Nghệ nhân Đinh Thị Chớ trọn tình yêu với nghề dệt thổ cẩm

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Giữa nhịp sống đổi thay từng ngày ở xã vùng cao An Toàn, bà Đinh Thị Chớ (52 tuổi, ở thôn 2) vẫn miệt mài dệt những tấm thổ cẩm rực rỡ sắc màu. Bà cũng là nghệ nhân duy nhất trong xã hiện vẫn còn giữ nghề dệt thổ cẩm truyền thống Bahnar.

Yêu nghề từ những sợi chỉ đầu tiên

Sáng sớm, mây còn bảng lảng trên triền núi, nắng xuyên qua tán rừng, rọi xuống những mái nhà sàn thấp thoáng trong sương sớm. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, bên hông ngôi nhà sàn nhỏ của bà Đinh Thị Chớ vang lên tiếng “kẽo kẹt” quen thuộc từ chiếc khung dệt cũ đã ngả màu theo năm tháng. Âm thanh bình dị ấy chính là nhịp thở của một nghề dệt thổ cẩm Bahnar được bà gìn giữ gần 4 thập niên qua.

Bà Đinh Thị Chớ (bìa trái) cầm tay hướng dẫn một số chị em phụ nữ trong xã dệt thổ cẩm những lúc nông nhàn, rảnh rỗi. Ảnh: D.Đ
Bà Đinh Thị Chớ (bìa trái) hướng dẫn chị em phụ nữ trong xã dệt thổ cẩm những lúc nông nhàn. Ảnh: D.Đ

Bà Chớ kể: Trước khi đến xã An Toàn, gia đình bà từng sống ở làng O2 (xã Vĩnh Sơn). Từ thuở nhỏ, trong những dịp lễ hội, bà say mê ngắm nhìn mẹ và những phụ nữ trong làng khoác lên những bộ váy thổ cẩm rực rỡ. Từ đó, mỗi khi nghe tiếng “kẽo kẹt” từ xa, bà lại chạy sang xem người cô ruột dệt hàng giờ không biết chán. Thấy cháu gái say mê với nghề dệt thổ cẩm, cô tận tình chỉ dạy cách se sợi, đan chỉ, phối màu và kể những câu chuyện về ý nghĩa sâu xa của từng hoa văn trên thổ cẩm.

Những ngày đầu học nghề, bà luôn bị cuốn hút bởi đôi tay thoăn thoắt của cô khi dệt nên những hoa văn kể chuyện rừng, chuyện suối, chuyện lễ hội làng. Sau vài tháng, bà đã dệt được chiếc khăn đầu tiên tặng mẹ, tuy còn vụng về nhưng ở đó chứa cả niềm vui và hạnh phúc của tuổi thơ.

Bà Chớ nhớ lại, những năm tháng ấy, nghề dệt còn lắm nhọc nhằn. Bà cùng cô vào rừng hái bông, phơi khô, se thành sợi rồi nhuộm màu từ các loại lá cây, vỏ cây, củ rễ… Chỉ cần sai một bước, sợi chỉ sẽ phai màu, hoa văn mất đi vẻ tinh tế. Để hoàn thành một bộ váy áo, bà phải mất vài tuần đến vài tháng, tỉ mỉ qua từng công đoạn, chỉnh lại từng nếp gấp, rồi khâu thành áo, váy hoàn chỉnh.

Khi gia đình chuyển về thôn 2 (xã An Toàn) định cư, bà đã mang theo khung dệt cũ do cô ruột tặng. Chiếc khung ấy đã cùng bà dệt nên biết bao tấm vải, váy, áo, khăn choàng đậm sắc màu. “Đó là cách tôi gửi gắm tình yêu với núi rừng, cuộc sống, rồi tặng lại cho người thân trong nhà sử dụng, xem như là tấm lòng của người bà, người mẹ dành cho con cháu; nhắc nhở con cháu nhớ rằng dân mình có nghề, có bản sắc văn hóa riêng. Dù giờ không còn ai biết dệt, tôi vẫn kiên trì bên khung cửi, vì đó là sợi dây nối mình với ký ức và văn hóa dân tộc”, bà Chớ bộc bạch.

Níu giữ nghề truyền thống

Khi tiếng “kẽo kẹt” của khung dệt dần thưa vắng trong thôn, bà Chớ hiểu rằng, nếu không có người tiếp nối, những “sợi chỉ” văn hóa của người Bahnar sẽ dần đứt đoạn. Từ suy nghĩ ấy, trong những ngày nông nhàn, bà mở khung dệt và dạy nghề ngay tại nhà. Ai rảnh thì đến, vừa học, vừa trò chuyện, vừa vui mừng khi hoa văn dần hiện lên trên tấm vải.

Ban đầu chỉ vài người ghé xem. Rồi dần dần, sáng sớm hay chiều muộn, hiên nhà bà lại rộn rã tiếng nói cười. Người thử se sợi, người học phối màu, người khéo tay dệt thử chiếc khăn đầu tiên. Bà Chớ kiên nhẫn chỉ từng động tác, dạy cách giữ sợi cho thẳng, màu cho đều...

