'Thế giới' trầm, kỳ: Những phu trầm khét tiếng một thời

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Có thời, dân cả một làng ở H.Nông Sơn (Quảng Nam) kéo nhau đi tìm trầm. Những phu trầm khét tiếng thời đó đã kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện khó tin về hành trình tìm trầm của họ.

Chuyện tâm linh và mạng sống

Vòng vo trên con đường núi, cuối cùng chúng tôi cũng tìm ra phu trầm nổi tiếng H.Nông Sơn. Đó là ông Võ Linh, 60 tuổi, ở xã Ninh Khánh. Dường như ông Linh còn ám ảnh bởi việc khai thác trầm tự nhiên bị coi là phạm pháp nên ông hơi e dè khi tôi nhờ ông kể lại chuyện thời quá vãng. Ông mở lời: "Nhà báo mà hỏi như công an rứa hê. Nhưng chuyện xưa kể lại thì mình sợ cái chi".

Rồi ông Linh bắt đầu kể: "Hồi xưa nghèo quá nên thanh niên cả làng đi trầm hết, trong làng chỉ còn đàn bà, người già và con nít. Người chết không có ai khiêng". Ông Linh đi địu trầm từ năm 1987, lúc đó mới hơn 30 tuổi. "Nếu không đi thì khó chịu lắm. Ở đây có câu hát: Có chồng đi địu có ngày đeo khâu", ông nói. Hồi đó dễ chi có cái khâu. Nghe chịu không được phải đi. "Đeo khâu", ông Linh nói là đeo vàng.

Ông kể, dân đi địu trầm tin vào tâm linh nên phải sắm lễ để cúng cầu an, cầu may. Trước khi vô rừng, trong đoàn cử ra bầu trưởng. Bầu trưởng tắm rửa sạch sẽ, kiêng ngủ với vợ từ mấy ngày trước. Lên tới rừng làm bàn thờ dã chiến, bày lễ để bầu trưởng cúng cầu an.

Với kinh nghiệm nhận biết trầm hương chất lượng như thế nào, bây giờ ông Võ Linh giúp các con kinh doanh trầm hương. ẢNH: QUANG VIÊN
Với kinh nghiệm nhận biết trầm hương chất lượng như thế nào, bây giờ ông Võ Linh giúp các con kinh doanh trầm hương. ẢNH: QUANG VIÊN

"Trước nhất là vái ông ba mươi (cọp) đừng vồ anh em. Sau đó xin dương trường, cô bác cho phép chúng con khai thác trầm ở vùng ni cũng vì miếng cơm, manh áo…", ông Linh chia sẻ và kể mấy lần hú vía khi đối diện với cọp, may mà chưa bị tấn công. Nhưng có lần trong đoàn 37 người, chia mỗi nhóm 3 - 4 người để đi, khi ra đến điểm dừng chân thì không thấy một người trong nhóm cuối cùng. "Họ bị cọp vớ mất rồi. Cả đoàn chia nhau đi kiếm thì không thấy người mà chỉ thấy cái ba lô, xung quanh đó dày đặc dấu chân cọp", ông Linh nhớ lại.

Theo ông Linh, với nghề địu trầm, tâm linh là có thật. Người có số hưởng thì "trời cho" gặp trầm liên tục. Nhưng nhiều người đi mấy tháng không kiếm được trầm.

"Có người đi miết không tìm được miếng trầm mô. Rứa nên họ vái trời đất cho thú dữ ăn thịt chết cho rồi. Có người nước lũ ầm ầm vẫn lội đại qua, còn sống thì về chết thì thôi. Khổ rứa. Vì họ bể mánh rồi, về lấy chi ăn, nợ nần lấy chi trả, nên cái mạng họ coi nhẹ lắm. Cái nghề ni không thể không tin tâm linh", ông Linh tâm sự.

Chính ông Linh đã từng được "trời cho" một cây dó ăn trầm đen kịt đứng chơ vơ bên đường mà hàng trăm người từng đi qua ngày này tháng nọ vẫn không thấy. "Cái cây dó nớ chết đứng, đổi dạng hết rồi bởi trầm ăn ra sát da. Qua thời gian, lớp vỏ ngoài bạc màu, nhưng bên trong là trầm đen như sừng trâu, dầu thơm đặc biệt. Loại trầm nớ mới là số một. Tui được hơn 2 kg trầm từ cây dó đó. Khai thác xong tui không dám mang về nhà mà bán cho các đầu nậu ngay trong rừng lấy mấy cây vàng. Bây chừ mà giữ lại cục trầm đó thì giàu to rồi", ông Linh hào hứng.

