Kết nạp đảng viên trong lao tù - Chuyện bây giờ mới kể

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Ngày 3-2-1930, Đảng Cộng sản Việt Nam chính thức được thành lập, chèo lái con thuyền cách mạng, hoàn thành sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Trong quá trình đấu tranh ấy, vô số đảng viên đã bị địch bắt, giam cầm nơi ngục tối.
Nhưng, cũng chính giữa những nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian" như nhà tù Hỏa Lò, Sơn La, Phú Quốc…, sức mạnh của tổ chức Đảng đã biến ngục tù thành nơi mài giũa ý chí đấu tranh, thành trường học cách mạng đặc biệt của những chiến sỹ kiên trung. 
Tại đây, không ít "hạt giống đỏ" đã trưởng thành, vinh dự được kết nạp vào Đảng. Cho đến hôm nay, dù nhiều chục năm đã trôi qua, đây vẫn là khoảng ký ức thiêng liêng nhất của những người đảng viên trưởng thành từ các nhà lao ấy.
 
Những người cộng sản kiên trung cùng ôn lại kỷ niệm cũ tại nhà tù Hỏa Lò (Cuộc hội ngộ đầu năm 2020).
Trong những ngày cuối năm, khi các hoạt động mừng Đảng, mừng xuân đồng loạt diễn ra tại khắp các địa phương trên cả nước, chúng tôi may mắn gặp lại ông Nguyễn Thế Nghĩa, người dùng máu nhuộm cờ và vẽ chân dung Bác Hồ tại Trại giam tù binh Phú Quốc năm 1970. 
Ông Nghĩa hiện đang sinh sống tại phường Lê Lợi, thành phố Bắc Giang nhưng quê gốc lại ở Đình Bảng, Từ Sơn, Bắc Ninh - nơi có phong trào cách mạng sôi nổi, từng là an toàn khu của Trung ương Đảng và Xứ ủy Bắc Kỳ trong tổng khởi nghĩa Cách mạng tháng Tám. 
Như nhiều người dân Đình Bảng yêu nước khác, bố ông Nghĩa tham gia cách mạng từ rất sớm, hy sinh trong một trận đánh Pháp tại huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang. Mồ côi cha từ nhỏ, ông Nghĩa chỉ biết về bố qua lời kể của mẹ. Ít năm sau đó, bà cũng bị bệnh nặng qua đời. Di ngôn để lại cho người con trai độc nhất là lớn lên phải đánh giặc, đền nợ nước, trả thù nhà.
 
Lá cờ làm bằng máu của những người tù cộng sản trong nhà tù Phú Quốc.
Lớn lên nhờ vòng tay của một người bá, giữa thời điểm thanh niên cả nước sôi sục tòng quân, vào chiến trường miền Nam, ông Nghĩa xin đi bộ đội. Vì là con của gia đình chính sách, lại là con một, nguyện vọng của ông không được chấp nhận. Vì không được tuyển nên khi chỉ huy tỉnh đội Bắc Giang đọc danh sách, ông không có tên, không được phát ba lô, tư trang như những người khác, bị đuổi cũng nhất quyết không quay về. Đơn vị báo cáo lên cấp trên, ông mới được đặc cách nhận bổ sung vào Tỉnh đội. 
Thuộc dạng "nhỏ con" nhưng tương đối nhanh nhẹn nên chỉ ít lâu sau vào chiến trường miền Nam, ông Nghĩa lần lượt chuyển qua trinh sát quân báo rồi lực lượng đặc công. Trong một trận đánh ở Long An, đồng đội hy sinh, ông bị địch bắt. 
Vì bị thương, gẫy chân, ông được địch tạm giam tại địa phương, xích vào chân giường sắt. Du kích tại Long An tổ chức đột nhập nhưng không phá được dây xích. Người du kích ấy chỉ bắt tay đồng đội, nói: "Tôi là Sáu Hưởng, đồng chí hãy giữ vững khí tiết cách mạng, Đảng luôn bên cạnh đồng chí". Ông cũng chỉ kịp nói nhanh: "Đảng cứ tin tưởng vào tôi. Tôi có chết cũng không khai báo".
 