Bà Đinh Thị Chớ vẫn miệt mài ngồi bên hiên ngôi nhà sàn nhỏ dệt nên những tấm vải thổ cẩm rực rỡ sắc màu.
Bà Đinh Thị Chớ miệt mài ngồi bên hiên ngôi nhà sàn nhỏ dệt nên những tấm vải thổ cẩm rực rỡ sắc màu. Ảnh: D.Đ

Từ những buổi học bên hiên nhà, nhiều phụ nữ trong thôn đã biết dệt, xem đó là niềm vui và cách kết nối với cội nguồn. Chị Đinh Thị Lia (32 tuổi, ở thôn 2) chia sẻ: “Trước đây, nhìn sang nhà, tôi thấy bà Chớ dệt, thấy đẹp mà không hiểu vì sao bà làm mãi không chán. Giờ học rồi mới biết, mỗi tấm vải là công sức, là tấm lòng của người mẹ, người con. Nhờ bà hướng dẫn tận tình, tôi đã dệt được cho con gái chiếc váy đầu tiên, thấy vui và tự hào lắm”.

Còn bà Đinh Thị Liên (43 tuổi, ở thôn 1) cho biết: “Ngày trước, tôi chỉ thích mua sẵn váy, áo; song, giờ học dệt lại thấy thương nghề của người xưa hơn. Dù nhiều tuổi rồi nhưng tôi sẽ gắng học để cùng nhau gìn giữ cội nguồn”.

Không chỉ dạy nghề, bà Chớ còn thường xuyên tham gia các lễ hội văn hóa - thể thao - du lịch do địa phương tổ chức, mang khung dệt và sản phẩm tự tay làm để biểu diễn, giới thiệu nét đẹp văn hóa Bahnar. Những tấm thổ cẩm của bà luôn gây ấn tượng bởi hoa văn tinh tế, màu sắc hài hòa, giúp bà nhiều lần đạt giải cao trong các hội thi.

Nói về hướng đi sắp tới, bà Chớ trầm ngâm: “Tôi mong xã, tỉnh mở thêm nhiều lớp dạy nghề dệt thổ cẩm để chị em trong xã có thêm cơ hội học, làm nghề và bảo tồn nghề truyền thống; ngay cả khi không làm nghề chỉ cần biết dệt cũng rất quý. Chỉ cần còn người chịu học, tôi sẵn lòng dạy”.

Ông Đinh Văn Nghin-Chủ tịch UBND xã An Toàn-cho biết: Hiện nay, bà Đinh Thị Chớ là người duy nhất trong xã còn nắm vững nghề dệt thổ cẩm truyền thống của người Bahnar. Dù cuộc sống bận rộn, bà vẫn kiên trì giữ nghề và sẵn sàng truyền dạy lại cho nhiều chị em phụ nữ trong thôn. Thời gian tới, xã dự kiến sẽ mời thêm các nghệ nhân cùng phối hợp với bà Chớ mở lớp dạy nghề, nhằm khôi phục nghề dệt thổ cẩm và từng bước phát triển sản phẩm phục vụ du lịch cộng đồng tại địa phương.

Có thể bạn quan tâm

Một góc trung tâm xã Kon Chiêng.

Đánh thức Kon Chiêng

(GLO)- Từ quốc lộ 19 rẽ vào tỉnh lộ 666 khoảng 40 km thì đến xã Kon Chiêng. Hai bên đường là những triền mía xanh mát, thấp thoáng những mái nhà sàn trong không gian xanh thẳm của núi rừng, gợi về một Kon Chiêng đang vươn mình đổi thay.

Những chiếc bè nuôi thủy sản của ngư dân bị sóng đánh vỡ tan, trôi dạt ven biển.

Xác xơ làng chài sau cơn bão dữ...

(GLO)-Sau cơn bão dữ Kalmaegi (bão số 13), những làng chài vốn yên bình, đầy sinh khí bỗng chốc trở nên xác xơ, trơ trọi và ngổn ngang chỉ sau vài giờ bão quét qua. Cảnh quan rồi sẽ dần hồi phục, nhưng những mất mát, tổn thất vẫn sẽ đè trĩu trên đôi vai người dân ven biển rất lâu nữa...

Cảnh hoang tàn, đổ nát ở làng chài Nhơn Lý, Gia Lai. Ảnh: Đức Nhật

Gượng dậy sau bão

Bão Kalmaegi (bão số 13) đã tan, trên dải đất ven biển Gia Lai, Đắk Lắk, người dân lặng lẽ nhặt lại từng tấm tôn, viên ngói, gom góp chút bình yên từ đống hoang tàn.

Giữa tầng mây giữ trời

Giữa tầng mây giữ trời

(GLO)- Đỉnh Hàm Rồng cao hơn 1.000 m so với mực nước biển. Sườn núi sương mờ bao phủ này là nơi cán bộ, chiến sĩ Đài Quan sát thuộc Đại đội Thông tin (Phòng Tham mưu, Lữ đoàn Pháo phòng không 234, Quân đoàn 34) đồn trú.

