Ký ức lúa nương thiêng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Cách ứng xử giản dị này là một kiểu tiếp nối mạch nguồn văn hóa bền bỉ, nuôi dưỡng cộng đồng truyền đời.

Trồng lúa nương như một cách giữ gìn ký ức

Đi dọc tuyến bê tông liên làng Canh Thành-Canh Lãnh, tôi chậm bước trước khung cảnh hai bên triền núi. Những rừng keo nguyên liệu vươn cao, xếp lớp theo từng sườn dốc; giữa màu xanh đồng đều ấy, những trảng lúa nương bất chợt hiện ra, xanh và mộc, hút ánh nhìn bỗng dưng tha thiết.

Nhìn từ xa, những thửa lúa nhỏ nhưng thẳng hàng như nhắc nhớ về nếp canh tác gắn bó với họ qua bao đời, tựa nét chạm mềm mại giữa đại ngàn, giữ lại hương vị núi rừng đang dần nhạt phai thưa vắng trước đổi thay khốc liệt của nhịp sống hiện đại. Một cách kỳ lạ, sự giản dị của những thửa ruộng nhỏ lại khiến con người ta an bằng bất ngờ.

lua-nuong.jpg
Chị Đoàn Thị Mai (bên phải) cùng em gái kiểm tra từng hạt lúa Đá Đỏ mới trổ. Ảnh: D.Đ

Men theo con đường mòn dọc suối Ke, tôi lên rẫy của chị Đoàn Thị Mai (32 tuổi, người Chăm H’roi, làng Canh Thành). Lúc này, chị cùng cháu gái đang phát cỏ trên khoảnh ruộng và kiểm tra từng hạt lúa mới trổ.

Vụ mùa năm nay, từ tháng 6 âm lịch, gia đình chị đã đốt rẫy, trỉa lúa; hiện chị trồng gần 4 sào lúa nương giống lúa Đá Đỏ, trồng xen với cây keo. Mỗi năm, chị thu hoạch khoảng 6,5 tạ, vừa để ăn trong gia đình, vừa dùng ủ rượu ghè đãi khách quý.

Chị Mai chia sẻ: “Giống lúa này từ đời ông bà dùng nhiều năm, mình con cháu cứ thế giữ gìn truyền lưu, ai cũng quý trọng. Mỗi hạt lúa đỏ, thơm bùi đều mang theo câu chuyện của ông bà, lễ hội, những buổi sum họp gia đình.

Dù đất ít, vất vả, chúng tôi vẫn kiên trì giữ lại những khoảnh ruộng canh tác, để con cháu hiểu giá trị và trân trọng những hạt lúa nương thiêng quý mà tổ tiên gửi lại”.

truyen-thong.jpg
Bà Đoàn Thị Hồng (bên phải) đang sàng những hạt gạo có màu đỏ thẫm (giống lúa Đá Đỏ), đã nuôi sống bao thế hệ người Chăm H’roi. Ảnh: D.Đ

Gần đó, bà Đoàn Thị Hồng (69 tuổi, người Chăm H’roi) dẫn tôi đi qua lối mòn quanh rẫy, tay chỉ vào từng thửa ruộng, cây lúa đã trổ bông. Bà tâm sự, ngày xưa, nhà nào cũng trồng lúa nương.

Những cây lúa này không bón phân, không phun thuốc, chỉ nhờ vào nước trời, thời tiết, đất đai và sự chăm chút của người làm rẫy. Lúa nương tự nhiên nên thơm, bùi, giữ trọn hương vị núi rừng.

“Lúa nương nuôi sống gia đình, nhưng quan trọng hơn, còn dạy con cháu chúng tôi trân trọng những gì ông bà để lại, giữ gìn truyền thống. Giờ nhiều người chuyển sang trồng keo, mì, đất cho lúa ít đi, nhưng tôi vẫn dặn con cháu giữ vài sào. Chỉ vài sào thôi nhưng khi lúa trổ bông, đã nghe mùi hương thoang thoảng trong gió dễ chịu lắm.

Mình trồng lúa, chăm sóc, cắt tuốt… ở công đoạn nào lòng cũng thanh thản nhớ lại những ký ức của tuổi thơ cùng cha mẹ trên rẫy cao. Gạo lúa nương thơm, bùi và giản dị nên tự xa xưa người già vẫn căn dặn, trồng lúa là giữ gìn ký ức về tổ tiên… Hồi nhỏ tôi thấy lạ lắm, phải lớn lên mới hiểu, càng lớn càng thấm thía!”-bà Hồng cho biết.

