"Điền chủ" đồi Bài

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Nhìn từ trung tâm thị trấn Yên Lập (huyện Yên Lập, Phú Thọ), đồi Bài (khu Mỏ) như chiếc nón khổng lồ bốn mùa xanh mướt bóng cây. Tựa lưng vào chân đồi là ngôi nhà khang trang với giàn phong lan, vườn cây ăn quả, ao cá, chuồng trại chăn nuôi của gia đình ông Nguyễn Xuân Quỳ - “điền chủ” 35 ha đất rừng sản xuất, rừng khoanh nuôi bảo vệ đồi Bài.
Khách đến thăm đều trầm trồ thán phục trước cuộc sống nhàn tản, phong lưu vùng sơn cước nhưng ít ai biết những lam lũ, cực nhọc, bao nhiêu mồ hôi, nước mắt thấm đẫm từng thửa ruộng, vạt rừng của ông chủ vốn là thương binh suy giảm 55% sức khỏe đã bỏ ra ròng rã mấy thập kỷ qua để đất hoang cằn sản sinh trái ngọt. 
Ông Quỳ với vườn quế 7 năm tuổi.
Ông Quỳ với vườn quế 7 năm tuổi.
Từ vượt Trường Sơn tới vượt đỉnh đồi Bài
Mái tóc điểm bạc, khóe mắt đã rạn chân chim nhưng ông Quỳ hãy còn khỏe mạnh, nhanh nhẹn, quắc thước nhiều so với tuổi 67. Mới hôm trước, ông nổi hứng nhảy lên xe máy, thốc ga phóng lên đỉnh đồi Bài theo con đường lâm nghiệp gồ ghề, dốc dựng đứng. Gần tiếng sau, ông phóng xe lao xuống, dựng chân chống, nhìn mấy thanh niên đang tròn mắt thán phục cười sảng khoái: “Các cậu đừng có đùa! Bằng tuổi các cậu tớ đã đi bộ vượt Trường Sơn vào tay bo với Mỹ - ngụy ở Biên Hòa rồi. Ruộng vườn này một tay tớ bứng từng gốc cây vỡ đất khai hoang đấy. Ở đây đã cậu nào đủ sức cày liền hai con trâu liên tiếp chưa?”. 
Sinh năm 1954 tại quê nghèo Yên Lập, 17 tuổi, cậu thanh niên Nguyễn Xuân Quỳ đã cường tráng, sức vóc hơn người. Thế nên khi xung phong nhập ngũ, dù còn thiếu đến mấy tháng tuổi, cậu vẫn trúng tuyển với chứng nhận sức khỏe cao nhất. Mấy tháng huấn luyện tân binh rồi theo đơn vị ròng rã vượt núi đèo hành quân vào chiến đấu nơi chiến trường Long Khánh - Bà Rịa - Biên Hòa với cậu cũng chỉ đơn giản như những ngày tháng luồn rừng, leo núi, lam lũ trên đồng ruộng. Không nề hà khó khăn, nguy hiểm, dũng cảm trong chiến đấu, năm 1974, anh Quỳ được vinh dự đứng trong hàng ngũ của Đảng ngay tại chiến trường. Thời khắc thiêng liêng này đã ghi dấu ấn sâu đậm, trở thành kỷ niệm đẹp, tự hào nhất của cuộc đời anh.
Miền nam hoàn toàn giải phóng, đất nước sạch bóng quân thù, theo đoàn quân chiến thắng, ông Quỳ đeo ba-lô ra bắc, giải ngũ trở về quê hương với vết thương làm suy giảm 55% sức khỏe cùng khát vọng cháy bỏng: Đất nước hòa bình, cuộc sống sẽ hết đói nghèo, quê hương sớm trù phú, giàu đẹp. 
Được tín nhiệm bầu làm cán bộ HTX, lấy vợ, sinh con, ông càng trăn trở với cuộc sống đói nghèo do phương thức làm ăn tập thể không phát huy hiệu quả, muốn phát triển kinh tế gia đình cũng không có đất sản xuất. Thời điểm nửa cuối thập niên bảy mươi của thế kỷ trước, khu đồi Bài bị khai phá kiệt quệ trơ sỏi gan gà với cỏ tranh, cây dại. Đắn đo mãi, ông Quỳ đánh liều ra phát quang bãi đất dưới chân đồi, chặt tre dựng tạm cái lán rồi đưa vợ con ra ở, bắt đầu vỡ đất khai hoang. 
