Gặp lại tháng ba

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam

(GLO)- Hồi nhỏ, tôi có thói quen nhìn trời, nghe hướng gió tháng ba để bắt đầu một chuyến đi trên con đường núi. Vì thế giúp tôi nhận ra một tháng ba chưa nắng gay gắt, chưa mưa xối xả, đã thưa rét và nhiều người đã rời xa cố hương… Tháng ba tĩnh lặng và đằm sâu.

Đường về nhà tôi có hàng cây khẳng khiu, mùa này lộc non chi chít. Cung đường không dài, chỉ một cánh chuồn chấp chới trước mặt đã đủ để nhớ về tuổi thơ, một nhành cỏ dại cũng gợi lại một thời lấm lem, khó nhọc. Hàng ngày, tôi vẫn đi về lối đó, trong tháng ba hun hút gió.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Mấy năm gần đây, làng quê vắng dần ruộng lúa mênh mông, thay vào đó là những ngôi nhà khang trang, kín cổng cao tường. Tháng ba vì thế mà ít gió hơn. Cuộc sống của con người cũng bị chi phối khá nhiều bởi sự vận hành của trời đất dẫu đã chuyển dịch sang một xã hội công nghiệp và sử dụng công nghệ. Sau Tết, cây cối bắt đầu sinh sôi, người người cũng bắt đầu dự định mới, thử nghiệm khác. Từ hoa đến quả, từ lộc đến lá cũng phải vượt qua một sự thanh lọc nghiệt ngã của tự nhiên. Con người cũng vậy, dự định mới đầy thách thức, gian nan. Tôi từng đi về trên con đường tháng ba với những cay cú, được thua nhưng rồi sự sâu lắng đó đã hóa giải tất cả. Không gian bình thản thế, cớ chi mình phải lo âu.

Hồi còn ở quê, tôi thường theo mẹ đi làm cỏ. Cỏ mùa xuân lên nhanh hơn cả cây trồng. Thấy tôi, mẹ bảo: Cỏ chưa hẳn đã xấu, nó là sự mạnh mẽ tự nhiên, chỉ do con người toan tính chọn lấy quả, cây củ, lấy hoa, lấy gỗ nên tác động vào tự nhiên mà sinh ra vất vả. Ngẫm lại lời mẹ mộc mạc mà sâu sắc.

Tôi gặp lại tháng ba này khi trời hanh, mưa chưa đến kỳ và con đường quen thuộc vẫn đầy nắng. Một ly cà phê thơm nồng từ hương mùa cũ pha với sự tĩnh tại trong một quán vắng nơi Phố núi. Biết mình giờ không còn trẻ nữa để phó mặc tất cả vận may cho những hy vọng, cũng chưa đến mức già nua để nhốt mình trong ký ức, tôi chọn tháng ba để đôi chân mình được thảnh thơi trước lúc bước vào những tháng bộn bề.

Nhưng tháng ba hôm nay đã khác, điều mà tôi cảm nhận rõ nhất là sự hối hả. Sớm nay, những người công nhân đi làm ca đêm trở về, họ nói với nhau những câu chuyện về những nhà xưởng mới được mở rộng, nhịp sống của vùng quê đã đổi thay. Tôi lắng nghe, đâu đó vẫn có tiếng chim hót nhưng mãi tận đằng xa, một khoảng cách an toàn hay chính mình đã đánh mất dần những gì thân quen nhất.

Gặp lại tháng ba nhưng không quen mòn, xưa cũ. Mẹ tôi đã già, không còn theo những đứa em tôi lên làm cỏ đồi xoan được nữa. Cỏ cây biết vượt lên sương gió để trẻ trung, con người thì vướng bận tuyết sương mà già nua, tuổi tác. Hình như mỗi tuổi người ta lại thấy bình thản hơn bởi dù không còn trẻ thì cuộc sống vẫn mở ra một chân trời. Tháng ba, hoa gạo đã đỏ rực rỡ trên nhiều miền đất, dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, ta gặp lại ta trong nốt lặng của mình.

