Chiếc nỏ của người lính trận Ia Drăng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Mang ra chiếc nỏ được cất giữ hơn 30 năm, ông Siu Long (làng Gòong, xã Ia Púch, tỉnh Gia Lai)-nhân chứng trong trận đánh thung lũng Ia Drăng 60 năm trước chậm rãi nói: “Tôi muốn tặng món quà Tây Nguyên này cho một người bạn đến từ nước Mỹ”.

Hồi ức người lính trận Ia Drăng

Ông Siu Long (SN 1945) từng tham gia trận đánh tại thung lũng Ia Drăng (tháng 11-1965) dưới chân núi Chư Prông - trận mở màn Chiến dịch Plei Me, ghi dấu chiến thắng cấp chiến dịch đầu tiên của bộ đội ta trước quân Mỹ. Nhà ông ở làng Gòong, cách chiến địa năm xưa chừng 15 km.

dscf8612.jpg
Ông Siu Long thăm lại chiến trường xưa - thung lũng Ia Drăng. Ảnh: Hoàng Ngọc

Cùng chúng tôi quay lại nơi từng là chiến địa ác liệt nay đã phủ xanh cây rừng, người cựu chiến binh hơn 40 tuổi Đảng bồi hồi kể lại: “Khi tham gia trận đánh, mình mới tròn 20 tuổi, còn chưa sõi tiếng Kinh. Khi đó, bộ đội chủ lực đánh trận này chủ yếu từ miền Bắc vào mặt trận Tây Nguyên, không quen với địa hình rừng núi hiểm trở, khí hậu vùng biên giới lại vô cùng khắc nghiệt".

Ông làm nhiệm vụ trinh sát, dẫn đường cho bộ đội trong các đợt hành quân. Hai địa điểm trong chiến dịch là thung lũng Ia Drăng tới trận địa Plei Me cách nhau 25 km đường rừng núi hiểm trở, đi và về đều nguy hiểm. “Chỉ một chút sơ suất là nguy hiểm đến cả đoàn quân”, ông nói.

Trong ký ức của ông, trực thăng Mỹ quần thảo đêm ngày trên bầu trời. Ngay dưới chân dãy núi Chư Prông là một bãi đáp, nơi máy bay lên xuống như cào cào. Chỉ cần phát hiện dấu hiệu lạ, chúng lập tức trút bom đạn xuống mặt đất.

h3.jpg
Giữa thung lũng Ia Drăng, người lính trận năm xưa bái vọng về đồi Chư Kó, nơi bao đồng đội đã ngã xuống trong những trận giao tranh ác liệt. Ảnh: Hoàng Ngọc

Cắm nén hương thơm xuống ụ đất dưới gốc cây nhìn thẳng về ngọn đồi Chư Kó đối diện dãy núi Chư Prông, ông Siu Long bảo rằng: Những ụ cao như thế này thường là nơi để bộ đội ta kê súng bắn.

"Trong một trận giao tranh ác liệt, mình cùng với chị Rơ Lan Giáp ở làng Bạc núp dưới một ụ đất như vậy. Khi bom Mỹ dội xuống rừng khộp, tuy không trúng trực tiếp nhưng mình bị mảnh bom văng vào trán, máu chảy đầm đìa. Quay sang thấy chị Giáp nằm gục xuống ụ đất, bom “cắt” mất chỏm đầu. Chị Giáp hy sinh khi mới ngoài 20, một thiếu nữ Jrai đang ở độ tuổi rất đẹp”-ông bồi hồi kể lại.

Gặp một người bạn từ nước Mỹ

Thời gian đã phủ màu xanh lên những vết thương cũ. 60 năm sau ngày im tiếng súng, thung lũng Ia Drăng hồi sinh giữa rừng biên giới. Ông Siu Long trở về làng, sống cuộc đời bình dị nhưng vẫn tận tâm giữ rừng, giữ làng, bảo vệ vùng biên giới.

Ông từng được biểu dương tại hội nghị già làng tiêu biểu khu vực Tây Nguyên (tháng 3-2009). Nhiều năm liền, ông đạt danh hiệu cựu chiến binh sản xuất, kinh doanh giỏi, có nhiều đóng góp xây dựng vùng đất nơi biên cương.

h2.jpg
Chiếc ghim cài áo hình lá cờ Việt Nam và Mỹ được ông Siu Long trân trọng như một biểu tượng của hòa bình. Ảnh: Hoàng Ngọc

Gần đây, tại ngôi làng trên vùng đất biên giới Ia Púch, ông Siu Long đón một vị khách đặc biệt đến từ nước Mỹ. Đó là đoàn làm phim tài liệu “Cuộc đọ sức của ý chí” trong hành trình ghi hình tại chiến trường xưa - thung lũng Ia Drăng. Trong đoàn có ông Craig McNamara, con trai của cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara - người từng được xem là “kiến trúc sư trưởng” của cuộc chiến tranh Việt Nam.

Trái ngược với cha mình, ngay từ khi còn nhỏ, Craig đã luôn phản đối cuộc chiến ấy. Và chuyến đi đến Ia Drăng lần này, với ông, không chỉ là một chuyến thăm lại chiến trường xưa nơi cha ông từng đặt chân, mà còn là một hành trình của ký ức và hòa giải.

dscf8643.jpg
Ông Siu Long (trái) giới thiệu chiếc nỏ ông tự tay làm hơn 30 năm trước. Ảnh: Hoàng Ngọc

Trước khi trở về Mỹ, ông Craig đã tặng cho ông Siu Long một chiếc ghim cài áo hình lá cờ Việt Nam và Mỹ như một biểu tượng của hòa bình. “Mình rất vui với món quà này, cho thấy Việt Nam và Mỹ nay đã là bạn”, người cựu chiến binh già chia sẻ.

Để đáp lại, ông Siu Long muốn tặng “người bạn đến từ nước Mỹ” chiếc nỏ được ông tự tay làm và giữ gìn hơn 30 năm qua trong ngôi nhà gỗ đơn sơ ở làng Gòong. Ông giới thiệu: “Chiếc nỏ này được làm từ cây mằng lăng và cây hương, dây nỏ được bện từ một loại dây leo trong rừng gọi là “ruột mèo”, rất bền theo thời gian. Bộ tên làm bằng lồ ô, đựng trong ống nứa già”.

ong-siu-long.jpg
Người lính trận Ia Drăng muốn tặng lại chiếc nỏ truyền thống của người Tây Nguyên cho người bạn đến từ nước Mỹ. Ảnh: Hoàng Ngọc

Theo vị già làng này, chiếc nỏ là vũ khí truyền thống của người Tây Nguyên trong các cuộc săn bắt. Tuy thô sơ, mộc mạc nhưng đây là biểu tượng cho sức mạnh và bản lĩnh của người đàn ông, sẵn sàng bảo vệ buôn làng khi có kẻ thù.

Chúng tôi đã liên hệ với ê-kíp làm phim để giúp chuyển món quà của ông đến tay người bạn Mỹ ở bên kia bán cầu. Có lẽ, món quà giản dị nhưng chứa đựng tinh thần bất khuất của người Tây Nguyên khi đến nước Mỹ, sẽ mang theo thông điệp mà người lính trận Ia Drăng muốn gửi đi: Người Tây Nguyên luôn sống chan hòa với thiên nhiên, yêu chuộng hòa bình nhưng không bao giờ khuất phục trước quân xâm lược.

Có thể bạn quan tâm

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

null