“Có nỗi nhớ không mang tên”

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Chiếc xe khách lướt êm trên quốc lộ 14 uốn lượn theo những hàng thông. Mặt trời đã ở phía sau lưng, hoàng hôn lộng lẫy dát vàng lên những tàng cây cao vút. Khi bước chân tôi chạm vào vùng đất đỏ bazan thì sương mù cũng vừa bảng lảng.

co-noi-nho-khong-mang-ten-bg-2693.jpg
Minh họa: H. T

Hồ Tà Đùng tĩnh lặng giữa cái lạnh se se núi đồi. Tôi thưởng thức ly cà phê trong tiếng gió lao xao của rừng cây ven hồ. Hương cà phê hay là hương rừng e ấp trong không gian, vỗ về từng bước chân, chào đón một người bạn mới. Tôi hít thở bầu không khí trong lành, chưa bao giờ cảm thấy lòng thảnh thơi như thế.

Tây Nguyên bí ẩn qua từng trang sách, thước phim giờ đang hiện hữu trước mắt, sao tôi lại thấy thân thương đến lạ. Tôi đứng nhìn từng con sóng lăn tăn trên mặt hồ, dang tay đón gió, như muốn lưu lại cả khung cảnh bình yên ấy vào trong tâm trí.

Trong hành trình đến Tây Nguyên lần này, tôi đi qua những cánh rừng cây lá bạt ngàn. Vài tia nắng chiều còn sót lại long lanh như màu hổ phách. Thời tiết se se lạnh đủ để tôi choàng thêm chiếc khăn làm duyên cùng hoa cỏ. Những thân cây san sát nhau, vững chãi vươn lên trời xanh.

Tôi thấy mình thật nhỏ bé trước thiên nhiên hùng vĩ. Và, tôi lại tự hỏi: Tây Nguyên có những điều gì khiến bao người thương nhớ?

Thung lũng mùa này mờ ảo trong mây, là sương mù hay khói bếp nhà ai khi chiều về quây quần bên mái nhà đơn sơ thơm lừng khoai mì nướng. Một thoáng hoài niệm và cảm giác thân thương ùa về.

Tôi yêu sự giản dị. Tôi thích cái không khí an nhiên tự tại, thong thả như dòng suối róc rách dưới khe, như phiến đá già rong rêu ngàn năm trầm mặc. Cứ thế, tôi ngồi lặng nghe tiếng hoàng hôn buông, hòa bóng mình cùng với bóng cây trải dài trên thung lũng.

Trăng nhô lên từ dãy núi xa xa, hắt ánh bạc lên con thác ngày đêm hát bản tình ca của rừng, bọt tung trắng xóa. Tôi như chìm đắm giữa đêm rừng Tây Nguyên bồng bềnh. Tiếng cồng chiêng bên ánh lửa bập bùng, cô gái Ê Đê trong chiếc váy thổ cẩm, bên ché rượu cần làm say lòng du khách. Về khuya, đêm trầm mặc hơn, thỉnh thoảng có tiếng chim kêu hòa lẫn tiếng dòng thác đổ.

Lúc từ biệt Tây Nguyên, tôi hái một nhành hoa mimosa và nâng niu trên tay suốt chặng đường. Chào nhé Tây Nguyên, tôi sẽ trở lại vào một ngày gần nhất, bước chân sẽ lại thơm êm trên thảm hoa vàng, sẽ lại mát lành trong làn suối trong vắt.

Anh bạn đi cùng chợt cất lên tiếng hát “Ánh mắt ấy, tiếng nói ấy thương thương hoài. Gió thế đấy nắng thế đấy không vơi đầy”. Ngồi phía sau, nơi ô cửa kính nhìn ra khung cảnh núi rừng, tôi cũng lẩm nhẩm theo câu hát của nhạc sĩ Nguyễn Cường: “Có cái nắng có cái gió có nỗi nhớ không mang tên không mang tên người ơi!”.

Có thể bạn quan tâm

Khoảng trời quê

Khoảng trời quê

Mẹ vợ tôi, bà ngoại của 2 con trai của tôi, luôn miệng thắc mắc, ở thành phố lạ nhỉ, lúc nào cũng đông như mắc cửi và đèn điện như sao xa.

Sau cơn mưa

Sau cơn mưa

(GLO)- Với nhiều người, tự thân mưa đã gợi nỗi sầu, như một sự bất an, là niềm không mong đợi. Dẫu thế, như cỏ cây, cuộc đời mỗi người chẳng phải từ cơn mưa mà lớn khôn lên, những trải nghiệm cứ thế mà lấp đầy.

Dòng sông tuổi thơ

Dòng sông tuổi thơ

(GLO)- Ai cũng có tuổi thơ gắn bó với quê hương xứ sở, nơi chôn rau cắt rốn, nơi cuộc đời sâu nặng nghĩa tình với ông bà, cha mẹ, xóm giềng hay những gì thân thuộc nhất. Với tôi, tuổi thơ cũng từng gắn bó với dòng sông quê hương. Ấy là dòng sông Minh.

Ảnh minh họa. Nguồn internet

Nuôi chữ, dưỡng tâm

(GLO)- Con người có quá nhiều đam mê mà một ngày thời gian được mặc định sẵn và phải chia đều cho những việc khác nhau. Cân bằng được mọi thứ, thật chẳng dễ dàng gì. Và cuối cùng thì những gì mình cho là quan trọng nhất thường được ưu tiên. Với riêng tôi, sự ưu tiên đó là niềm vui bên con chữ.