Ông Nguyễn Thế Nghĩa, người dùng máu làm cờ và vẽ chân dung Bác Hồ trong nhà tù Phú Quốc.
Giữ đúng lời hứa nên sau đó, mặc dù ông phải chịu nhiều cực hình tra tấn, địch vẫn không khai thác được thông tin nào quý giá. Sau khi luân chuyển nhiều nhà lao, ông bị giam cầm tại Trại giam tù binh Phú Quốc. Vào tù, ông tập hợp được một số đồng chí trong đơn vị cũ, thành lập Chi bộ, tiếp tục hoạt động.
"Phải là những người ở trong hoàn cảnh ấy mới thấy vai trò quan trọng của  Đảng trong lao tù quý giá đến như thế nào. Các hoạt động tập trung đấu tranh, đòi yêu sách đều từ Đảng mà ra. Ngay trong nhà lao nhưng chúng tôi vẫn có tổ chức Đảng, có Bí thư chi bộ, tổ chức Đoàn. Chúng tôi có nhiều tổ chức trá hình như tổ chức của những người đồng hương, nhưng thực ra bên trong là để sinh hoạt Đảng" - Ông Nguyễn Thế Nghĩa nhớ lại.
Tổ chức Đảng hoạt động độc lập, riêng biệt trong các phân khu tại Trại giam tù binh Phú Quốc. Ngày 22-12-1969, đồng chí Nguyễn Văn Ni, Bí thư Đảng ủy phân khu A2 hy sinh sau khi bị địch đục xương bánh chè và bị dùi sắt nung đỏ đâm xuyên qua bắp chân. Các tù chính trị tại Trại giam đã thề với lòng mình: "Máu ta quý giá hơn vàng, nhưng khi Tổ quốc cần, sẵn sàng ta dâng hiến". 
Cũng trong khoảng thời gian này, tổ chức Đảng chuẩn bị cho lễ kết nạp Đảng cho đoàn viên ưu tú Lê Đức Thiện. Ông Nguyễn Thế Nghĩa và các đồng đội nảy sáng kiến dùng chính máu của mình làm lá cờ Đảng. Để chuẩn bị làm cờ, một đồng chí mạo hiểm giấu một mảnh vải nhỏ trong miệng. Bị địch phát hiện. Đồng chí này giải thích là lấy về để thêu nhưng chúng không tin, tịch thu tấm vải và đưa đồng chí ấy đi biệt tích.
Quyết tâm có lá cờ cho ngày kết nạp Đảng viên mới, ông Nghĩa quẹt cổ tay  vào tấm tôn cánh cửa, cố tình vuốt cho máu chảy ra thật nhiều. Lính gác thấy vậy, cho băng bó vết thương. Ông lấy gạc quấn tay, dự định làm cờ, nhưng máu trên gạc không đều, chỗ đậm, chỗ nhạt. Ngay lúc đó, đồng đội đề nghị ông cho... góp máu. 
Mỗi người một cách, góp một chút máu, tạo thành nền đỏ của lá cờ. Để có hình búa liềm, một đồng chí đưa cho ông Nghĩa viên thuốc chống phù nề màu vàng để tán bột, rắc lên. Số máu còn lại, ông cắn dập đầu que tăm, chấm vào để vẽ chân dung Bác. Khi lá cờ Đảng và ảnh Bác hoàn thành, nhiều người không cầm được nước mắt đã thốt lên: "Bác của chúng ta đây rồi!". Buổi lễ kết nạp Đảng của Đảng viên Lê Đức Thiện cũng trở lên linh thiêng hơn, đặc biệt hơn.
 
