Âm thanh mùa hạ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Quê tôi có cụm từ “nắng de (ve) kêu” để chỉ cái nắng gay gắt khi vào hè. Do vậy, buổi trưa khi mặt trời đứng bóng cũng là lúc dàn đồng ca của lũ ve sầu đinh tai nhức óc ở hàng cây mù u hai bên đường làng cất lên.

Lúc này, mọi người không còn ai bước ra khỏi cửa nhà để tránh cái nắng “u đầu” và thứ âm thanh “ve…ve…” thành điệp khúc kéo dài khiến lỗ tai điếc đặc.

Nắng nóng đến độ con chó mực nhà tôi chê cơm, trốn vào gầm phản nằm le lưỡi nhìn ra, mắt đỏ sọc lên trông dữ tợn. Mẹ tôi sợ nó lên cơn dại rồi cắn bậy người đi đường nên bảo ba xích lại và dặn anh em tôi không được lại gần hay đùa nghịch với con mực như mọi ngày.

Và cũng lạ, cứ đến thời kỳ mặt trời trút lửa thì lũ chó cỏ nuôi ở xóm tôi thường bị dại, chạy rông khắp nơi, gặp ai cũng nhe hàm răng sắc nhọn, miệng đầy nước dãi, gầm gừ khiến bọn trẻ chúng tôi ù té chạy mất dép.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Buổi trưa hè, không khí như đặc quánh, cái quạt mo trên tay mẹ luôn phe phẩy nhưng cái nóng không làm ai chợp mắt được, thi thoảng tiếng chó nhà hàng xóm vẫn sủa những tràng như tru tréo đến phát sợ…

Còn tiếng ve và mùa phượng vĩ bung nở đỏ rực sân trường là thông điệp vui buồn lẫn lộn của lũ học trò. Chúng tôi bồi hồi, xao xuyến chuẩn bị cho mùa chia tay bè bạn, thầy cô kéo dài. Tôi nhớ, trong buổi học cuối cùng lớp đệ tứ thời trung học đệ nhất cấp (tương đương lớp 9 ngày nay), cô giáo chủ nhiệm dành thời gian cho lớp văn nghệ.

Bạn Kim Tuyến-Lớp phó văn thể điều hành và hát bài “Họp mặt lần cuối” (sáng tác Song Ngọc) làm cả lớp ngẩn ngơ, mắt đứa nào cũng đỏ hoe vì xúc động, nhất là nghe đến đoạn ca từ: “Ve kêu gọi hè sang/Phượng về khơi niềm nhớ/Giây phút chia tay là đây/Chép cho ai bài thơ/Lưu bút thư sinh mình ghi/Chiếc hình kỷ niệm hôm nay…”.

Thời khắc ấy, tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ra hàng phượng vĩ trước sân trường. “Dàn đồng ca” ve sầu hòa cùng lời bài hát khiến không khí buổi học cuối cùng hôm ấy khắc ghi trong tâm hồn còn non nớt như những chú chim nhỏ dại của chúng tôi. Bây giờ có dịp họp lớp, chúng tôi vẫn ôn lại kỷ niệm đầu đời đáng nhớ ấy.

Có lẽ vì thế, tiếng ve với tôi là cả bầu trời mùa hạ dễ thương và đầy lãng mạn. Ve sầu sinh trưởng ở vùng nhiệt đới và có vòng đời ngắn. Chúng chọn mùa hè để “yêu đương” và sinh sản. Tiếng kêu của loài ve này được xếp vào đệ nhất âm thanh của họ côn trùng. Nhiều người thường dị ứng với âm thanh inh ỏi chiếm cả không gian rộng lớn, nhất là nơi nhiều cây cao bóng mát. Riêng tôi, mỗi lần nghe tiếng ve, dù ở phố thị hay quê nhà vẫn mang đến bầu trời tuổi thơ đầy thương nhớ.

Trong dịp hè về thăm quê, mỗi buổi trưa nóng bức, tôi nằm trên phản gỗ mát rượi, mở bung cửa sổ nhìn ra khu rừng miếu và nghe dàn nhạc của các chú ve “hòa tấu” trầm bổng du dương. Khi dàn âm thanh ve sầu vừa dứt thì tiếng chim “bắt cô trói cột” lại lanh lảnh vang xa trong thinh vắng của giấc trưa nồng nàn khiến tâm hồn tôi dịu lại, đầy cảm xúc yêu thương quê nhà.

Nhớ câu thơ đầy tiếng chim của bạn xứ Quảng: “Tiếng chim như trói hồn tôi/Hàng cây yên lặng bồi hồi nhớ thương/Tuổi thơ bóng ngả bên đường/”Bắt cô” thì bắt… nên thương phận người…”.

