Hoài niệm về miền đất bazan

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Sau những tháng năm lập nghiệp ở TP. Hồ Chí Minh, gần đây, tôi mới có dịp trở lại Pleiku. Cả một trời ký ức về miền đất đỏ bazan bỗng ùa về trong tôi với bao cảm xúc bồi hồi.

Tôi còn nhớ, chỉ vài tháng sau ngày thống nhất đất nước (1975), ba tôi từ chiến trường trở ra Bắc đón 4 anh em tôi cùng mẹ chuyển công tác vào Gia Lai. Pleiku khi ấy còn hoang tàn với những ngôi nhà đổ nát, nham nhở vì bị cháy. Những con đường nhỏ hẹp quanh co triền dốc chốc chốc lại tung bụi đỏ bazan mịt mù dù chỉ một chiếc xe đạp, xe thồ hay chiếc xe lam phành phạch chạy qua.

Con đường hoa ở làng Ia Nueng, xã Biển Hồ, TP. Pleiku. Ảnh: Lê Nam

Con đường hoa ở làng Ia Nueng, xã Biển Hồ, TP. Pleiku. Ảnh: Lê Nam

Gia đình tôi được phân 1 căn phòng tập thể cạnh căn hầm sâu và dài hun hút bằng bê tông cốt thép nằm ngay trong khuôn viên cơ quan của ba mẹ. Do mới tiếp quản nên trong một số phòng vẫn còn la liệt những thùng gỗ màu vàng sơn cờ ba que chứa đầy tài liệu tuyên truyền của chế độ Việt Nam Cộng hòa.

Ba tôi nhìn lướt qua rồi chửi đổng: “Ông nội cha chúng nó chứ, toàn những chiêu trò lố bịch, ngô nghê của kẻ chiến bại”. Sau đó, ba tôi lấy búa đập vỡ những chiếc thùng ấy, chẻ ra xếp thành đống rồi ấn tất cả mớ tài liệu nhảm nhí đó vào bao tải. Đấy là nguồn chất đốt đáng kể phục vụ gia đình tôi những ngày đầu đặt chân đến Pleiku.

Chỉ vài tháng sau, nhờ sự cần mẫn, chăm chỉ của các thành viên trong gia đình tôi mà những khoảnh đất trống sau nhà đã được phủ một màu xanh mướt mát, với đủ loại rau củ quả. Thích nhất là mỗi chủ nhật, tôi lại cùng đứa em 8 tuổi được đi theo ba mẹ và các cô chú ra khu vực gần Biển Hồ trồng mì, đậu, khoai... trên những thửa đất mượn của người dân.

Ngang qua những ngôi trường đã chứng kiến từng bước sự trưởng thành của mình, những ký ức tuổi học trò lại chảy tràn trong tôi. Hồi học lớp 4, lớp 5, cứ mỗi dịp kỷ niệm ngày lễ lớn của đất nước, nhà trường lại tổ chức đi cổ động. Băng rôn, khẩu hiệu, cờ đỏ sao vàng bay phất phới.

Đoàn cổ động đi đến đâu, đường phố náo nhiệt đến đó bởi những tiếng hô: “Hồ Chủ tịch vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta”, “Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm”... Kèm theo là những âm thanh vui nhộn đồng loạt được gõ lên từ trống, chiêng và từ những ống bơ sữa bò hay bất kỳ tấm kim loại nào mà chúng tôi mang theo. Không khí náo nhiệt tràn sang cả các ông bà, chú bác, anh chị và lũ trẻ đứng hai bên đường. Không ít những tiếng hô hưởng ứng từ họ mỗi khi đoàn cổ động chúng tôi đi qua.

Các bạn lớp tôi ngày ấy đến từ nhiều miền quê khác nhau. Tôi ấn tượng nhất với hình ảnh T-một người con gái Hà Nội mang đậm nét đoan trang, thùy mị với làn da trắng ngần, mái tóc dài đen mượt và đôi mắt bồ câu trong veo. Những bài văn T. viết luôn đạt điểm cao nhất lớp, được thầy cô coi là mẫu và thường đọc cho cả lớp nghe. Không những thế, với chất giọng nhẹ nhàng, truyền cảm, T. còn ngâm thơ rất hay.

Định bụng đến ngày chia tay tuổi học trò, tôi sẽ thổ lộ tình cảm với T. Nhưng đứng trước bạn rồi lại chẳng thể thốt nên lời, cứ đau đáu mãi. Cho đến khi bạn gần tốt nghiệp một trường chuyên nghiệp, tôi mới mạnh dạn viết một bức thư tràn cả 4 trang giấy. Chẳng biết thư có đến tay người ấy hay không mà mãi chẳng thấy hồi âm. Chỉ biết rằng sau đó, T. đã tình nguyện đến công tác ở vùng sâu, vùng xa... cách Pleiku tới cả trăm cây số.

Đã mấy mươi năm, tôi mới trở về Pleiku. Phố núi đón tôi bằng một không gian đô thị rộng mở với cơ sở hạ tầng được đầu tư xây dựng khang trang, sạch đẹp. Những con người thân thiện, mộc mạc nơi đây đã cùng chung tay làm nên một Pleiku hiện đại, văn minh và bản sắc. Thế nhưng, khi dạo phố, trong trái tim tôi lại ngân lên biết bao kỷ niệm về một thời chưa xa.

