệp, trong tù, ông bị trói và tra tấn nhiều lần, bị đánh đến ngất và buộc phải ăn phân. Có lần ông bị buộc phải đánh một đứa trẻ rồi tự đánh mình trong nỗi đau đớn và sợ hãi. Một lần khác ông chứng kiến cảnh chúng giết một người phụ nữ. Một lính gác tên là Chon tìm thấy 2 quả chuối trên người một tù nhân nữ. Hắn hỏi cô, mày ăn cắp chúng từ đâu? Tao đã bảo chúng mày làm việc chứ không phải ăn cắp. Cô ấy trả lời, tôi không ăn cắp, một người lính đã cho tôi. Thế nhưng Chon không tin cô ấy. Hắn lôi ra một cái rìu từ sau lưng và đánh vào cổ cho đến khi cô gục xuống. Sau đó hắn lấy một cái cuốc tiếp tục đánh. Cô co quắp lại và chết. Hắn yêu cầu người quét dọn phải chôn cô ấy.

Tâm trạng khá nặng nề khi nghe những câu chuyện ấy song chúng tôi còn bị sốc hơn khi đứng trước núi đầu lâu xương cốt trưng bày phía trong Đài tưởng niệm. Ai nấy lặng người trước hàng ngàn hộp sọ không lành lặn (bị thương tổn vì bị tra tấn dã man) được xếp hàng hàng lớp lớp trong các tủ kính.

Bên cạnh tôi, một người đàn ông Campuchia vẻ mặt trầm tư khẽ chạm tay vào một cái kệ chứa hàng ngàn hộp sọ. Một cụ già đôi mắt ngấn lệ khi thắp nhang cầu khấn tưởng nhớ người thân. Một phụ nữ lặng lẽ đặt hoa lên bệ thờ của đài tưởng niệm và thút thít khóc. Những du khách nước ngoài dường như chết lặng, không thể ngờ giữa cuối thế kỷ 20 văn minh là thế mà còn có những tội ác man rợ như vậy.

Từ “Cánh đồng chết” Choeung Ek có thể cảm nhận những chuyện kinh hoàng bậc nhất trong lịch sử loài người vẫn hiện hữu đâu đây, đặc biệt trong ký ức những nhân chứng ở Campuchia. Chẳng thế mà từ năm 1988, Choeung Ek đã trở thành một trong những địa điểm quan trọng trưng bày và tố cáo những hành vi tàn bạo và dã man của Khmer Đỏ. Năm 1989, Chính phủ Campuchia công nhận “Cánh đồng chết” Choeung Ek là Trung tâm Bảo tồn chứng tích tội ác của Khmer Đỏ và là nơi tưởng niệm và tôn kính đối với những nạn nhân bị giết hại khắp cả nước.

Đại tá Cung Xam At chân tình tâm sự, ông rất vui mừng khi ngày càng có nhiều khách quốc tế đến Choeung Ek. Ông không giấu niềm hy vọng rằng người dân và các tổ chức giáo dục trên thế giới sẽ xem đây là nơi để nhận thức và nhớ về những bài học của nạn diệt chủng, qua đó góp phần thúc đẩy hòa bình, khoan dung, nhân ái để không xảy ra những thảm cảnh kinh hoàng tương tự.

Nhiều người dân, đặc biệt là học sinh, sinh viên ở Campuchia được giáo dục, khích lệ đến tham quan nơi trưng bày các chứng tích về thời kì đau khổ, đen tối nhất của dân tộc để không bao giờ lặp lại sai lầm trong quá khứ.  

Kim Anh/tienphong

Có thể bạn quan tâm

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

null