Gặp nghệ nhân nặng nợ cồng chiêng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

“Cồng chiêng là hồn làng, là văn hóa của người Tơ Đra (một nhánh của dân tộc Xơ Đăng) nói riêng và cũng như của nhiều dân tộc khác ở Tây Nguyên nói chung. Giữ gìn và phát huy giá trị văn hóa cồng chiêng là giữ hồn làng, giữ nền tảng văn hóa cho đời sau” – nghệ nhân A Nian giãi bày.

Không để tôi phải chờ đợi, 8 giờ sáng nghệ nhân A Nian (76 tuổi, làng Kon Stiêu, xã Ngọc Réo, huyện Đăk Hà) cùng các cháu trong đội cồng chiêng nhí đã có mặt tại nhà rông của làng. Các cháu mặc theo trang phục truyền thống, cháu lớn mang trống, cháu nhỏ hơn mang cồng, rồi đến chiêng lớn, chiêng bé nối nhau tấu các điệu chiêng: cầu mùa, đổi công, đâm trâu... ngân vang khắp làng.

Nhìn cách hướng dẫn các cháu nối vòng, tay đánh cồng chiêng, tôi lại thấy ông  giống như một nghệ sĩ lớn điều khiển một giàn hợp xướng. Theo đó, các tiếng trống, tiếng cồng, chiêng lớn, chiêng bé tạo nên hợp âm rộn rả. Tiếng chiêng ngân vang, theo làn gió xào xạc trên mái nhà rông, đến từng ngóc ngách trong làng và vang xa đến từng vách núi rừng.

Dưới ban mai nắng ấm, hình ảnh các cháu nam đánh cồng chiêng, nữ múa xoang nối vòng trước sân nhà rông cao, thoáng đãng đẹp và thật là đáng yêu. Khi các cháu thấm mồ hôi, nghệ nhân A Nian tỏ vẻ hài lòng, cho các cháu tạm nghỉ ngơi.


 

Đội cồng chiêng và múa xoang thiếu nhi của làng Kon Stiêu. Ảnh: V.N
Đội cồng chiêng và múa xoang thiếu nhi của làng Kon Stiêu. Ảnh: V.N


 
“Tranh thủ dịp hè, mình ôn lại cho các cháu và giới thiệu với nhà báo về đội cồng chiêng nhí của làng. Không ôn lại, các cháu ham chơi dễ quên và đánh không đúng nhịp. Các cháu cũng rất thích được tụ tập để đánh cồng chiêng. Tiếng trống, tiếng cồng, tiếng chiêng đang “thấm” vào các cháu. Mai này, các cháu sẽ kế tục thành đội cồng chiêng lớn hay có cháu đi xa, làm gì cũng sẽ nhớ về không gian văn hóa cồng chiêng của làng Kon Stiêu”- nghệ nhân A Nian bộc bạch.  

Hồi tưởng về chuyện ngày xưa, nghệ nhân A Nian trầm ngâm: Trước đây, cũng trạc tuổi các cháu, tôi cũng rất đam mê cồng chiêng. Ban đầu khi thấy các chú, các ông đánh trong các ngày lễ hội diễn ra tại làng, tôi chú ý nghe, nhìn. Sau được các chú, các ông hướng dẫn cách đánh và sớm đánh cồng chiêng thành thạo. Năm 15 tuổi, tôi tham gia vào đội cồng chiêng của làng. Được tham gia vào đội cồng chiêng là vinh dự và cũng là niềm kiêu hãnh với dân làng.

Ôn lại chuyện một thời, tôi thấy mắt nghệ nhân A Nian long lanh như trẻ lại. Theo dòng hồi tưởng, nghệ nhân bảo rằng, ngày trước người Tơ Đra ở làng Kon Stiêu cũng như các làng khác ở xã Ngọc Réo thường tổ chức nhiều lễ hội như: Tết cổ truyền (sau khi thu hoạch lúa xong), cầu mùa, mừng máng nước, đâm trâu... Các lễ hội này, dân làng thường đánh cồng chiêng, sắm lễ vật thỉnh cầu Yàng, các vị thần về chứng giám, phù hộ cho dân làng.

Thông qua những hoạt động trong không gian văn hóa cồng chiêng, người dân thường tổ chức ăn, uống rượu cần vui vẻ với nhau đến tận thâu đêm. Mối quan hệ tình làng giữa người dân với nhau thêm nảy nở và bền chặt. Rồi trong quá trình giao lưu văn hóa giữa các làng, người dân các làng vừa học hỏi lẫn nhau và sáng tác thêm nhiều nhịp điệu chiêng mới. Không khó hiểu khi nghệ nhân A Nian bảo rằng, ông đánh thành thạo trên 20 bài chiêng.

 

Nghệ nhân A Nian truyền dạy cồng chiêng cho đội cồng chiêng nhí của làng. Ảnh: V.N
Nghệ nhân A Nian truyền dạy cồng chiêng cho đội cồng chiêng nhí của làng. Ảnh: V.N



 “Tuy nhiên, trong quá trình truyền dạy, vì thời gian không cho phép, tôi chỉ truyền dạy cho các đội cồng chiêng 3 bài chiêng: Đi đổi công, tình yêu đôi lứa và đâm trâu. Nắm được các bài chiêng căn cốt này, các đội cồng chiêng ở các làng có thể chơi được các bài chiêng khác”- nghệ nhân A Nian thật lòng.