Ngày đi làm việc HTX, chiều về ăn vội bát cơm rồi ông vác cuốc, mang dao lụi cụi đánh gốc, bốc trà từng búi cỏ tranh, cây dại đến khi tối sập, vợ con cầm đèn ra gọi ông mới chịu về tắm gội, nằm nghỉ. Tiếc việc, nhiều đêm đợi vợ con ngủ say, ông lại dậy thắp đèn ra làm tiếp. Ngày đó, thanh niên đi chơi muộn vẫn kháo nhau khu đồi Bài có… ma trơi là như thế. Thích nhất là những hôm mưa to, đất mềm, ông tranh thủ xin nghỉ, nài nỉ mượn HTX hai con trâu mộng để về bừa gốc cỏ tranh, con này mệt lại thay con khác, làm thông trưa, quên cả ăn. Cậu con trai ông mới 12 tuổi nhưng vào những ngày này cũng phải vác bừa ra phụ bố. Cơ thể nhỏ bé, cậu phải vác ngược chiếc bừa mới có thể di chuyển…
Đằng đẵng hằng năm trời, công sức của bố con ông được đền đáp, khu đất hoang hóa đã trở thành ruộng lúa nước, vườn cây, ao cá, chuồng trại chăn nuôi. Gia đình ông cũng chấm dứt quãng ngày thiếu đói, ăn bữa nay lo bữa mai, đời sống dần ổn định, bắt đầu có tích lũy với những dự định đầu tư cho tương lai…
Coi rừng là bạn
Đầu thập niên chín mươi của thế kỷ trước, thực hiện chủ trương giao đất giao rừng của Chính phủ, cùng với các địa phương trong huyện, thị trấn Yên Lập tiến hành rà soát, thông báo diện tích giao đất lâm nghiệp thời hạn 50 năm cho người dân đăng ký nhận để trồng rừng sản xuất. Tuy nhiên, tuyên truyền, vận động mãi mà chẳng mấy người mặn mà đăng ký do lo ngại có mấy sào đất ruộng, đất vườn còn làm chẳng hết giờ nhận đồi trọc, đất hoang về công sức đâu mà làm, đấy là chưa nói đến tiền thuế đất có thể phát sinh sau này. Là cán bộ thị trấn, ông Quỳ chủ động trò chuyện, phân tích cơ hội làm giàu từ đồi rừng cho mấy gia đình kề cận rồi thành lập nhóm hộ nhận 24 ha vừa đất rừng sản xuất, vừa đất rừng khoanh nuôi phòng hộ. 
Đất nhận về nhưng suốt mấy năm vẫn bỏ hoang do chưa nghĩ ra nên trồng cây gì và làm như thế nào. Mãi đến những năm 1997 - 1998, được tham gia chương trình dự án hỗ trợ trồng rừng nguyên liệu, ông Quỳ mới bắt đầu thử nghiệm trồng hơn 2 ha bạch đàn, keo gần nhà và… thất vọng tràn trề. Do thiếu hiểu biết về kỹ thuật trồng, chăm sóc, lựa chọn cây giống mà hết chu kỳ, đồi bạch đàn sinh trưởng không đều, có cây to vượt trội nhưng cũng không ít cây chỉ nhỉnh hơn ngón chân cái. Sản lượng thấp, giá trị thu về chẳng được bao nhiêu, của chẳng tày công. 
Sau thất bại, ông Quỳ nghiệm ra để vỡ đất khai hoang chỉ cần có sức khỏe, lòng kiên trì nhưng để phát triển kinh tế, sinh lời từ đất thì phải có đầu óc tính toán, kiến thức, kinh nghiệm thực tiễn. Bắt đầu từ đó, ông để tâm tìm hiểu kiến thức liên quan đến trồng rừng kết hợp với chăn nuôi theo mô hình kinh tế trang trại; trực tiếp đến tham quan, học tập kinh nghiệm những chủ rừng khắp các địa bàn lân cận, chủ động tìm đến các công ty lâm nghiệp, cơ sở sản xuất cây giống, các kỹ sư nông nghiệp… để hỏi rõ những vướng mắc liên quan thổ nhưỡng, cây rừng, chăn nuôi gia súc, gia cầm. 
