Mẹ tôi

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Mặc dù đã 86 tuổi nhưng mẹ tôi vẫn còn rất tinh tường, minh mẫn. Những ký ức tuổi thơ của mẹ, năm tháng thời thanh niên của ba tôi hay chuyện của chị em chúng tôi, mẹ nhớ như in, thỉnh thoảng lại rủ rỉ kể cho con cháu nghe.

Mẹ tôi vốn là con gái đất Hà thành. “Giỏi việc nước, đảm việc nhà” là danh hiệu ghi trên những tấm bằng khen mẹ còn lưu giữ. Chị em tôi từ khi lên 8, lên 10 đã được mẹ rèn cho tính tự lập. Cũng chính nhờ vậy mà ngày ba tôi khoác ba lô lên đường đi B, ông rất an tâm về gia đình.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Đó là những năm tháng giặc Mỹ đem bom đánh phá miền Bắc, gia đình tôi cũng như nhiều gia đình khác phải sơ tán, đào hầm ngay dưới giường ngủ để khi nghe còi báo động là lập tức tắt hết đèn dầu, xuống hầm trú ẩn. Bom rền, đạn pháo nhưng ngày ngày, chị em tôi vẫn mũ rơm trên đầu, túi thuốc đỏ bên hông và cặp sách trên vai men theo giao thông hào đến lớp. Để cải thiện bữa ăn cho đàn con, ngoài giờ làm việc ở cơ quan, mẹ lại cặm cụi trồng rau, nuôi gà. Vào chủ nhật, mặc cho giá rét cắt da cắt thịt hay nắng như đổ lửa, mẹ vẫn bì bõm lội ruộng vớt từng vạt rau dừa nước về nuôi heo, rồi lại tất tả quang gánh lên núi cắt ràng về làm chất đốt. Quần quật là thế nhưng mẹ không bao giờ than thở.

Những lá thư của ba kể chuyện chiến thắng của quân ta trên chiến trường khiến mẹ vô cùng vui mừng, tin tưởng vào ngày chiến thắng. Chỉ sau 3 năm ngày ba tôi cùng đồng đội vào chiến trường, miền Nam đã giải phóng. Gia đình tôi háo hức trở về quê nội và cũng là nơi công tác mới của ba mẹ tôi.

Vừa nhận công tác một thời gian ngắn, ba tôi lại được lệnh đi nhận nhiệm vụ mới ở một huyện vùng sâu, cách nhà hơn trăm cây số. Nơi ấy điều kiện kinh tế-xã hội rất khó khăn, vẫn còn bóng dáng của bọn FULRO. Ngày chia tay lên đường, ba nói bản thân không ngại gian khó, hiểm nguy, nhưng thương mẹ tôi lại vò võ một mình nuôi dạy con cái. Còn mẹ tôi cười hiền và bảo: Anh cứ yên tâm lên đường nhận nhiệm vụ. Rồi mẹ chuẩn bị tỉ mỉ từ con dao cạo râu, chiếc khăn mặt... và không quên làm cho ba gói muối mè, hệt những thứ mà năm nào mẹ chuẩn bị cho ba đi B.

Thấm thoát đã gần 50 năm trôi qua. Thời gian đã lấy đi của mẹ tôi tuổi trẻ và sức khỏe. Mỗi khi trời trở gió khiến xương khớp của mẹ đau nhức. Tấm lưng mẹ ngày càng còng xuống sau mỗi bước đi. Còn ba tôi qua đời cách đây đã 11 năm sau một cơn bạo bệnh, để lại mẹ và chúng tôi một trời ký ức đẹp đẽ. Bảy chị em chúng tôi giờ đây ai cũng có việc làm ổn định và có tổ ấm của riêng mình. Tôi hiểu, đó là món quà vô giá chúng tôi dành tặng ba mẹ và cũng là khát vọng, là niềm hạnh phúc của ba mẹ tôi.

