Vào vương quốc thủy tùng - Kỳ 1: Cơn sốt săn lùng báu vật

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Một khu rừng gần như vẫn còn nguyên vẹn và hoang sơ với sinh cảnh đầm lầy tự nhiên cổ sơ được giữ lại giữa đại ngàn Tây Nguyên. Loài cây được xem như “hoá thạch sống” sừng sững xanh rì.

Những cây thủy tùng nguyên thủy vươn cao vút, trội hơn hẳn hàng trăm cây cổ thụ trong khu rừng. Ở nơi đó, có những người ngày đêm miệt mài thực hiện sứ mệnh bảo vệ báu vật cho đại ngàn Tây Nguyên

Cách đây hơn 10 năm, nhiều người miền xuôi lên săn lùng tìm mua thủy tùng với giá đắt đỏ. Kéo theo đó, nhiều cánh đồng bị băm nát bởi những nhát cuốc đào bới của người săn gỗ quý. Nhà nào có thủy tùng nơm nớp lo trộm lấy mất chiếc cầu thang vì được làm bằng thủy tùng. Có nhà, bò không sợ mất, chỉ sợ mất cái chuồng vì mấy cái cột làm bằng thủy tùng.

Cảnh sắc huyền bí

Cây thông nước (thủy tùng) thuộc loài đặc hữu rất hiếm mà cả sách đỏ thế giới và Việt Nam đặt vào tình trạng nguy cấp, được bảo vệ nghiêm ngặt. Tại Việt Nam, thủy tùng chỉ có duy nhất ở tỉnh Đắk Lắk.

Đường vào quần thể thủy tùng (xã Ea Ral, huyện Ea H’leo, Đắk Lắk) đi qua cánh đồng điện gió. Những cánh quạt gió sừng sững xen giữa vườn cà phê, tiêu xanh ngát, phía xa núi non trùng điệp tạo nên một khung cảnh mộc mạc và bình yên.

Con đường mòn nhỏ chạy cắt giữa rẫy hoa màu của người dân. Cỏ dại, lá cây chờm ngang mặt đường. Giọng anh Võ Thành Tám, Giám đốc Ban Quản lý khu bảo tồn loài sinh cảnh thông nước rải đều theo những bước chân, anh bảo: Đến nay, đơn vị vẫn chưa có trụ sở, anh em phải ở tạm trong trạm của Hạt kiểm lâm cũ.

Dứt lời, chúng tôi dừng trước ngôi nhà cấp 4 cũ kỹ, dòng chữ trên tấm bảng được gắn vào bức tường ngả vàng của ngôi nhà: “Sở NN&PTNT Đắk Lắk: Khu bảo tồn loài sinh cảnh thông nước”. Đây chính là trụ sở làm việc của Ban quản lý khu bảo tồn loài báu vật Tây Nguyên.

Trạm được đặt tại cửa rừng. Ngay dưới chân trạm là con đường dẫn vào rừng. Đường tuần tra được bố trí chạy dọc quần thể thủy tùng là những tấm gỗ ván được ghép với nhau đặt trên những chiếc thùng phuy bằng nhựa.

Bước đi trên tấm ván nhỏ, tôi ngước mắt lên tán lá kim màu xanh đậm đang lao xao trong gió. Cây thủy tùng mọc chung trong rừng với nhiều loại cây khác. Những tầng lá đan xen vào nhau, che lấp cả một khoảng trời, không khí mát lạnh trong lành căng tràn lồng ngực. Những thân cổ thụ phủ đầy rêu và địa y ẩm ướt, từng cây thủy tùng thẳng tắp tạo nên nét đẹp huyền bí bao trùm lấy không gian.

Quần thể thủy tùng ở xã Ea Ral, huyện Ea H’leo

Quần thể thủy tùng ở xã Ea Ral, huyện Ea H’leo

Anh Võ Thành Tám chia sẻ, thủy tùng đang được Ban khoanh vùng bảo vệ nghiêm ngặt. Hai quần thể thủy tùng được phân bổ trên tổng diện tích 124,7ha ở huyện Ea H’leo, Krông Năng và 1 cây ở thị xã Buôn Hồ.

Hiện nay, Ban quản lý khu bảo tồn loài sinh cảnh thông nước đang quản lý 162 cây thủy tùng nguyên sinh, trong đó xã Ea Ral (huyện Ea H’leo) 142 cây, huyện Krông Năng 19 cây, và 1 cây nằm giáp ranh giữa một cây cầu của thị xã Buôn Hồ.

Dưới nắng vàng, cây thủy tùng cổ thụ hiện ra, vút cao hơn chục mét, thân cây sừng sững, 3-4 người ôm mới xuể.

“Đây là cây thủy tùng gần 700 tuổi, đường kính 1,06m, cao vút ngọn 13 mét. Ngoài ra, có những cây nhỏ được giới khoa học đánh giá năm sinh trưởng từ 1939. Trong thời điểm số lượng thủy tùng ngày càng cạn kiệt trong tự nhiên thì sự tồn tại của quần thể này góp phần bảo tồn nguồn gen quý hiếm”, anh Tám nói.