Năm 2014, ông Quỳ được nghỉ chế độ hưu trí. Lúc này, ông mới thật sự toàn tâm toàn ý với việc phát triển kinh tế đồi rừng. Ông đầu tư mua thêm 11 ha đất lâm nghiệp kém hiệu quả của các gia đình lân cận, trở thành “điền chủ” của 35 ha đất rừng khu vực đồi Bài, trong đó có gần 10 ha là rừng khoanh nuôi bảo vệ, hơn 25 ha rừng sản xuất. Toàn bộ đất rừng sản xuất trên đồi Bài được phủ xanh bằng cây keo nguyên liệu và cây quế, khu vực chân đồi, quanh nhà được trồng các giống cây ăn quả, xây dựng chuồng trại chăn nuôi. 
Ông Quỳ chia sẻ: “Nghề rừng không những đòi hỏi sức khỏe, tính kiên trì, kiến thức, kinh nghiệm mà còn phải có tình cảm với đất, với cây và chút gì đó như duyên nợ. Mấy chục năm nay, ngày nào tôi cũng dành thời gian lên rừng, quan sát sự thay đổi của từng vạt cây để có phương pháp chăm sóc phù hợp. Cùng với việc phòng, xử lý sâu bệnh, người trồng rừng còn phải hiểu đặc tính từng loại cây, tính chất đất để tính toán bón phân, tỉa cành… vào giai đoạn sinh trưởng nào đạt hiệu quả cao nhất. Kiến thức sách vở chỉ phát huy tác dụng cao nhất khi biết vận dụng linh hoạt với điều kiện thực tế. Tôi học được điều này khi đến thăm, chứng kiến đồng bào dân tộc Dao ở xã Trung Sơn trồng quế theo phương pháp thủ công truyền thống”. 
Rừng đã trả cho ông Quỳ xứng đáng với tình yêu ông dành cho nó. Ngoài 25 ha rừng keo chia làm nhiều khu vực để năm nào cũng có diện tích khai thác, trồng mới, 0,5 ha quế đã bảy năm tuổi, vườn cây ăn quả, gia đình ông còn duy trì đàn lợn nái, lợn thương phẩm với sản lượng xuất chuồng trung bình mỗi năm khoảng 60 tấn… Tổng thu nhập hằng năm của gia đình ổn định ở mức 500 - 600 triệu đồng. Kinh tế dư dả, gia đình ông Quỳ tích cực tham gia, ủng hộ các hoạt động bảo đảm an sinh xã hội, xây dựng công trình phục vụ lợi ích chung của địa phương; tận tình hỗ trợ vốn, tư vấn kiến thức, kinh nghiệm trồng rừng, chăn nuôi cho người dân quanh vùng… 
“Đã xác định “lấy lâm làm nghiệp” thì phải coi rừng là bạn, là đối tác làm ăn, cần tôn trọng, giữ gìn chứ không làm bừa, làm ẩu được”, “điền chủ” đồi Bài nheo mắt. Làm lâm nghiệp đúng hướng, đúng cách, chẳng sợ không thành công là vậy. 
Theo NDĐT

Có thể bạn quan tâm

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

Trở về nẻo thiện

Trở về nẻo thiện

Hiểu được không nơi nào bằng, yên bình như buôn làng, những già làng, người có uy tín ở Gia Lai kiên trì đêm ngày vận động, giải thích cho người dân không nghe theo lời dụ dỗ của “Tin lành Đê Ga”.

Căn nhà của bà Đào bị đổ sập hoàn toàn trước cơn lũ dữ.

Những phận người ở rốn lũ Tuy Phước

(GLO)- Chỉ trong vòng nửa tháng, người dân vùng rốn lũ Tuy Phước phải gồng mình gánh chịu 2 đợt bão lũ lịch sử. Bên cạnh những căn nhà trơ trọi sau lũ, những phận người trắng tay vẫn cố gắng gượng dậy, với hy vọng được dựng lại mái ấm và cuộc sống yên bình.

null