Ông Nguyễn Tài Triệu, người được kết nạp Đảng năm 1970 tại nhà tù Hố Nai, Biên Hòa.
Để giữ được lá cờ, Đảng viên Nguyễn Văn Dư cuốn nhỏ vào túi nylon. Mỗi lần địch lục soát, ông Dư dùng chỉ buộc túi nylon và buộc vào răng, nuốt vào trong cổ họng. Lúc "an toàn", lá cờ lại được kéo ra. Hai "báu vật" ấy lần lượt được đưa đi nhiều trại giam, củng cố niềm tin, sự quyết tâm cho các chiến sĩ, cho đến ngày được trao trả.
Vì Đảng viên Lê Đức Thiện và nhiều đồng chí khác đã hy sinh trong tù, ông Nguyễn Thế Nghĩa mang theo lá cờ và bức vẽ Bác Hồ, tìm về huyện Ý Yên, Nam Định, dự định trao lại cho gia đình ông Thiện, như một vật kỷ vật thiêng liêng cuối cùng cho gia đình. Nhưng, chiến tranh thất lạc, thông tin trong tù có khi bị thay đổi để đảm bảo bí mật nên ông không tìm được gia đình đồng đội. 
Nhiều năm sau, ông Nguyễn Văn Dư đột ngột gặp lại ông, đề nghị mang lá cờ và bức huyết họa bổ sung tư liệu cho Bảo tàng chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đày tại Phú Xuyên, Hà Nội. Sau nhiều năm tháng bị lãng quên trong chiếc xà cột quân đội đã phủ lớp bụi dày trên nóc tủ, hai "báu vật" của những người tù cộng sản kiên trung trong trại giam Phú Quốc năm nào đã tập trung trở về bên nhiều tư liệu khác về các chiến sĩ bị tù đày trong kháng chiến. 
Với ông Nguyễn Tài Triệu, người tù cộng sản kiên trung tại nhà giam Hố Nai, Biên Hòa, lễ kết nạp Đảng tại trại giam này mãi là kỷ niệm mà ông không bao giờ quên được. 
Ông Triệu sinh năm 1949, ở Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội năm nay đã 70 tuổi đời, 50 tuổi Đảng. Ông không phải là tù chính trị, mà bị địch bắt trong một trận đánh tại Phú Yên. Vì không khai thác được thông tin, chúng không chữa trị vết thương, chân ông phải cưa 3 lần vì hoại thư. Sau khi luân chuyển qua một số trại giam, địch đưa ông về nhà tù tại Hố Nai, Biên Hòa.
"Ở thời điểm đó, hoàn cảnh đó, trở thành người bộ đội được ra chiến trường đã là vinh dự, nhưng được trở thành một người Đảng viên lại càng là một vinh dự lớn hơn nữa. Khi được kết nạp, sự tự hào đi theo mãi cuộc đời của mỗi Đảng viên. Riêng tôi, phải sau 3 năm được tổ chức Đảng trong nhà tù thử thách trong quá trình đấu tranh, sinh hoạt, giúp đỡ đồng đội đồng chí, cuối năm 1967, tôi mới được vào Đảng. Việc kết nạp Đảng trong tù là việc cực kỳ hãn hữu vì tổ chức Đảng lúc đó không làm được đủ các thủ tục theo quy định như thẩm tra lý lịch, gia đình, bố mẹ anh chị em như thế nào, ở đơn vị chiến đấu ra sao, khi bị bắt có vi phạm gì không? Vì vậy, chỉ có những trường hợp đặc biệt có tác động trực tiếp đến phong trào thì mới được kết nạp".
"Sống, sinh hoạt giữa hàng rào dây thép gai, xung quanh có chòi lính canh, quân cảnh, giám thị thường xuyên kiểm tra và những kẻ chiêu hồi được cài cắm ngay trong tù nhằm theo dõi tổ chức Đảng và những bạn tù khác. Vì vậy, nhất cử nhất động của các Đảng viên đều rất cẩn trọng. Lễ kết nạp thường đơn sơ, dù vẫn phải giữ được nguyên tắc tối thiểu theo quy định. Lễ kết nạp cho tôi được tổ chức năm 1970, dưới gầm sạp, vào xẩm tối. Vì trong trại có 2 dãy sạp cho tù nằm. Sạp cao khoảng 45 đến 50 phân. Khi vào làm lễ, chúng tôi  phải nằm ngửa, trườn vào. Trên sạp vẽ một lá quốc kỳ bằng than. Đồng chí Quách Thông đại diện cho lãnh đạo và một đồng chí giới thiệu tôi vào Đảng nằm hai bên, tôi nằm giữa. Tôi đọc đơn, lời hứa trung thành với Đảng, Tổ quốc, nhân dân, được cấp trên giao nhiệm vụ… Tất cả chỉ đều nói bằng miệng, không có giấy bút gì…". Ông Nguyễn Tài Triệu kể với chúng tôi.
Thực tế, ngoài chuyện kể của ông Nguyễn Thế Nghĩa và ông Nguyễn Tài Triệu, hiện nay, tại nhà tù Hỏa Lò, Hà Nội còn có khá nhiều tư liệu, kỷ vật khác của các chi bộ Đảng trong các nhà tù cũng như nhiều Đảng viên kiên trung tại các nhà tù này. 
Theo các tư liệu này, sau khi Đảng Cộng sản Việt Nam thành lập, hàng loạt các Chi bộ Đảng cũng lần lượt ra đời tại các trại tù khét tiếng như Hỏa Lò, Sơn La, Phú Quốc, Côn Đảo. Tại "địa ngục" Sơn La đầy lam sơn chướng khí, nơi sốt rét thâm môi rụng tóc, Chi bộ Đảng lâm thời đầu tiên vẫn được bí mật thành lập cuối tháng 12-1939 và nối được đường dây liên lạc với tổ chức cách mạng bên ngoài. 
Nhà tù Sơn La vẫn còn khắc sâu bóng hình đồng chí Tô Hiệu, khi trút hơi thở cuối cùng vẫn không quên dặn dò anh em đồng chí hãy tiếp tục đấu tranh. Tại nhà tù Côn Đảo, sự hi sinh của nhiều đồng chí Bí thư Chi bộ càng làm cho uy tín của tổ chức Đảng ở đây thêm củng cố. Giây phút thiêng liêng được kết nạp Đảng mãi là niềm tự hào của những người tù cộng sản nơi này. 
Trong đó, ông Nguyễn Văn Hậu là một điển hình. Ông Hậu cũng từng chia sẻ rằng, thời điểm đứng trước lá cờ Đảng được vẽ đơn sơ trên vách đá, ông đã tự hứa với trái tim mình, sẽ một lòng trung thành với Đảng, với Tổ quốc và nhân dân. Đến nay, lời hứa đó vẫn còn vẹn nguyên trong trái tim người cựu tù gan đồng, chí thép, dù ông đã 91 năm tuổi đời, gần 70 năm tuổi Đảng.
Minh Hà (An ninh thế giới Online)

