Bắt đầu từ hoàng hôn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam

(GLO)- Ngắm hoàng hôn là một trong những điều lãng mạn nhất mà tôi dành cho mình khi tuổi đời không còn quá trẻ. Đâu đó, người ta vẫn tin rằng trong những buổi chiều, dù có nhìn về phương nào đi nữa cũng không sao tránh được nỗi buồn, vì bóng hoàng hôn thường gợi một điều gì đã vãn. Nhưng tôi có cảm giác hoàng hôn mới chính là sự bắt đầu…

Vào một buổi chiều se lạnh, tôi theo chân vài người bạn lên đồi. Trên cao, gió rạt từng ngọn như thể bây giờ mới vào mùa đông. Ngang qua biết bao buổi chiều nhưng đứng lại và ngắm nhìn cho trọn một hoàng hôn mong manh thì với tôi có lẽ lần đầu. Khi ánh sáng của mặt trời đã yếu, chỉ còn sót lại ráng chiều loang giữa lớp mây bồng, tôi thơ thẩn trông về phía dải núi lờ mờ như phủ sương ở tít tắp xa kia. Một bên đồi dốc, một bên phố thị. Dõi mắt về phía nào cũng thấy miên man. Nếu thật hoàng hôn là một nỗi buồn thì hóa ra trên đời lại có những nỗi buồn đẹp đến nhường vậy! Ai đó đã ví hoàng hôn như món quà cuối ngày mà mặt trời dành cho những người kiên nhẫn. Phải rất lâu rồi, tôi mới thấy mình là kẻ biết đợi chờ. Mùa xuân sẽ còn kéo dài một thời gian nữa cho đến khi những “vầng mây lang thang” vào hạ. Nhưng hoàng hôn của buổi chiều hôm ấy không bao giờ trở lại.

Vạn vật đều phải dừng ở một thời khắc nào đó để bắt đầu chu trình mới. Hoàng hôn đều đặn khép lại một ngày và mở lối vào đêm. Thiền sư Thích Nhất Hạnh từng cho rằng, vũ trụ sống về ban đêm nhiều hơn, từ trăng sao đến cỏ cây đều rì rào mầu nhiệm. Tôi mơ màng nhận ra điều lý thú ấy khi nán lại trên đồi, chờ đến khi những chòm sao cất lên giữa trời quang. Điện cho đường phố và đèn cho mỗi ngôi nhà đã bật. Cái phút giây ấy chợt khiến tôi thấy mình cần phải sống hơn lúc nào hết. Kết thúc cũng là khởi đầu. Nếu bình minh làm dâng đầy nguồn năng lượng và ý tưởng mới cho công việc thì hoàng hôn là lúc con người ta tạm buông xuống những lo toan để tận hưởng một buổi tối thư thái, quây quần. Vậy nên, có người chọn bình minh làm điểm bắt đầu, có người lại chọn hoàng hôn.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Hoàng hôn không chỉ là thời khắc, không gian, cảnh sắc mà đó còn là ý niệm trong tâm thức. Tôi thấy đời người cũng cần có “hoàng hôn”. Dù với từng người, dấu ấn này có thể rơi vào những thời điểm không giống nhau. Suy cho cùng, trải qua bao thăng trầm trên đường đời, ai rồi cũng mơ về một cái kết đẹp đẽ và êm đềm. Tuổi trẻ quyến rũ chúng ta bằng những hân hoan, tuổi già lại cần lui về với sự yên bình. Tôi đang mường tượng về chân dung “hoàng hôn” của đời mình. Sẽ không còn đủ sức để lang thang đâu đó, tôi ngồi lại với những chiều ngoại ô, ngắm nhìn bàn tay run rẩy của mình và hồi tưởng về mấy điều quá vãng. Như thế có buồn tẻ quá chăng? Tôi trộm nghĩ, người lớn tuổi có thể bớt tinh tường nhưng bù lại, sẽ nhẫn nại và điềm tĩnh hơn, biết sống cho thực tại nhiều hơn.

Không chỉ là ẩn dụ cho tuổi xế chiều, hoàng hôn còn là thời điểm khi con người ta biết dừng lại trong một số câu chuyện của cuộc sống. Đôi lúc không phải cứ nóng vội dấn bước mà đạt được thành tựu. Như ánh hoàng hôn của đất trời không bao giờ đến sớm. Thật khó để biết được khi nào mình nên bắt đầu, khi nào nên kết thúc. Hòa điệu với thiên nhiên, tôi nhận ra rằng, biết lùi lại, gác lại một điều gì đó để hiểu và chấp nhận thực tại cũng là cách gieo cho mình hạnh phúc.

