Chuyện làm hồ sơ di tích Tây Sơn Thượng đạo

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Cuối thập niên 80 của thế kỷ trước, những người làm công tác di sản văn hóa (như cách gọi ngày nay) của tỉnh Gia Lai-Kon Tum bắt tay vào việc thu thập thông tin để làm hồ sơ di tích đề nghị xếp hạng, trong đó có hồ sơ di tích Tây Sơn Thượng đạo.

Sau gần 2 năm “nằm vùng” để viết Lịch sử Đảng bộ thị xã Kon Tum, năm 1988-1989, tôi được phân công cùng các anh Phan Thanh Bàng, Nguyễn Xuân Hóa… làm một loạt hồ sơ di tích, trong đó có Quần thể di tích Tây Sơn Thượng đạo. Ở thời điểm này, trong đầu chúng tôi, từ khóa “Tây Sơn Thượng đạo” còn trắng như tờ giấy mới.

Những ngày đầu bắt tay vào công việc này, ở Gia Lai-Kon Tum, về chuyên môn, chỉ có anh Bàng là cử nhân ngành Bảo tồn-Bảo tàng, còn tôi và anh Hóa, tuy có bằng cử nhân, nhưng đều “trắng” chuyên môn về nghiệp vụ hồ sơ di tích.

Biết điểm yếu của mình, tôi vào thư viện để tìm đọc tài liệu liên quan, đồng thời mượn bộ giáo trình Bảo tồn-Bảo tàng của Trường Đại học Văn hóa Hà Nội mà anh Bàng đang lưu giữ và coi nó như bảo bối… về để đọc, học. Hồi ấy, tài liệu, sách công cụ không có sẵn nên cũng phải quý mến nhau lắm thì người có sách mới cho mượn; văn bản hướng dẫn của ngành dọc hầu như không có gì.

db1742f114ae093e9b79c62dccd8a8d9.jpg
Khu di tích Tây Sơn Thượng đạo là di tích quốc gia đặc biệt. Ảnh: Ngọc Minh

Nhưng rồi, cứ “vừng ơi” và gõ mãi thì cửa cũng thương tình mà mở. Tại Thư viện tỉnh, tôi tìm được quyển “Tư liệu về Tây Sơn-Nguyễn Huệ, tập 1: Trên đất Nghĩa Bình”, do Sở Văn hóa-Thông tin tỉnh Nghĩa Bình xuất bản năm 1988 với nhiều bài viết, tư liệu mới về phong trào Tây Sơn trên đất Nghĩa Bình (bao gồm cả vùng Thượng đạo, lúc đó thuộc tỉnh Gia Lai-Kon Tum), tôi mừng không sao tả xiết.

Có tài liệu đáng tin cậy, chúng tôi xuống An Khê để bắt tay vào việc. Cùng với tôi và anh Bàng, Phòng Văn hóa-Thông tin huyện An Khê cử chị Vị (cán bộ trung cấp Bảo tàng) và anh Lợi (nhiếp ảnh) hỗ trợ cả về chuyên môn và đường đi nước bước. Để có được bộ hồ sơ di tích mà nay một số bạn trẻ nhìn vào đánh giá là sơ sài, ngoài tư liệu thành văn, chúng tôi mất gần 2 năm khảo sát thực địa.

Lấy Phòng Văn hóa-Thông tin An Khê làm nơi trở về sau mỗi chuyến đi, điểm đến của chúng tôi là gần như toàn bộ các xã người Kinh của huyện An Khê ngày ấy, mà trọng tâm là khu vực Xóm Lũy (thị trấn) và các xã Cửu An, Song An (huyện An Khê); xã Yang Nam (huyện Kông Chro), xã Nghĩa An (huyện Kbang). Trong điều kiện giao thông cuối thập niên 80, phương tiện để di chuyển chính của chúng tôi chỉ là đôi chân, thỉnh thoảng mới có xe đạp mượn của anh em ở huyện.

Có lẽ nhờ nhiệt huyết của tuổi trẻ cộng với khao khát công việc mình làm sẽ có kết quả, cùng sự nhiệt tình giúp đỡ của chính quyền địa phương, của nhân chứng… mà chúng tôi vượt qua được những chặng đường hàng chục km trơn trượt, lầy bùn hoặc lầm bụi. Mỗi dòng tư liệu ghi chép được lại như tiếp thêm cho chúng tôi nguồn năng lượng mới để bước tiếp. Đến nay, những câu chuyện do ông Bùi Tấn Tòng (lúc ấy 74 tuổi, ở thôn An Lũy), bok Jơt (lúc ấy gần 100 tuổi, ở làng Stơr) kể… đã trở thành những tư liệu không bao giờ còn có thể tìm lại.

Những chỉ dẫn, mẩu chuyện từ các bô lão đã giúp chúng tôi hoàn thành các báo cáo, hồ sơ khảo sát… theo yêu cầu của một hồ sơ di tích cấp quốc gia. Từ nhiều chục điểm khảo sát kết hợp tư liệu thành văn, với tư liệu điền dã; tích cực đào bới để tìm kiếm những dấu tích còn được lưu giữ tại chỗ… cuối cùng thì bộ hồ sơ của quần thể di tích về phong trào nông dân Tây Sơn nửa cuối thế kỷ XVIII trên đất Gia Lai, với 6 cụm, gần 20 địa điểm di tích đã hoàn thành.