Ghi nhận tấm lòng và đánh giá cao khả năng truyền dạy cồng chiêng, năm 2015 A Nian được Nhà nước tặng danh hiệu nghệ nhân. Không khó hiểu trong quá trình giữ gìn và phát huy văn hóa cồng chiêng, nghệ nhân A Nian được Phòng Văn hóa – Thông tin (nay là Trung tâm Văn hóa – Thể thao – Du lịch và Truyền thông) huyện và UBND xã mời dạy cồng chiêng cho các làng. Như được thỏa lòng, nghệ nhân A Nian tham gia truyền dạy 8 lớp cồng chiêng cho thanh, thiếu niên ở 8 thôn của xã. Các thôn làng ở xã Ngọc Réo không còn nỗi lo thất truyền văn hóa cồng chiêng.

Tham gia đội cồng chiêng nhí của làng Kon Stiêu và được nghệ nhân ôn lại mấy bài chiêng trong dịp hè, cháu A Minh Thiện khoe: Ông A Nian dạy dễ hiểu lắm, cháu chơi được các bài chiêng rồi. Tham gia đội cồng chiêng nhí của thôn, cháu được tham dự các cuộc thi đánh đánh cồng chiêng với các đội cồng chiêng ở các trường trung học cơ sở, dự thi ở huyện, tỉnh. “Đội cồng chiêng nhí của thôn đạt giải Nhất tại Hội thi cồng chiêng cấp huyện. Cháu rất tự hào về đội cồng chiêng nhí của thôn Kon Stiêu” - A Minh Thiện phấn khởi bày tỏ.

Cùng với nghệ nhân A Nian, bà Y Der là người có ý thức giữ gìn và đam mê văn hóa hóa truyền thống khi giúp làng Kon Stiêu thành lập đội múa xoang nhí. Bà Y Der bộc bạch: Nghệ nhân A Nia là người tâm huyết. Nhờ có ông, văn hóa cồng chiêng ở địa phương được khôi phục và phát triển.


 

 Nghệ nhân A Nian đang chơi ting ning. Ảnh: V.N
Nghệ nhân A Nian đang chơi ting ning. Ảnh: V.N



Già A Nian không chỉ am tường về cồng chiêng, truyền dạy cồng chiêng, anh U Rớp – công chức phụ trách lĩnh vực văn hóa – xã hội của xã Ngọc Réo cho hay, mà còn thành thạo và có khả năng truyền dạy các loại nhạc cụ khác như  ting ning, brâng (nhạc cụ giống ting ning nhưng cần đàn ngắn và ít dây hơn),  t’rưng, k’lông pút... Điều làm U Rớp lo lắng là người tâm huyết, có khả năng truyền dạy cồng chiêng như nghệ nhân A Nian hiện nay rất hiếm.

Trao đổi về vấn đề đặt ra trong việc giữ gìn và phát huy giá trị văn hóa cồng chiêng, nghệ nhân A Nian thừa nhận: Trong những năm gần đây, được sự quan tâm của chính quyền địa phương và các ngành có liên quan, các làng ở xã  đều có nhà rông truyền thống, có các đội cồng chiêng người lớn và thiếu nhi. Đây là điều rất mừng. Tuy nhiên, việc tìm người tâm huyết kế thừa việc truyền dạy cồng chiêng, múa xoang và được người dân các làng tin tưởng không phải dễ, nhất là chưa có người được công nhận là nghệ nhân múa xoang.

“Cồng chiêng và múa xoang đi với nhau. Nếu bây giờ chúng ta không lo xây dựng thêm lớp nghệ nhân mới, sợ mai này không có người kế thừa. Mặc dù, hiện nay ở xã có người đáp ứng được yêu cầu này, nhưng họ lại chưa được công nhận là nghệ nhân múa xoang. Việc mở lớp truyền dạy cồng chiêng, múa xoang mời họ tham gia có nhiều cái khó vì không được danh chính, ngôn thuận khi chưa được công nhận là nghệ nhân”- nghệ nhân A Nian giãi bày.

Đánh giá cao vai trò của nghệ nhân, anh A Wiên – Phó Chủ tịch UBND xã Ngọc Réo bày tỏ nỗi niềm: Thực tế cho thấy, trong việc bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống, không thể thiếu nghệ nhân ở các làng. Bên cạnh sự quan tâm đầu tư của Nhà nước, việc xã Ngọc Réo xây dựng được 16 đội cồng chiêng, múa xoang ở 7/7 thôn là nhờ vào các sự đóng góp, trực tiếp là truyền dạy của nghệ nhân.

