Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Cá tôm kéo về gần bờ dày đặc, giá hải sản tăng gấp đôi, gấp ba và những người đàn ông sống bằng nghề biển lại chấp nhận đánh cược sinh mạng trong những lớp sóng trắng xóa.

Giữa ranh giới sống chết khi chỉ tính bằng một cơn sóng dữ, những phận người lam lũ ấy vẫn ngày ngày bám biển, như thể biển vừa là nguồn sống vừa là định mệnh treo sẵn lưỡi hái.

Khi sóng gió cũng thành “đòn gánh cơm”

Từ tháng 9 - 12 âm lịch, trước và sau mỗi cơn bão hay áp thấp nhiệt đới, khi sóng lớn, nước đục, nhiều ngư dân ở các làng chài bãi ngang từ Đông Sơn, Vạn Tường, Mỏ Cày… tỉnh Quảng Ngãi lại bắt đầu một vòng mưu sinh khác biệt.

Nhiều người gọi đây là “mùa biển trở chứng”, nhưng với ngư dân, đó là “mùa vàng” hiếm có khi mà cá tôm kéo về bờ dày đặc, chỉ vài tháng ngắn ngủi họ có thể kiếm được nhiều tiền nhất trong năm. Thế nhưng, cái giá phải trả, đôi khi là cả mạng sống.

Tròn 2 năm sau ngày anh N.Th. (trú thôn Châu Thuận, xã Đông Sơn, tỉnh Quảng Ngãi) qua đời do tai nạn lật thuyền thúng, chị H.T.H. (vợ anh Th.) vẫn chưa nguôi nỗi đau mất chồng. Trong căn nhà nhỏ của chị H. lúc nào cũng có chén nhang đỏ leo lét. Chị bảo: “Đốt để ổng đỡ lạnh… ngoài biển lạnh lắm…”. Hai năm rồi, nhưng giọng chị H. vẫn nghẹn khi nhắc về ngày chồng bị sóng cướp đi sinh mạng.

Chị H. kể, năm 2023, mùa biển động đến sớm, những con tàu xa khơi đều vào âu thuyền tránh trú đợi mùa biển năm sau. Nghề biển khơi xa nhàn rỗi nên chồng chị đã chuẩn bị ngư cụ xuôi về phương Nam mưu sinh. Dự định là vậy, song hôm ấy biển nổi sóng, hải sản tìm về vùng ven bờ dày đặc, người làng chài này đổ xô ra biển giăng câu, đánh lưới thu được tiền triệu.

Ngư dân xã Mỏ Cày (Quảng Ngãi) vượt sóng cao 2-3 mét ra khơi. Ảnh: Nguyễn Ngọc
Ngư dân xã Mỏ Cày (Quảng Ngãi) vượt sóng cao 2-3 mét ra khơi. Ảnh: Nguyễn Ngọc

“Chồng tôi cũng vậy…, tạm hoãn chuyến đi vào Nam, anh ra biển đánh bắt, vừa buông lưới thì thuyền thúng bị sóng lớn đánh úp. Hôm sau, người nhà tìm thấy anh mắc trong chính tấm lưới mình thả…”, chị H nghẹn giọng.

Bất chấp những tai nạn đã xảy ra, sóng đánh ầm ầm, bọt tung trắng xóa..., gần 5 giờ sáng, hàng chục thuyền thúng của ngư dân bãi ngang ở xã Đông Sơn đã cập bờ. Phía ngoài biển vẫn còn nhiều con thuyền khác đang lênh đênh thả lưới.

Ông Nguyễn Văn Dũng ngư dân xã Đông Sơn vừa gỡ cá vừa tất tả chuẩn bị cho chuyến biển tiếp theo. Một mình trên chiếc thúng nhỏ, ông không giấu nổi vẻ mệt nhưng vẫn quyết ra khơi: “Cá nhiều vậy đó. Mùa biển động mới có ăn, chứ trời yên thì đói meo. Ở đây ai thấy biển có cá là đi hết!...”.

Lời ông nói nghe nhẹ tênh, nhưng ẩn sau đó là cả sự liều lĩnh, đánh cược cả mạng sống, thuyền thúng chỉ là một vòng tre tròn, bọc composite, không động cơ, không cabin, chống chọi với sóng bằng sức chèo của một người.