Đó là: những chứng tích về quá trình tập hợp lực lượng và xây dựng cơ sở hậu cần tại chỗ; những chứng tích về quá trình xây dựng đồn trại và tổ chức lực lượng khởi nghĩa; những chứng tích đánh dấu sự phát triển của nghĩa quân Tây Sơn từ rừng núi Thượng đạo xuống đồng bằng. Năm 1991, quần thể di tích này được xếp hạng cấp quốc gia và là cơ sở để năm 2021 được nâng hạng lên di tích cấp quốc gia đặc biệt.

Gần 40 năm đã qua, tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác vào một đêm tối trời, ngồi tại đình An Lũy (di tích An Khê trường), trong ánh đèn dầu lập lòe, nghe chú Mười Chương kể lại truyền thuyết về buổi lễ khởi binh của anh em Tây Sơn diễn ra năm từ 1773, hình dung về sự xuất hiện của đoàn quân rầm rập ngựa voi… cùng câu nói mà lúc ấy, thanh niên 24 tuổi là tôi, sau khi nghe xong chợt thấy “lạnh” sống lưng: “Ngày nay, vào những đêm giông bão, ngài vẫn cưỡi voi cùng quân sĩ về tập trận ở cây đa, cây ké phía trước đình”.

Có thể bạn quan tâm

Bộ chiêng của các thủ lĩnh Jrai trở thành bảo vật quốc gia

Bộ chiêng Kơ Đơ trở thành bảo vật quốc gia

(GLO)- Bộ cồng chiêng Kơ Đơ (niên đại đầu thế kỷ XX) vừa được công nhận là bảo vật quốc gia. Không chỉ là nhạc cụ cổ, chiêng Kơ Đơ còn là hiện vật gắn với những thủ lĩnh Jrai xưa, phản ánh cấu trúc xã hội, đời sống tín ngưỡng và nghệ thuật âm nhạc độc đáo của cư dân Tây Nguyên.

Những mùa xuân huy hoàng trên kinh thành

Những mùa xuân huy hoàng trên kinh thành Hoàng Đế

(GLO)- Thành Hoàng Đế thuộc huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định (cũ) là di tích duy nhất còn lại của vương triều Tây Sơn. Đây là một công trình kiến trúc thành cổ khá đặc biệt, sau 6 lần khai quật khảo cổ phục vụ nghiên cứu và trùng tu, đến nay vẫn còn nhiều bí ẩn...

Giai thoại về ba con ngựa nổi tiếng trong lịch sử

Giai thoại về ba con ngựa nổi tiếng trong lịch sử

(GLO)- Trong dòng chảy lịch sử, không chỉ có những bậc anh hùng làm nên huyền thoại, mà còn có những chiến mã góp phần tạo nên kỳ tích. Trong những thời khắc sinh tử, có 3 con ngựa nổi tiếng đã đi vào sử sách như biểu tượng của lòng trung nghĩa và sức mạnh phi thường.

Tiến sĩ Lê Quang Lâm cùng câu chuyện tù và Jrai

Tiến sĩ Lê Quang Lâm cùng câu chuyện tù và Jrai

(GLO)- Hiểu về văn hóa Tây Nguyên bắt đầu từ những hiện vật dân tộc học, đó cũng là một trong những cách tiếp cận của TS. Lê Quang Lâm (phường Diên Hồng, tỉnh Gia Lai) khi nghiên cứu về văn hóa của người Jrai. Trong hàng nghìn hiện vật mà ông dày công sưu tầm, có bộ sưu tập tù và Jrai độc đáo.

Suy nghĩ từ những lò gốm cổ

Suy nghĩ từ những lò gốm cổ dọc sông Côn

(GLO)- Dọc theo dòng sông Côn huyền thoại, tuyến giao thương quan trọng từng nối vùng cao nguyên với cửa biển Thị Nại, nếu không để ý kỹ, người ta rất dễ đi ngang qua những gò đất tưởng như bình thường. Nhưng dưới lớp đất trầm mặc ấy là dấu tích của một thời Champa rực rỡ.

Giọt nước - Mạch nguồn văn hóa Jrai

Giọt nước - Mạch nguồn văn hóa Jrai

(GLO)- Ở Tây Nguyên, những bước chân đầu ngày của người Jrai hướng về giọt nước của làng. Nguồn nước trong lành từ đó đã đi cùng các buôn làng qua bao mùa rẫy, bao thế hệ; đồng thời lưu giữ những lớp trầm tích văn hóa, tín ngưỡng và nếp sinh hoạt cộng đồng từ ngàn xưa.

Đi con đường ít người đi…

Đi con đường ít người đi…

(GLO)- Giữa nhịp sống hiện đại gấp gáp, có những người chọn lặng lẽ đi ngược dòng thời gian, lần theo dấu vết chữ nghĩa xưa để phục dựng hồn cốt văn hóa một vùng đất. Tiến sĩ Võ Minh Hải-Phó trưởng Khoa Khoa học Xã hội và Nhân văn (Trường ĐH Quy Nhơn), nhà nghiên cứu Hán Nôm - là một người như thế.

null