Có thể bạn quan tâm

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

Ở đặc khu Lý Sơn (Quảng Ngãi), lão ngư Dương Minh Thạnh được nhiều ngư dân gọi là “lão ngư Hoàng Sa” bởi có công “nối biển” Lý Sơn ra quần đảo Hoàng Sa. Ông còn được mệnh danh là “sói biển” Lý Sơn, bởi sức vươn khơi dẻo dai, từng 5 lần thoát chết thần kỳ giữa bão biển.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

(GLO)- Khi tà đạo “Hà Mòn” tan biến, trên những buôn làng ở xã Hra, xã Đak Pơ, niềm tin làm giàu đang được gieo lại từ chính mảnh đất cũ. Nhờ sự vào cuộc của cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng cùng ý chí vươn lên của người dân, những vùng đất này đang chuyển mình mạnh mẽ. 

Xây thế trận lòng dân từ sâu rễ bền gốc nơi tà đạo Hà Mòn đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo Hà Mòn đi qua - Kỳ 2: Tỉnh ngộ sau chuỗi ngày tối tăm

(GLO)- Phía sau những lời hứa hẹn mơ hồ về một cuộc sống sung túc không cần lao động. Ở một số buôn làng, những mái nhà vốn yên ấm bị xáo trộn. Chỉ khi cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng kiên trì vận động, nhiều người mới dần nhận ra sự thật, tỉnh ngộ và quay về với cuộc sống bình thường.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

(GLO)- Có một thời, ở những ngôi làng Bahnar như Kret Krot (xã Hra), Kuk Kôn, Kuk Đak (xã Đak Pơ), nhịp sống bình yên bỗng chùng xuống. Tà đạo Hà Mòn như một “cơn gió độc” quét qua, để lại phía sau sự im ắng nặng nề, len lỏi vào từng mái nhà, khiến buôn làng trở nên khép kín, u ám.

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

null