Mùa biển động, ngư dân đánh bắt được nhiều cá nhưng cũng phải đánh đổi rất nhiều rủi ro.
Mùa biển động, ngư dân đánh bắt được nhiều cá nhưng cũng phải đánh đổi rất nhiều rủi ro. Ảnh: Nguyễn Ngọc
Mùa biển động, ngư dân đánh bắt được nhiều cá nhưng cũng phải đánh đổi rất nhiều rủi ro. Ảnh: Nguyễn Ngọc

Trên bãi biển thôn Phước Thiện (xã Vạn Tường), ngư dân Trương Văn Bảo vừa trở về sau hơn bốn giờ vật lộn giữa sóng. Mặt anh tái lạnh, đôi môi run bần bật. Nhưng mẻ lưới gần 20kg cá liệt và cá kình… bán gần 1,5 triệu đồng là khoản thu nhập lớn đối với dân bãi ngang.

“Sóng lớn lắm. Nó đè cái thúng xuống rồi hất lên như trái banh. Tôi muốn vô bờ nhưng cá nó mắc lưới miết… tiếc quá nên ráng đánh thêm chút nữa”, anh Bảo nói, mắt vẫn hướng ra biển như chưa muốn dừng.

Gia tài của họ chỉ là vài tấm lưới vá chằng vá đụp, chiếc thúng tròn nhỏ. Vậy mà cứ mỗi mùa biển động, cả làng chài lại ra khơi. Người đi một mình thì dựa vào kinh nghiệm. Người đi theo nhóm thì dựa vào nhau. Đánh bắt kiểu “lấy mạng đổi tiền”. Vậy nên giữa thời tiết lạnh buốt, họ vẫn cùng nhau chèo thúng vượt sóng, đem về những rổ cá tươi mà thương lái tranh nhau trả giá cao.

Cạnh đó, ngư dân Trương Văn Vệ vừa kéo thúng lên bãi, tay thoăn thoắt gỡ từng con cá ra khỏi lưới. Anh nói đơn giản nhưng nghe gai sống lưng: “Biết là nguy hiểm chứ. Nhưng tụi tôi đi gần bờ thôi, khoảng một hải lý. Mùa này cá vô bờ nhiều, giá cao gấp đôi ngày thường, không đi thì tiếc lắm. Sợ thì sợ nhưng đói còn sợ hơn”.

Sống sót nhờ… vài giây may rủi

Trên tuyến bờ biển dài 130km của Quảng Ngãi, bãi ngang nào cũng có những câu chuyện “thoát chết trong gang tấc”.

Ở xã Mỏ Cày, những ngày biển động, không khỏi ái ngại khi thấy hàng chục chiếc thuyền nhỏ cố chọc thủng từng đợt sóng dữ để ra khơi. Chỉ cần một cú chệch mái chèo, một con sóng bất ngờ ập xuống, mọi thứ có thể mất trắng, cả lưới, cả ghe và cả người.

Ngư dân Dương Thương (trú xã Mỏ Cày) người từng nhiều lần đối mặt tử thần, nhớ lại: “Hôm đó ghe vừa ra khỏi bờ được hơn chục mét thì gặp liên tiếp mấy cơn sóng lớn. Tôi lạc tay chèo, nước tràn vào, ghe chìm dần. May là gần bờ nên anh em nhảy xuống bơi vào được. Chứ xa thêm chút chắc tiêu hết”.

Ông Trần Ngọc Nam, Chủ tịch UBND xã Mỏ Cày tỉnh Quảng Ngãi cho biết, trên địa bàn xã có 203 hộ dân có tàu thuyền nhỏ, sinh sống bằng nghề đánh bắt gần bờ. Nghề này giúp người dân ổn định đời sống.

Tuy nhiên, mùa biển động, một số ngư dân vẫn ra khơi vì được mùa. Chính quyền thường xuyên phối hợp với bộ đội biên phòng tổ chức tuyên truyền người dân không ra khơi vào những ngày biển động mạnh để đảm bảo an toàn.

Sau vụ đó, anh Thương mất ghe, mất toàn bộ lưới cụ, tài sản lớn nhất của gia đình. Nhưng anh vẫn nói mình “quá may” là vẫn còn sống. Ở xã Mỏ Cày, hầu hết thuyền chỉ dưới 20CV. Họ đi cách bờ 5-7 hải lý, mỗi chuyến kéo dài 6-8 tiếng, mang theo vài phận người cùng một gia đình, họ duy trì tập quán đánh bắt trên ngọn sóng cao chót vót. Nhưng đôi khi sóng lớn bất ngờ tất cả đều có thể bị cuốn trôi.

Ông Đinh Cho, ngư dân xã Mỏ Cày đã hơn nửa đời gắn với biển bảo rằng, từ tháng 9 đến tháng Chạp âm lịch là “mùa làm ăn” tốt nhất. Mỗi ngày ông kiếm 400 -500 ngàn đồng là chuyện thường. Nếu biển động, cá dạt vào nhiều, thương lái trả giá cao hơn, thu nhập càng khá.