Có thể bạn quan tâm

Trở về không hẹn trước

Trở về không hẹn trước

Hôm nay tôi nhận được tin nhắn vào chiều muộn: dì chủ nhà đã mất từ mấy hôm trước vì đột quỵ. Tôi gấp vội vài bộ áo quần, đáp chuyến xe muộn ra sân bay, mua vé đi TP HCM. Một sự trở về không hẹn trước
Mưa về gợi nhớ nẻo đường Krong

Mưa về gợi nhớ nẻo đường Krong

Nhắc đến Tây Nguyên, hình ảnh “những con đường đất đỏ, lượn vòng trên cao nguyên” trong ca khúc “Tình ca Tây Nguyên” của nhạc sĩ Hoàng Vân lại hiện về trong mỗi chúng ta. Với một người đi công tác nhiều như tôi thì mùa mưa và những con đường luôn ăm ắp trong miền nhớ.
Đi xa thành phố

Đi xa thành phố

(GLO)- Bấy lâu nay cứ miệt mài trong guồng quay cơm áo gạo tiền với bộn bề công việc mà quên mất rằng ta cũng cần có những giây phút dành cho riêng mình.
Bà tôi

Bà tôi

(GLO)- Từ nhỏ, mấy anh chị em tôi sống cùng bà ngoại. Mắt chỉ nhìn thấy ánh sáng mờ mờ nhưng việc gì bà cũng làm được. 5 anh chị em tôi do một tay bà chăm sóc, dạy dỗ. Nhờ vậy mà nếp sống của bà đã trở thành một phần thói quen của anh chị em tôi.
Tây Nguyên trong tôi

Tây Nguyên trong tôi

(GLO)- Tôi về làng vào một ngày có nắng. Bước chân đưa tôi qua từng con đường nhỏ được thảm nhựa sạch sẽ, những tán cây xanh tỏa bóng mát dịu dàng, chan chứa cả khung trời bình yên. Vừa đi vừa ngẫm ngợi, tôi càng yêu mến những con người thật thà, chất phác, phóng khoáng nơi đây.
Tuổi thơ thương nhớ

Tuổi thơ thương nhớ

(GLO)- Tuổi thơ tôi không có những trò chơi hiện đại như game, chat hay xem phim ảnh từ máy tính, ti vi, điện thoại. Vậy nên, vào kỳ nghỉ hè, tôi được trở về với ruộng vườn thôn dã.
Buồn vui ngày hè

Buồn vui ngày hè

(GLO)- Khi cái nắng mỗi lúc một nồng nàn, loài hoa học trò rực đỏ cùng tiếng ve réo rắt cũng là lúc các em học sinh bắt đầu bước vào kỳ nghỉ hè. Đây là quãng thời gian được mong chờ, háo hức nhất của học sinh.
Chuyện hoa quỳnh

Chuyện hoa quỳnh

(GLO)- Khi đọc câu “Hài văn lần bước dặm xanh/Một vùng như thể cây quỳnh cành giao” trong Truyện Kiều của Nguyễn Du, tôi rất tò mò về 2 loại cây này.
Bâng khuâng trường cũ

Bâng khuâng trường cũ

(GLO)- Tôi bước qua tuổi học trò đã hơn 20 năm, đi qua bao thăng trầm của cuộc sống, cũng đã học thêm nhiều lớp sau đại học. Nhưng với tôi, những năm tháng cùng bạn bè đi qua bậc THPT là quãng thời gian vô tư và tươi đẹp nhất.
Điều quý giá nhất

Điều quý giá nhất

Cúp điện lúc nửa đêm. Trong căn phòng đóng kín cửa, điều hòa tắt, chẳng còn bất cứ luồng gió nào có thể len lỏi vào, anh cảm giác như mình sắp chết ngạt nếu điện không có trở lại kịp.
Mùa xoài chín

Mùa xoài chín

(GLO)- Về Ayun Pa mùa này, chúng ta thường bắt gặp những chiếc xe máy có gắn 2 cái sọt phía sau, còn người lái xe thì cầm theo chiếc sào kẹp bên hông xuôi xuôi ngược ngược. Đó là những người đi hái xoài chín.
Dưới bóng cội xanh

Dưới bóng cội xanh

(GLO)- Chẳng cứ những ngày nồm oi bức mà ngay trong cả những tiết thu gió hanh, cả khi mưa giăng mờ rẩy run cành lá, tôi cũng không quên dành riêng một góc hồn tình tự với cội cây.
“Để gió cuốn đi”

“Để gió cuốn đi”

(GLO)- Chúng ta thường dùng câu “Nhân vô thập toàn” để dỗ dành bản thân khi làm sai một điều gì đó hoặc để biện minh về hành vi của mình và mong nhận được sự thông cảm, chia sẻ.
Bóng nắng

Bóng nắng

Tôi khép cổng, đi cho kịp chuyến xe chiều muộn, nắng đã tắt nhưng bóng mẹ vẫn đổ trên con ngõ dài quen thuộc...