Có thể bạn quan tâm

Mưa về gợi nhớ nẻo đường Krong

Mưa về gợi nhớ nẻo đường Krong

Nhắc đến Tây Nguyên, hình ảnh “những con đường đất đỏ, lượn vòng trên cao nguyên” trong ca khúc “Tình ca Tây Nguyên” của nhạc sĩ Hoàng Vân lại hiện về trong mỗi chúng ta. Với một người đi công tác nhiều như tôi thì mùa mưa và những con đường luôn ăm ắp trong miền nhớ.
Đi xa thành phố

Đi xa thành phố

(GLO)- Bấy lâu nay cứ miệt mài trong guồng quay cơm áo gạo tiền với bộn bề công việc mà quên mất rằng ta cũng cần có những giây phút dành cho riêng mình.
Bà tôi

Bà tôi

(GLO)- Từ nhỏ, mấy anh chị em tôi sống cùng bà ngoại. Mắt chỉ nhìn thấy ánh sáng mờ mờ nhưng việc gì bà cũng làm được. 5 anh chị em tôi do một tay bà chăm sóc, dạy dỗ. Nhờ vậy mà nếp sống của bà đã trở thành một phần thói quen của anh chị em tôi.
Tây Nguyên trong tôi

Tây Nguyên trong tôi

(GLO)- Tôi về làng vào một ngày có nắng. Bước chân đưa tôi qua từng con đường nhỏ được thảm nhựa sạch sẽ, những tán cây xanh tỏa bóng mát dịu dàng, chan chứa cả khung trời bình yên. Vừa đi vừa ngẫm ngợi, tôi càng yêu mến những con người thật thà, chất phác, phóng khoáng nơi đây.
Tuổi thơ thương nhớ

Tuổi thơ thương nhớ

(GLO)- Tuổi thơ tôi không có những trò chơi hiện đại như game, chat hay xem phim ảnh từ máy tính, ti vi, điện thoại. Vậy nên, vào kỳ nghỉ hè, tôi được trở về với ruộng vườn thôn dã.
Buồn vui ngày hè

Buồn vui ngày hè

(GLO)- Khi cái nắng mỗi lúc một nồng nàn, loài hoa học trò rực đỏ cùng tiếng ve réo rắt cũng là lúc các em học sinh bắt đầu bước vào kỳ nghỉ hè. Đây là quãng thời gian được mong chờ, háo hức nhất của học sinh.
Chuyện hoa quỳnh

Chuyện hoa quỳnh

(GLO)- Khi đọc câu “Hài văn lần bước dặm xanh/Một vùng như thể cây quỳnh cành giao” trong Truyện Kiều của Nguyễn Du, tôi rất tò mò về 2 loại cây này.
“Thức dậy miệng mỉm cười”

“Thức dậy miệng mỉm cười”

(GLO)- Mỗi ngày, chúng ta phải đối diện với nhiều nỗi lo toan nên thường quên mất một phép nhiệm màu: mỉm cười. Nụ cười giúp ta có thêm sức mạnh để thư thái bắt đầu một ngày mới, chấp nhận những điều bất như ý có thể xảy ra bằng sự trân trọng, yêu thương tất cả những gì mình đang có.

Điều quý giá nhất

Điều quý giá nhất

Cúp điện lúc nửa đêm. Trong căn phòng đóng kín cửa, điều hòa tắt, chẳng còn bất cứ luồng gió nào có thể len lỏi vào, anh cảm giác như mình sắp chết ngạt nếu điện không có trở lại kịp.
Mùa xoài chín

Mùa xoài chín

(GLO)- Về Ayun Pa mùa này, chúng ta thường bắt gặp những chiếc xe máy có gắn 2 cái sọt phía sau, còn người lái xe thì cầm theo chiếc sào kẹp bên hông xuôi xuôi ngược ngược. Đó là những người đi hái xoài chín.
Dưới bóng cội xanh

Dưới bóng cội xanh

(GLO)- Chẳng cứ những ngày nồm oi bức mà ngay trong cả những tiết thu gió hanh, cả khi mưa giăng mờ rẩy run cành lá, tôi cũng không quên dành riêng một góc hồn tình tự với cội cây.
“Để gió cuốn đi”

“Để gió cuốn đi”

(GLO)- Chúng ta thường dùng câu “Nhân vô thập toàn” để dỗ dành bản thân khi làm sai một điều gì đó hoặc để biện minh về hành vi của mình và mong nhận được sự thông cảm, chia sẻ.
Bóng nắng

Bóng nắng

Tôi khép cổng, đi cho kịp chuyến xe chiều muộn, nắng đã tắt nhưng bóng mẹ vẫn đổ trên con ngõ dài quen thuộc...
Mưa phố núi

Mưa phố núi

(GLO)- Sau cơn mưa đầu mùa, anh bạn chuyển cho tôi đôi câu thơ đầy cảm xúc về mưa phố núi: “Tháng năm nắng bỗng nhạt nhòa/Cơn mưa bất chợt đã xoa dịu trời/Núi rừng tắm mát lả lơi/Thênh thang phố nhỏ đón mời mùa sang/Bazan lót hạt mưa vàng/Ngàn cây như hát, buôn làng reo vui…”.