Có thể bạn quan tâm

Đi xa thành phố

Đi xa thành phố

(GLO)- Bấy lâu nay cứ miệt mài trong guồng quay cơm áo gạo tiền với bộn bề công việc mà quên mất rằng ta cũng cần có những giây phút dành cho riêng mình.
Bà tôi

Bà tôi

(GLO)- Từ nhỏ, mấy anh chị em tôi sống cùng bà ngoại. Mắt chỉ nhìn thấy ánh sáng mờ mờ nhưng việc gì bà cũng làm được. 5 anh chị em tôi do một tay bà chăm sóc, dạy dỗ. Nhờ vậy mà nếp sống của bà đã trở thành một phần thói quen của anh chị em tôi.
Tây Nguyên trong tôi

Tây Nguyên trong tôi

(GLO)- Tôi về làng vào một ngày có nắng. Bước chân đưa tôi qua từng con đường nhỏ được thảm nhựa sạch sẽ, những tán cây xanh tỏa bóng mát dịu dàng, chan chứa cả khung trời bình yên. Vừa đi vừa ngẫm ngợi, tôi càng yêu mến những con người thật thà, chất phác, phóng khoáng nơi đây.
Tuổi thơ thương nhớ

Tuổi thơ thương nhớ

(GLO)- Tuổi thơ tôi không có những trò chơi hiện đại như game, chat hay xem phim ảnh từ máy tính, ti vi, điện thoại. Vậy nên, vào kỳ nghỉ hè, tôi được trở về với ruộng vườn thôn dã.
Buồn vui ngày hè

Buồn vui ngày hè

(GLO)- Khi cái nắng mỗi lúc một nồng nàn, loài hoa học trò rực đỏ cùng tiếng ve réo rắt cũng là lúc các em học sinh bắt đầu bước vào kỳ nghỉ hè. Đây là quãng thời gian được mong chờ, háo hức nhất của học sinh.
Chuyện hoa quỳnh

Chuyện hoa quỳnh

(GLO)- Khi đọc câu “Hài văn lần bước dặm xanh/Một vùng như thể cây quỳnh cành giao” trong Truyện Kiều của Nguyễn Du, tôi rất tò mò về 2 loại cây này.
“Thức dậy miệng mỉm cười”

“Thức dậy miệng mỉm cười”

(GLO)- Mỗi ngày, chúng ta phải đối diện với nhiều nỗi lo toan nên thường quên mất một phép nhiệm màu: mỉm cười. Nụ cười giúp ta có thêm sức mạnh để thư thái bắt đầu một ngày mới, chấp nhận những điều bất như ý có thể xảy ra bằng sự trân trọng, yêu thương tất cả những gì mình đang có.

Mùa xoài chín

Mùa xoài chín

(GLO)- Về Ayun Pa mùa này, chúng ta thường bắt gặp những chiếc xe máy có gắn 2 cái sọt phía sau, còn người lái xe thì cầm theo chiếc sào kẹp bên hông xuôi xuôi ngược ngược. Đó là những người đi hái xoài chín.
Dưới bóng cội xanh

Dưới bóng cội xanh

(GLO)- Chẳng cứ những ngày nồm oi bức mà ngay trong cả những tiết thu gió hanh, cả khi mưa giăng mờ rẩy run cành lá, tôi cũng không quên dành riêng một góc hồn tình tự với cội cây.
“Để gió cuốn đi”

“Để gió cuốn đi”

(GLO)- Chúng ta thường dùng câu “Nhân vô thập toàn” để dỗ dành bản thân khi làm sai một điều gì đó hoặc để biện minh về hành vi của mình và mong nhận được sự thông cảm, chia sẻ.
Bóng nắng

Bóng nắng

Tôi khép cổng, đi cho kịp chuyến xe chiều muộn, nắng đã tắt nhưng bóng mẹ vẫn đổ trên con ngõ dài quen thuộc...
Mưa phố núi

Mưa phố núi

(GLO)- Sau cơn mưa đầu mùa, anh bạn chuyển cho tôi đôi câu thơ đầy cảm xúc về mưa phố núi: “Tháng năm nắng bỗng nhạt nhòa/Cơn mưa bất chợt đã xoa dịu trời/Núi rừng tắm mát lả lơi/Thênh thang phố nhỏ đón mời mùa sang/Bazan lót hạt mưa vàng/Ngàn cây như hát, buôn làng reo vui…”.
Ngọt thơm hương bắp

Ngọt thơm hương bắp

(GLO)- Lúc còn nhỏ ở vùng quê nghèo khó, hương vị tôi nhớ nhất là mùi bắp luộc. Mỗi lần đi chợ về, mẹ thường mua mấy trái bắp nếp luộc làm quà cho anh em chúng tôi.