Có thể bạn quan tâm

Trở về không hẹn trước

Trở về không hẹn trước

Hôm nay tôi nhận được tin nhắn vào chiều muộn: dì chủ nhà đã mất từ mấy hôm trước vì đột quỵ. Tôi gấp vội vài bộ áo quần, đáp chuyến xe muộn ra sân bay, mua vé đi TP HCM. Một sự trở về không hẹn trước
Mưa về gợi nhớ nẻo đường Krong

Mưa về gợi nhớ nẻo đường Krong

Nhắc đến Tây Nguyên, hình ảnh “những con đường đất đỏ, lượn vòng trên cao nguyên” trong ca khúc “Tình ca Tây Nguyên” của nhạc sĩ Hoàng Vân lại hiện về trong mỗi chúng ta. Với một người đi công tác nhiều như tôi thì mùa mưa và những con đường luôn ăm ắp trong miền nhớ.
Đi xa thành phố

Đi xa thành phố

(GLO)- Bấy lâu nay cứ miệt mài trong guồng quay cơm áo gạo tiền với bộn bề công việc mà quên mất rằng ta cũng cần có những giây phút dành cho riêng mình.
Bà tôi

Bà tôi

(GLO)- Từ nhỏ, mấy anh chị em tôi sống cùng bà ngoại. Mắt chỉ nhìn thấy ánh sáng mờ mờ nhưng việc gì bà cũng làm được. 5 anh chị em tôi do một tay bà chăm sóc, dạy dỗ. Nhờ vậy mà nếp sống của bà đã trở thành một phần thói quen của anh chị em tôi.
Tây Nguyên trong tôi

Tây Nguyên trong tôi

(GLO)- Tôi về làng vào một ngày có nắng. Bước chân đưa tôi qua từng con đường nhỏ được thảm nhựa sạch sẽ, những tán cây xanh tỏa bóng mát dịu dàng, chan chứa cả khung trời bình yên. Vừa đi vừa ngẫm ngợi, tôi càng yêu mến những con người thật thà, chất phác, phóng khoáng nơi đây.
Tuổi thơ thương nhớ

Tuổi thơ thương nhớ

(GLO)- Tuổi thơ tôi không có những trò chơi hiện đại như game, chat hay xem phim ảnh từ máy tính, ti vi, điện thoại. Vậy nên, vào kỳ nghỉ hè, tôi được trở về với ruộng vườn thôn dã.
Buồn vui ngày hè

Buồn vui ngày hè

(GLO)- Khi cái nắng mỗi lúc một nồng nàn, loài hoa học trò rực đỏ cùng tiếng ve réo rắt cũng là lúc các em học sinh bắt đầu bước vào kỳ nghỉ hè. Đây là quãng thời gian được mong chờ, háo hức nhất của học sinh.
Chuyện hoa quỳnh

Chuyện hoa quỳnh

(GLO)- Khi đọc câu “Hài văn lần bước dặm xanh/Một vùng như thể cây quỳnh cành giao” trong Truyện Kiều của Nguyễn Du, tôi rất tò mò về 2 loại cây này.
Bâng khuâng trường cũ

Bâng khuâng trường cũ

(GLO)- Tôi bước qua tuổi học trò đã hơn 20 năm, đi qua bao thăng trầm của cuộc sống, cũng đã học thêm nhiều lớp sau đại học. Nhưng với tôi, những năm tháng cùng bạn bè đi qua bậc THPT là quãng thời gian vô tư và tươi đẹp nhất.
Điều quý giá nhất

Điều quý giá nhất

Cúp điện lúc nửa đêm. Trong căn phòng đóng kín cửa, điều hòa tắt, chẳng còn bất cứ luồng gió nào có thể len lỏi vào, anh cảm giác như mình sắp chết ngạt nếu điện không có trở lại kịp.
Mùa xoài chín

Mùa xoài chín

(GLO)- Về Ayun Pa mùa này, chúng ta thường bắt gặp những chiếc xe máy có gắn 2 cái sọt phía sau, còn người lái xe thì cầm theo chiếc sào kẹp bên hông xuôi xuôi ngược ngược. Đó là những người đi hái xoài chín.
Dưới bóng cội xanh

Dưới bóng cội xanh

(GLO)- Chẳng cứ những ngày nồm oi bức mà ngay trong cả những tiết thu gió hanh, cả khi mưa giăng mờ rẩy run cành lá, tôi cũng không quên dành riêng một góc hồn tình tự với cội cây.
“Để gió cuốn đi”

“Để gió cuốn đi”

(GLO)- Chúng ta thường dùng câu “Nhân vô thập toàn” để dỗ dành bản thân khi làm sai một điều gì đó hoặc để biện minh về hành vi của mình và mong nhận được sự thông cảm, chia sẻ.
Bóng nắng

Bóng nắng

Tôi khép cổng, đi cho kịp chuyến xe chiều muộn, nắng đã tắt nhưng bóng mẹ vẫn đổ trên con ngõ dài quen thuộc...