"Nhiều chuyện khó tin, chỉ dân địu mới thấu"

Ông Linh nói câu này khi tôi đề nghị ông kể hết "thâm cung" của nghề phu trầm. Tôi hỏi ông Linh nghe người ta nói "ngậm ngãi tìm trầm" có không. Ông bảo dân vùng nào bảo có thật thì ông chưa biết, nhưng với phu trầm vùng Quảng Nam thì câu "ngậm ngãi tìm trầm" là ví chuyện đi tìm báu vật của thiên nhiên này vô cùng gian nan vất vả và rất tâm linh mà thôi. Ông thao thao kể về nỗi "trần ai" của dân địu trầm. Thời đó, những nhóm phu trầm Nông Sơn cắt rừng, xẻ núi mà đi đến những khu rừng nguyên sinh ở vùng Trà Văn, Trà Bui...

Ông Hoàng Văn Trưởng - phu trầm ở H.Tiên Phước (Quảng Nam). ẢNH: QUANG VIÊN
Ông Hoàng Văn Trưởng - phu trầm ở H.Tiên Phước (Quảng Nam). ẢNH: QUANG VIÊN

Mấy chục năm về trước, dó trong rừng nguyên sinh nhiều lắm. Có những cây thân to hai người ôm không hết. Phu trầm chặt dó không thương tiếc, nhưng trong khoảng 100 cây dó rừng chỉ có một cây có trầm. Chỉ cần ngày xưa không đốn dó bừa bãi và bảo vệ chúng thì có thể ngày nay những cây dó tạo được trầm có thể đem lại giá trị rất lớn cho Nhà nước...

Ông Hoàng Văn Trưởng
(từng là phu trầm ở H.Tiên Phước, Quảng Nam)

"Chúng tôi phải đi bộ tầm ba ngày rưỡi mới tới nơi tìm trầm. Hành trang đi là các dụng cụ khai thác dó lấy trầm, trang bị cá nhân và lương thực thực phẩm đủ dùng trong một tháng", ông Linh cho biết.

Dân địu trầm đối diện với nhiều nỗi sợ. Họ nói ít sợ thú dữ, rừng thiêng, nước độc mà sợ người đồng bào và cơ quan chức năng bắt. "Trên núi thì sợ người đồng bào bắt. Có trầm thì giao cho anh mô gan nhứt, lanh nhứt mang để nếu lỡ gặp người đồng bào thì có cách xử lý. Về nhà thì sợ lực lượng chức năng bắt. Không dễ chi đem trầm về để trong nhà được đâu", ông Linh tâm sự.

Hầu hết, các lần phu trầm bị người đồng bào bắt thì chấp nhận "của đi người ở lại". Nhưng có những phu trầm không may mắn bị mất mạng. Ông Linh không kiềm được cảm xúc khi nhớ lại chuyện hai anh em phu trầm bị một toán thanh niên người đồng bào bắt rồi lấy một đoạn tre dài bắt họ dang hai tay ra cột. Ở trong rừng cây cối um tùm, hai người phu trầm này không thể di chuyển trong tư thế như vậy nên cuối cùng họ bỏ mạng giữa rừng.

"Có đủ kiểu mà phu trầm đã đánh đổi bằng tính mạng. Có người đổ bệnh chết. Có người dính bẫy thú rừng cũng chết. Có người bị cây ngã đè rồi chết. Chu cha kể lại mà rợn người", phu trầm Nông Sơn bồi hồi nhớ lại.

Khai thác trầm trong rừng là vi phạm pháp luật. Vì thế, phu trầm luôn nơm nớp lo sợ lực lượng chức năng phát hiện. Hầu hết trầm khai thác được, các phu trầm bán ngay trong rừng cho những ông bầu rành đường và có mối quan hệ với các tay buôn trầm lớn. "Mấy ông bầu như ông Sáu Phong, ông Thái Mai thuộc đường rừng nên họ có cách đem hàng về mà không bị bắt. Bán cho mấy ổng trên rừng với giá bằng nửa thị trường rồi về nhà lấy vàng. Chừ mà giữ được mấy cục trầm nớ ai cũng trở thành đại gia hết", ông Linh tâm tình.