“Tuy nhiên, lớp nghệ nhân được công nhận trước đây như A Nian ở xã đã cao tuổi. Trước yêu cầu đặt ra, xã đề nghị Nhà nước sớm tặng danh hiệu nghệ nhân mới, nhất là nghệ nhân múa xoang đang thiếu ở địa phương để tiếp tục bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa cồng chiêng ở địa phương trong thời gian đến”- anh A Wiên bộc bạch.



https://www.baokontum.com.vn/dat-nguoi-kon-tum/gap-nghe-nhan-nang-no-cong-chieng-20976.html

Theo VĂN NHIÊN (baokontum)

Có thể bạn quan tâm

Các thung lũng ở Quy Nhơn xưa

Các thung lũng ở Quy Nhơn xưa

(GLO)- Trong cuốn "Du ký Trung kỳ theo đường cái quan", Camille Paris - nhà khảo cổ người Pháp từng tham gia xây dựng đường điện báo tại Trung Kỳ giai đoạn 1885-1889 đã nhắc đến 2 thung lũng nổi tiếng của Quy Nhơn xưa: thung lũng Công và thung lũng Gà.

Lễ cúng Quý Xuân tại tổ đình An Khê

Lễ cúng Quý Xuân tại tổ đình An Khê

(GLO)- Sáng 28-3 (tức mùng 10 tháng 2 âm lịch), tại đình An Khê (phường An Khê, tỉnh Gia Lai), Ban Nghi lễ đình tổ chức lễ cúng Quý Xuân trong không gian linh thiêng, rộn ràng tiếng chiêng, trống giữa tiết trời đẹp nhất của mùa xuân.

Di tích Plei Ơi chào đón du khách

Di tích Plei Ơi chào đón du khách

(GLO)- Khu di tích lịch sử - văn hóa cấp quốc gia Plei Ơi - điểm đến mang giá trị tâm linh, lịch sử gắn với truyền thuyết Vua Lửa của đồng bào Jrai ở xã Chư A Thai - vừa được đầu tư đồng bộ, khang trang, sẵn sàng chào đón du khách trong Năm Du lịch quốc gia - Gia Lai 2026.

Lặng lẽ tìm về ký ức nghề xưa

Lặng lẽ tìm về ký ức nghề xưa

(GLO)- Cuối năm 2025, cuốn sách Nghề dệt truyền thống tỉnh Bình Định (từ thế kỷ XIX đến nay) của ThS. Hoàng Bình ra mắt bạn đọc như một công trình biên khảo công phu về một nghề thủ công từng gắn bó mật thiết với đời sống người dân đất Võ.

Bộ chiêng của các thủ lĩnh Jrai trở thành bảo vật quốc gia

Bộ chiêng Kơ Đơ trở thành bảo vật quốc gia

(GLO)- Bộ cồng chiêng Kơ Đơ (niên đại đầu thế kỷ XX) vừa được công nhận là bảo vật quốc gia. Không chỉ là nhạc cụ cổ, chiêng Kơ Đơ còn là hiện vật gắn với những thủ lĩnh Jrai xưa, phản ánh cấu trúc xã hội, đời sống tín ngưỡng và nghệ thuật âm nhạc độc đáo của cư dân Tây Nguyên.

Giai thoại về ba con ngựa nổi tiếng trong lịch sử

Giai thoại về ba con ngựa nổi tiếng trong lịch sử

(GLO)- Trong dòng chảy lịch sử, không chỉ có những bậc anh hùng làm nên huyền thoại, mà còn có những chiến mã góp phần tạo nên kỳ tích. Trong những thời khắc sinh tử, có 3 con ngựa nổi tiếng đã đi vào sử sách như biểu tượng của lòng trung nghĩa và sức mạnh phi thường.

Chất thuần khiết nâng tầm thổ cẩm

Chất thuần khiết nâng tầm thổ cẩm

(GLO)- Với việc hợp chuẩn OCOP, nhiều sản phẩm thổ cẩm Bahnar, Jrai ở Gia Lai bắt đầu định vị được thương hiệu. Quá trình này có công rất lớn của nhiều phụ nữ, nghệ nhân đã dồn tâm huyết từng bước đưa thổ cẩm truyền thống ra thị trường.

Tiến sĩ Lê Quang Lâm cùng câu chuyện tù và Jrai

Tiến sĩ Lê Quang Lâm cùng câu chuyện tù và Jrai

(GLO)- Hiểu về văn hóa Tây Nguyên bắt đầu từ những hiện vật dân tộc học, đó cũng là một trong những cách tiếp cận của TS. Lê Quang Lâm (phường Diên Hồng, tỉnh Gia Lai) khi nghiên cứu về văn hóa của người Jrai. Trong hàng nghìn hiện vật mà ông dày công sưu tầm, có bộ sưu tập tù và Jrai độc đáo.

Giọt nước - Mạch nguồn văn hóa Jrai

Giọt nước - Mạch nguồn văn hóa Jrai

(GLO)- Ở Tây Nguyên, những bước chân đầu ngày của người Jrai hướng về giọt nước của làng. Nguồn nước trong lành từ đó đã đi cùng các buôn làng qua bao mùa rẫy, bao thế hệ; đồng thời lưu giữ những lớp trầm tích văn hóa, tín ngưỡng và nếp sinh hoạt cộng đồng từ ngàn xưa.

null