Dòng sông An Lão. Ảnh: internet

Dòng sông tuổi thơ

(GLO)- Có lẽ ai cũng có một miền ký ức để thương, để nhớ, để mỗi khi mỏi mệt giữa cuộc đời xô bồ lại mong được trở về. Với tôi, miền ký ức ấy nằm dọc theo dòng sông An Lão, đoạn chảy qua thôn Hội Long-một làng quê nhỏ thuộc huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định.

Mật ngọt trước hiên nhà

Mật ngọt trước hiên nhà

(GLO)- Trước hiên nhà tôi bỗng xuất hiện một tổ ong mật. Đàn ong bay lượn trong nắng mai, những đôi cánh mỏng manh khẽ rung lên, hòa cùng làn gió nhẹ, tạo nên bản nhạc du dương. Tôi lặng lẽ dõi theo, chợt cảm thấy lòng mình cũng rung lên theo nhịp điệu ấy, một sự đồng điệu vô hình.

Mùa hè tuổi thơ

Mùa hè tuổi thơ

(GLO)- Thế là mùa hè đã về. Tia nắng thắp đỏ chùm phượng vĩ trải dài trên những lối phố. Tôi đi miên man trong nắng vàng, hòa cùng bản giao hưởng tiếng ve giữa trưa oi bức. Ký ức những ngày hè của tuổi thơ bỗng ùa về, lay động hồn tôi.

Mùa hạ bình yên

Mùa hạ bình yên

(GLO)- Tôi thường kết thúc một buổi tối bằng vài phút ngồi yên trước khi đặt mình vào giấc ngủ. Ánh sáng của bóng đèn đêm phả dịu xuống là một bối cảnh nhẹ nhõm cho những nghĩ ngợi còn đọng lại sau cùng khi ngày vừa trôi.

Chạm vào sách

Chạm vào sách

(GLO)- Tôi có thói quen đọc sách từ hồi còn nhỏ. Cứ đi đâu, làm gì thấy thuận tiện là tôi mang sách theo cùng. Trên chuyến tàu Bắc-Nam hay trên chuyến xe đường dài, trong ba lô của tôi luôn có một vài cuốn sách mới mua hay đọc nửa chừng.

Vườn xưa mùa trái rụng

Vườn xưa mùa trái rụng

(GLO)- Tôi từng nghe âm thanh ấy khi ngồi dưới một tán cây xoài sẻ sau vườn, nơi má tôi phơi áo, con mèo nằm duỗi mình trên bậu cửa và tuổi thơ tôi trôi qua như một dòng nước mát lành.

Ngoái nhìn thương nhớ

Ngoái nhìn thương nhớ

Mỗi lần ngang qua góc phố nhỏ ấy, mình đều sẽ sàng ngoái đầu nhìn lại ngôi nhà ba tầng cũ kĩ và hàng cây bằng lăng đang đến mùa trổ hoa vun tán tròn no đủ mãi khiến cho bao người ngẩn ngơ theo sắc màu tim tím đến lạc lối về.

Kỷ niệm khó quên

Kỷ niệm khó quên

(GLO)- Cũng đã nhiều lần, tôi được tham dự những buổi giao lưu giữa tác giả với bạn đọc qua các chương trình nghe nói chuyện thơ, đêm thơ-nhạc, buổi ra mắt tác phẩm mới, giới thiệu tác giả-tác phẩm do Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh tổ chức.

Ru ta dịu dàng

Ru ta dịu dàng

(GLO)- Hôm đi tập huấn chuyên môn, tôi gặp lại Mây, cô bạn chung phòng ký túc xá hồi đại học. Suốt buổi hàn huyên, Mây cứ đăm đăm nhìn tôi, đôi mắt nói nhiều hơn cả những lời tâm sự.

Lưu bút học trò

Lưu bút học trò

(GLO)-Tháng 5, nắng bắt đầu rót mật lên từng kẽ lá. Màu nắng ấm nồng như lời thì thầm của thời gian, nhắc nhở chúng tôi rằng, ngày chia tay thầy cô, bè bạn đang đến thật gần. Trong lòng mỗi chúng tôi, dường như có một khoảng trống dần mở ra, khoảng trống của bao điều chưa kịp nói, chưa kịp làm.

Rau dại quê nhà

Rau dại quê nhà

(GLO)- Mùa nào thức nấy, vùng nào rau ấy, không chỉ những bữa cơm trên rẫy, dưới đồng mà dường như bữa cơm nào của tuổi thơ chúng tôi cũng không thiếu mớ rau dại.

Năm tháng học trò

Năm tháng học trò

(GLO)- Mỗi độ hè về, khi những tia nắng tràn ngập trên sân trường cũng là lúc những chùm phượng vĩ bắt đầu cháy đỏ một góc trời. Phượng không chỉ là loài hoa báo hiệu mùa hè mà còn là biểu tượng bất diệt của tuổi học trò-cái tuổi ngây thơ, vụng dại nhưng đầy ắp yêu thương và khát vọng.

khúc mưa, cơn mưa, chìm vào cơn mưa, Gia Lai, Báo Gia Lai

Khúc mưa

(GLO)- Bất ngờ chìm vào cơn mưa ngờm ngợp giữa phố chiều tấp nập người xe, tôi vội vã tìm một nơi trú tạm chờ mưa tạnh. Kiểu mưa đầu mùa thế này, vội đến rồi cũng sẽ tan đi nhanh.

null