“Có lần tôi bị sóng lớn lật úp thuyền, cuốn ra xa, may có bạn thuyền đi sau thấy kéo vô. Ghe chìm, lưới mất hết, nhưng giữ được mạng là mừng rồi. Sáng nào tôi cũng dậy sớm, nghe tin dự báo thời tiết trước khi quyết định ra khơi. Làm nghề này phải quen với sóng dữ. Biển dữ nhưng mình cẩn thận, tính toán kỹ thì vẫn sống được với nghề. Ở đây người dân vẫn bảo nhau rằng trúng mùa thì vui, mất mạng thì số”, ông Cho chậm rãi kể.

Theo Nguyễn Ngọc (TPO)

Có thể bạn quan tâm

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

Trở về nẻo thiện

Trở về nẻo thiện

Hiểu được không nơi nào bằng, yên bình như buôn làng, những già làng, người có uy tín ở Gia Lai kiên trì đêm ngày vận động, giải thích cho người dân không nghe theo lời dụ dỗ của “Tin lành Đê Ga”.

Căn nhà của bà Đào bị đổ sập hoàn toàn trước cơn lũ dữ.

Những phận người ở rốn lũ Tuy Phước

(GLO)- Chỉ trong vòng nửa tháng, người dân vùng rốn lũ Tuy Phước phải gồng mình gánh chịu 2 đợt bão lũ lịch sử. Bên cạnh những căn nhà trơ trọi sau lũ, những phận người trắng tay vẫn cố gắng gượng dậy, với hy vọng được dựng lại mái ấm và cuộc sống yên bình.

Dư vang Plei Me

Dư vang Plei Me

(GLO)- 60 năm đã trôi qua kể từ chiến thắng Plei Me lịch sử (tháng 11-1965), nhưng dư vang của trận đầu thắng Mỹ trên chiến trường Tây Nguyên vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức của những cựu binh già. 

Một góc trung tâm xã Kon Chiêng.

Đánh thức Kon Chiêng

(GLO)- Từ quốc lộ 19 rẽ vào tỉnh lộ 666 khoảng 40 km thì đến xã Kon Chiêng. Hai bên đường là những triền mía xanh mát, thấp thoáng những mái nhà sàn trong không gian xanh thẳm của núi rừng, gợi về một Kon Chiêng đang vươn mình đổi thay.

Những chiếc bè nuôi thủy sản của ngư dân bị sóng đánh vỡ tan, trôi dạt ven biển.

Xác xơ làng chài sau cơn bão dữ...

(GLO)-Sau cơn bão dữ Kalmaegi (bão số 13), những làng chài vốn yên bình, đầy sinh khí bỗng chốc trở nên xác xơ, trơ trọi và ngổn ngang chỉ sau vài giờ bão quét qua. Cảnh quan rồi sẽ dần hồi phục, nhưng những mất mát, tổn thất vẫn sẽ đè trĩu trên đôi vai người dân ven biển rất lâu nữa...

Cảnh hoang tàn, đổ nát ở làng chài Nhơn Lý, Gia Lai. Ảnh: Đức Nhật

Gượng dậy sau bão

Bão Kalmaegi (bão số 13) đã tan, trên dải đất ven biển Gia Lai, Đắk Lắk, người dân lặng lẽ nhặt lại từng tấm tôn, viên ngói, gom góp chút bình yên từ đống hoang tàn.

Giữa tầng mây giữ trời

Giữa tầng mây giữ trời

(GLO)- Đỉnh Hàm Rồng cao hơn 1.000 m so với mực nước biển. Sườn núi sương mờ bao phủ này là nơi cán bộ, chiến sĩ Đài Quan sát thuộc Đại đội Thông tin (Phòng Tham mưu, Lữ đoàn Pháo phòng không 234, Quân đoàn 34) đồn trú.

Tiến sĩ Nguyễn Minh Kỳ lọt Top 2% nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới năm 2025.

Tiến sĩ Nguyễn Minh Kỳ và hành trình vào top 2% nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới

(GLO)- Với nghiên cứu về ô nhiễm vi nhựa và công nghệ xử lý nước thải, Tiến sĩ Nguyễn Minh Kỳ (SN 1985, Phân hiệu Trường Đại học Nông Lâm TP. Hồ Chí Minh tại Gia Lai) được Đại học Stanford (Mỹ) và Nhà xuất bản Elsevier vinh danh trong top 2% nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới năm 2025.

null