Sống chậm với đĩa than trong thời đại số - Kỳ 1: Sự hồi sinh của dòng đĩa Vinyl

Sống chậm với đĩa than trong thời đại số - Kỳ 1: Sự hồi sinh của dòng đĩa Vinyl

Trong thời đại mà một thiết bị đeo tay có thể chứa đến 60 triệu bài hát, việc lựa chọn nghe nhạc từ một chiếc đĩa than tưởng như là lỗi thời. Nhưng thực tế, đó lại là biểu hiện của một xu thế tìm lại sự nguyên bản, chậm rãi và thật lòng trong trải nghiệm thưởng thức.

Sợi tơ mong manh kết nối trăm năm

Sợi tơ mong manh kết nối trăm năm

Khi nói đến sưu tầm đồ cổ ở Việt Nam, người ta thường nghe tới đồ gốm, sành sứ, hay đồ gỗ… chứ ít ai biết đến những món đồ vải mà qua đó thể hiện tay nghề thêu huy hoàng, vang danh thế giới của người Việt hàng trăm năm trước.

Tiến sĩ Nguyễn Minh Kỳ lọt Top 2% nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới năm 2025.

Tiến sĩ Nguyễn Minh Kỳ và hành trình vào top 2% nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới

(GLO)- Với nghiên cứu về ô nhiễm vi nhựa và công nghệ xử lý nước thải, Tiến sĩ Nguyễn Minh Kỳ (SN 1985, Phân hiệu Trường Đại học Nông Lâm TP. Hồ Chí Minh tại Gia Lai) được Đại học Stanford (Mỹ) và Nhà xuất bản Elsevier vinh danh trong top 2% nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới năm 2025.

Người lưu giữ hàng trăm “báu vật” Chư A Thai

Người lưu giữ hàng trăm “báu vật” Chư A Thai

(GLO)- Ở xã Chư A Thai (tỉnh Gia Lai), có một người đàn ông gắn bó cả cuộc đời với những “ký ức triệu năm” còn sót lại dưới lòng đất. Gần 25 năm qua, ông Rcom Sin đã lặng lẽ sưu tầm và trân trọng gìn giữ rất nhiều khối gỗ hóa thạch kết tinh của đất trời.

Sê San: Sông kể chuyện đời…

Sê San: Sông kể chuyện đời…

(GLO)- Dòng Sê San miệt mài chở nặng phù sa; sóng nước bồng bềnh không chỉ kể câu chuyện mưu sinh, bảo vệ phên giậu, mà còn gợi mở tương lai phát triển bền vững, góp phần khẳng định vị thế của vùng biên trong hành trình dựng xây quê hương, đất nước.

Ông Ksor Yung có lối sống trách nhiệm, gần gũi nên được mọi người quý mến. Ảnh: R’Ô Hok

Ksor Yung: Từ lối rẽ sai lầm đến con đường sáng

(GLO)- Từ một người từng lầm lỡ, ông Ksor Yung (SN 1967, ở xã Ia Rbol, tỉnh Gia Lai) đã nỗ lực vươn lên trở thành người có uy tín trong cộng đồng. Ông tích cực tham gia vận động, cảm hóa những người sa ngã, góp phần giữ gìn an ninh trật tự và củng cố khối đại đoàn kết dân tộc.

Thôn Lao Đu giữa bát ngát núi rừng Trường Sơn

Lao Đu đã hết lao đao

Nằm bên đường Hồ Chí Minh huyền thoại, cuộc sống của hơn 150 hộ dân thôn Lao Đu, xã Khâm Đức, TP Đà Nẵng nay đã đổi thay, ngôi làng trở thành điểm du lịch cộng đồng giữa bát ngát núi rừng. 

Bền bỉ gieo yêu thương nơi vùng đất khó

Bền bỉ gieo yêu thương nơi vùng đất khó

(GLO)- Giữa bao thiếu thốn của vùng đất Pờ Tó, có một người thầy lặng lẽ, bền bỉ gieo yêu thương cho học trò nghèo. Thầy không chỉ dạy chữ mà còn khởi xướng nhiều mô hình sẻ chia đầy ý nghĩa như: “Tủ bánh mì 0 đồng”, “Mái ấm cho em”, “Trao sinh kế cho học trò nghèo”.

Trung tá Cao Tấn Vân (thứ 2 từ phải sang)-Phó Đội trưởng Phòng An ninh đối ngoại (Công an tỉnh Gia Lai) chụp ảnh cùng đồng đội. Ảnh: NVCC

Cống hiến thầm lặng vì sứ mệnh cao cả

(GLO)- Hành trình "gieo hạt" hòa bình bắt đầu từ những con người bình dị. Những cống hiến thầm lặng của họ vì sứ mệnh cao cả, góp phần tích cực đưa hình ảnh đất nước và con người Việt Nam yêu chuộng hòa bình đến bạn bè quốc tế.

null