Hỏi ông Linh phu trầm lúc đó có được nhiều cục trầm mà như ông vừa nói nếu còn giữ lại đến giờ là thành đại gia hết không. Ông Linh hứng chí kể: "Ở đây có những người được trầm loại dách, siêu (loại rất tốt - PV) không à. Như ông Xuân được cục trầm loại 1 to như cối xay rứa chớ. Tui cũng mấy lần được trầm chìm và trầm rục. Đặc biệt trầm rục, tui chuyên món nớ", phu trầm Nông Sơn thổ lộ.

Ông Linh còn cho biết, thời ông đi địu trầm, dó trong rừng nguyên sinh rất nhiều. Có những cây dó hạ xuống thấy trầm ăn ra tới nhánh, có thể lấy 20 kg trầm các loại, nhưng phu trầm chỉ lấy loại đen như sừng trâu chừng vài ký, còn lại bỏ hết.

Ông Hoàng Văn Trưởng, từng là phu trầm ở H.Tiên Phước (Quảng Nam), bộc bạch: "Mấy chục năm về trước, dó trong rừng nguyên sinh nhiều lắm. Có những cây thân to hai người ôm không hết. Phu trầm chặt dó không thương tiếc, nhưng trong khoảng 100 cây dó rừng chỉ có một cây có trầm. Chỉ cần ngày xưa không đốn dó bừa bãi và bảo vệ chúng thì có thể ngày nay những cây dó tạo được trầm có thể đem lại giá trị rất lớn cho Nhà nước"... (còn tiếp)

Theo Quang Viên (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

(GLO)- Giữa những cánh rừng và triền núi của phường Bồng Sơn và xã An Toàn, nơi chiến tranh từng đi qua và để lại vô số vết thương, cán bộ, chiến sĩ Lữ đoàn Công binh 7 (Quân đoàn 34) đang lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ rà phá bom mìn, trả lại sự an toàn cho đất đai và cuộc sống bình yên cho người dân.

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

(GLO)- Giữa biển trời Tổ quốc, cán bộ, chiến sĩ đảo Tiên Nữ và Núi Le C vẫn kiên cường bám biển, giữ đảo. Vượt qua nắng gió khắc nghiệt và thiếu thốn nơi đầu sóng, những người lính đảo đang lặng thầm vun đắp màu xanh sự sống, giữ vững chủ quyền thiêng liêng của biển đảo quê hương.

“Đường về” của Siu Un

“Đường về” của Siu Un

(GLO)- Sau những sai lầm trong quá khứ, ông vượt qua mặc cảm, thay đổi nhận thức, trở thành người tích cực tuyên truyền pháp luật, vận động bà con sinh hoạt tôn giáo đúng quy định, góp phần giữ gìn bình yên buôn làng.

Những phận đời bới rác mưu sinh

Những phận đời bới rác mưu sinh

(GLO)- Mỗi buổi sáng, khi phố Núi còn bảng lảng sương sớm, những chuyến xe chở rác lại nối đuôi vào khu tập kết rác xã Gào. Giữa mùi hôi nồng và đàn ruồi dày đặc, những người phụ nữ lặng lẽ cúi mình trên nền đất nhớp nháp, cần mẫn bới tìm chai nhựa, lon bia, giấy vụn…

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

(GLO)- Từ 300 triệu đồng có được sau khi bán mảnh đất canh tác duy nhất của mình, anh Thái Xuân Biên (40 tuổi, ở thôn An Thượng 3, xã Cửu An) bước vào lĩnh vực công nghệ sinh học dù chưa từng biết đến phòng thí nghiệm. 6 năm sau, mỗi năm doanh nghiệp của anh sản xuất 19 triệu cây giống.

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

(GLO)- Hơn 70 năm trôi qua, những người góp sức làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đã ở tuổi xưa nay hiếm, nhiều người không còn nữa. Dù vậy, trong từng câu chuyện, từng kỷ vật được gìn giữ, một thời hoa lửa vẫn hiện lên chân thực, xúc động và đầy tự hào.

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Sương sớm còn vương trên những tán rừng già, giăng thành lớp màn mỏng bảng lảng phủ xuống buôn làng. Từng mái nhà dài của người Mnông ở xã Đam Rông 4 (Lâm Đồng) lặng lẽ thức giấc trong tiếng gà rừng gọi sáng, trong mùi khói bếp len qua vách gỗ.

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

(GLO)- Chiến tranh dẫu khốc liệt song từ sự đồng hành của những người cùng chung lý tưởng cách mạng, tình yêu đã đơm hoa kết trái, trở thành điểm tựa để người lính vững vàng giữa bom đạn, vun đắp nên hạnh phúc bền chặt sau ngày đất nước thống nhất.

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

null