Tìm hướng bảo tồn, phát huy sản vật

Tại làng Hà Văn Trên, hiện vẫn còn trên 80 hộ đồng bào Bahnar cần mẫn chăm sóc những khoảnh ruộng lúa nương trên sườn đồi. Mỗi thửa lúa nhỏ như tấm gương phản chiếu nếp sinh hoạt cộng đồng: từ gieo trỉa, chăm sóc đến thu hoạch đều giữ nguyên nhịp điệu truyền thống.

Dù diện tích không lớn, lúa nương vẫn là nguồn thực phẩm quý giá và niềm tự hào khi các gia đình gìn giữ, tiếp nối phương thức canh tác lâu đời của tổ tiên mình.

Bà Đinh Thị Mai (42 tuổi, làng Hà Văn Trên) cho biết, vụ mùa năm nay gia đình gieo gần 5 sào lúa Đá Đỏ và đã bắt đầu thu hoạch. Lúa năm nay trổ đều, hạt to tròn, thơm.

“Sau thu hoạch, một phần gia đình tôi để ăn, phần còn lại bán cho những người đặt trước từ đầu vụ. Dù đất ít, công chăm sóc vất vả, nhưng thấy lúa xanh tốt và được mọi người quý trọng, lòng tôi vui vì đã giữ được truyền thống tổ tiên”-bà Mai nói.

bao-ton.jpg
Từ tháng 6 đến tháng 8 Âm lịch hằng năm, người dân tại các làng lại cùng nhau lên núi gieo trồng lúa nương. Ảnh: D.Đ

Theo các già làng ở Canh Thành, Canh Lãnh, Canh Phước, Hà Văn Trên, Kà Te…, nhiều hộ đồng bào người Chăm H’roi, Bahnar vẫn còn canh tác lúa nương.

Vụ mùa thường kéo dài từ tháng 6 đến tháng 10, tháng 12 âm lịch, với các giống lúa Chila, Đá Đỏ, Đá Trắng, Kờ roại re, Chilapapai… Ngày gieo, đàn ông vót cọc chọc lỗ, phụ nữ mang ống nứa thả hạt giống để gieo trồng. Hạt lúa to, đều, đã xử lý mầm bệnh, lấp đất vừa đủ, tránh chim, chuột bới lên.

Khi lúa nhú mầm, người dân không bón phân, chỉ làm cỏ, để cây sinh trưởng thuận theo tự nhiên, chờ đến mùa thu hoạch và làm lễ cúng lúa mới.

Theo Phó Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch UBND xã Vân Canh Nguyễn Xuân Việt, những giống lúa truyền thống tuy năng suất không cao, nhưng bà con không bỏ được mà luôn tìm cách giữ lại sản vật từ bao đời. Việc mở rộng diện tích gặp khó do giống lúa hiếm, quỹ đất hạn hẹp, nhiều hộ chuyển sang trồng keo, mì…

“Trước thực tế này, UBND xã sẽ chỉ đạo phòng Kinh tế, Phòng Văn hóa - Xã hội phối hợp với các làng thống kê diện tích còn trồng của bà con, đề ra hướng bảo tồn, mở rộng, vận động đăng ký OCOP và hỗ trợ kỹ thuật canh tác tự nhiên để bảo đảm năng suất, chất lượng.

Đặc biệt, xã cũng kết nối các cấp, ngành tạo đầu ra ổn định, khuyến khích sản xuất hữu cơ, vừa giữ hương vị truyền thống, vừa nâng cao giá trị kinh tế, giúp lúa nương tiếp tục nuôi sống cộng đồng và trở thành sản vật đặc trưng của Vân Canh”-ông Việt nhấn mạnh.

Có thể bạn quan tâm

Ruổi rong đời chăn vịt

Ruổi rong đời chăn vịt

(GLO)- Sau mỗi mùa gặt, những cánh đồng lúa ở các xã An Lương, An Hòa, An Vinh, Tuy Phước… lại rộn ràng bởi đàn vịt hàng nghìn con tìm về kiếm ăn. Gắn với đàn vịt, những người chăn vịt miệt mài rong ruổi qua nhiều cánh đồng, lấy mùa gặt làm nhịp mưu sinh.

Trầm tích sông Ba

Trầm tích sông Ba

(GLO)- Sông Ba đoạn qua xã Ia Dreh (tỉnh Gia Lai) mùa khô, vài con thuyền đánh cá nằm gối đầu nghỉ ngơi trên những doi cát. Chiều xuống, từ những bến sông, người dân vẫn ra tắm mát dù nước cạn tới mức có thể lội ra giữa dòng.

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

(GLO)- Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, cựu chiến binh Trần Duy Đức vẫn lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của quá khứ. Từ hành trình tìm lại hình bóng người cha liệt sĩ, ông dành cả cuộc đời sưu tầm, ghi chép và lưu giữ lịch sử quê hương cùng những câu chuyện về những con người đã làm nên lịch sử.

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

null