Có thể bạn quan tâm

Mưa phố

Mưa phố

(GLO)- Dẫu đã viết về mưa không biết bao nhiêu lần, vậy mà mỗi lần mùa mưa giăng ngang phố núi, tôi cũng cầm lòng chẳng đặng, để rồi ngón tay lại gõ vào bàn phím những ký tự mưa.
Dịu dàng hương mộc

Dịu dàng hương mộc

(GLO)- Trong muôn trùng cung bậc cảm xúc của con người, mỗi loài hoa mỗi vẻ. Hồng kiêu sa, lộng lẫy khiến lòng say mê, lan cao quý khí tiết khiến ta trọng vị, tường vi cánh mỏng gợi niềm thương. Mộc quế hoa, dịu dàng sắc, nhẹ nhàng hương lại khơi lên bao nỗi bâng khuâng khó tả.
Lời ru tao nôi

Lời ru tao nôi

Hẳn là trong ký ức mỗi người, ai cũng neo giữ trong khoảng xanh xa xưa sâu thẳm lòng mình những lời ru ngọt ngào êm ái, đó chính là mạch nguồn cảm xúc âm thầm nuôi nấng, dung dưỡng tâm hồn để từ đó hồn hậu trưởng thành.
Thương hoài chòi mòi

Thương hoài chòi mòi

(GLO)- Nếu ai đã từng dừng chân dưới tán lá xanh, thưởng thức vài ba quả chòi mòi chín mọng, chắc hẳn khó có thể quên cái vị chua thanh, dịu ngọt. Không chỉ là món quà của thiên nhiên, quả chòi mòi còn là ký ức tuổi thơ của bao người.
Mùi cỏ

Mùi cỏ

(GLO)- Nắng chiều xiên qua vạt thông, chiếu những tia nắng vàng xuống bãi cỏ xanh. Bãi cỏ vừa mới được xén dọn, mùi thơm lan trong gió, quyện vào bước chân người đi bộ. Mùi hương ấy, hình ảnh ấy chợt gợi lên trong tôi bao cảm xúc.
Chơi cùng chiếc bóng

Chơi cùng chiếc bóng

Lần nào lục kho ảnh cũ tôi cũng khựng lại trước hai tấm hình. Một cảm giác vừa thân thương vừa bùi ngùi xót xa. Đó là bức ảnh chụp con gái đầu của tôi đang chơi đùa với chiếc bóng của mình qua vệt nắng hắt từ ô cửa sổ phòng trọ.
Lời ngỏ cùng trăng

Lời ngỏ cùng trăng

(GLO)- Sau bao ngày nắng gắt, cơn mưa chiều buông xuống xóa tan mọi nóng bức, oi ả. Không khí trở nên trong lành, dịu mát như tiết thu. Phủ lên màn đêm tĩnh mịch, dìu dịu là ánh trăng bàng bạc, mong manh, loang vào đêm thẫm.
Bàn tay của bố

Bàn tay của bố

(GLO)- Mặc dù tôi không thích ca hát nhưng vẫn nhớ như in những câu trong bài “Bàn tay mẹ” (nhạc: Bùi Đình Thảo, thơ: Phạm Hữu Yên) mà cô giáo đã dạy: “Bàn tay mẹ bế chúng con/Bàn tay mẹ chăm chúng con”.

Ngày hội trường

Ngày hội trường

(GLO)- Đã 40 năm trôi qua kể từ ngày tôi chia tay mái trường thân yêu. Có rất nhiều thứ đã thay đổi nhưng tình yêu mà tôi dành cho bạn bè, thầy cô vẫn còn mãi. Để rồi hôm nay, nghe tiếng chuông điện thoại reo nhắc nhau về kế hoạch ngày hội trường, lòng tôi lại bồi hồi, xao xuyến, náo nức mong đợi.

Mưa trên mái lá

Mưa trên mái lá

Mấy trận mưa đầu mùa sấm chớp đì đùng, rồi đến những ngày mưa dầm mưa dề, tía má bắt đầu tính chuyện cấy hái. Nhà nông sống với ruộng vườn, mùa mưa bắt đầu đủ thứ công chuyện trong nhà, ngoài đồng, từ đám mạ non đến ngày lúa chín vàng đồng là bao nhiêu ngày đủ mưa đủ nắng, đủ công người chăm chút.
Ngôi nhà trên đồi cao

Ngôi nhà trên đồi cao

(GLO)- Ngày bé, tôi sống cùng bố trong một căn nhà gỗ nằm trên đồi cao ở gần khu rừng Đak Krong, huyện Đak Đoa, tỉnh Gia Lai. Khi đó, bố tôi là nhân viên lâm nghiệp. Chỉ khi đến Tết, bố mới về với gia đình. Vì vậy, cứ vào dịp nghỉ hè là tôi lại được vào thăm bố và ở trong ngôi nhà đó cho hết mùa hè.

Ngọt ngào lời ru

Ngọt ngào lời ru

(GLO)- Tiếng võng kẽo kẹt đều đều cùng với những lời hát ru êm ái, ngọt ngào khi thì của mẹ, của bà, lúc thì của chị dần đưa bé vào giấc ngủ êm đềm. Hình ảnh ấy thật đẹp, ăn sâu vào trong tâm trí trẻ thơ và trở thành một phần ký ức của mỗi người.