Con đường tuần tra được lắp cầu phao, mặt lót ván

Con đường tuần tra được lắp cầu phao, mặt lót ván

Cây thủy tùng gần 700 tuổi

Cây thủy tùng gần 700 tuổi

Bước chậm trên chiếc cầu gỗ, anh Tám kể say sưa về rừng. Việt Nam là nước thứ 3 có thủy tùng và là nước duy nhất trên thế giới có quần thể thủy tùng tự nhiên. Ở đây, anh em cả ngày lặn lội trong rừng thủy tùng.

Đang đà đi, anh đột ngột dừng lại, tay nâng dây tiêu rừng đang bám vào một gốc cây đã bị xén mất gốc, có lẽ do sự lỡ tay khi dọn cỏ. Khuôn mặt anh Tám chùng xuống hiện lên sự nuối tiếc, bởi anh muốn giữ tất cả những gì tự nhiên nhất của khu rừng.

Cơn sốt bảo vật

Mặt trời đã ngả bóng, dõi mắt theo tán cây xanh rì, tôi cảm thấy cánh rừng thật kỳ vĩ, huyền bí. Nhiều người già trong xã Ea Ral nói rằng, hơn chục năm về trước cơn sốt săn tìm thủy tùng rộ lên, hàng trăm người dân ở nhiều nơi đã đổ về đào bới, trục vớt “xác” thủy tùng lâu năm nằm trong các lòng hồ, dưới các vùng sình lầy. Thủy tùng có đặc điểm không bị mối mọt, cong vênh, thớ gỗ mịn, nhiều hoa văn, có mùi thơm, càng ngâm lâu dưới nước, dưới bùn vân gỗ càng bóng.

Trước nguy cơ tuyệt chủng cao của thông nước (thủy tùng), tháng 3/2011, UBND tỉnh Đắk Lắk quyết định phê duyệt dự án bảo tồn cây thông nước. Tháng 8/2012, Ban quản lý khu bảo tồn loài sinh cảnh thông nước được thành lập. Từ đó, Ban quản lý, bảo vệ 162 cá thể thông nước, trong đó xã Ea Ral (huyện Ea H’leo) 142 cây, huyện Krông Năng 19 cây, và 1 cây nằm giáp ranh giữa một cây cầu của thị xã Buôn Hồ.

Một cụ già trên 80 tuổi xã Ea Ral cho biết, ngày ấy còn có thông tin đồn thổi loài cây này chữa được bách bệnh, thế là người người, nhà nhà đua nhau săn lùng loài gỗ quý hiếm này.

Hiện nay, những cây thủy tùng còn sót lại ở các huyện trên địa bàn tỉnh được xem là báu vật vô cùng quý giá. Từ khi Ban Quản lý khu bảo tồn được thành lập, quần thể thủy tùng được canh giữ, bảo vệ nghiêm ngặt. Được tuyên truyền, bà con có trách nhiệm với rừng, họ hiểu hơn việc cộng sinh giữa con người và thiên nhiên.

Chúng tôi ngược về huyện Krông Năng, đến xã Ea Hồ, những ngôi nhà sàn của người Êđê im ắng trong ánh nắng chiều. Trong ngôi nhà sàn, người phụ nữ Êđê hơn 40 tuổi tiếp chuyện, thời ông bà, chẳng ai quan tâm đến cây thủy tùng. Hồi ấy, từng khúc thủy tùng để lăn lóc trong sân, ngoài vườn. Có nhà còn dùng gỗ này làm chuồng cho gia súc, làm củi đun.

Cách đây hơn 10 năm, nhiều người miền xuôi săn lùng tìm mua thủy tùng với giá đắt đỏ. Kéo theo đó, nhiều cánh đồng bị băm nát bởi những nhát cuốc đào bới của người săn gỗ quý. Nhà nào có thủy tùng nơm nớp lo trộm. Vợ chồng chị H Phiêu có căn nhà do bố mẹ để lại, chiếc cầu thang lên xuống được làm từ cây thủy tùng. Ban ngày chồng đi làm rẫy, chị ở nhà vừa trông con vừa trông cầu thang, tối đến vác cầu thang vào nhà cất.

Chị kể tiếp, như nhà bà H Biu, chuồng bò có mấy cái cột làm bằng thân cây thủy tùng, bò không sợ mất, chỉ sợ mất cái chuồng. Ngày đêm mất ngủ canh giữ chuồng.

Tiếng thìa chạm vào cốc leng keng, chị nhấp một ngụm cà phê, tiếp câu chuyện, người Êđê bao đời nay vẫn sống dựa vào rừng. Bây giờ mọi người có ý thức bảo vệ rừng, rừng tổn hại thì nguồn sống của mình bị tổn hại...

(Còn nữa)

Theo NGUYỄN THẢO (TPO)

Có thể bạn quan tâm

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

null