Phố

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tôi không biết phải nói về phố của tôi bằng những hồi ức xa vời hay bằng cái mong đợi ngày mai của một người yêu phố. Nhưng rồi nghĩ lại, nếu thực là tình yêu thì mọi lời đều vô nghĩa.
Tuổi trẻ đã không cho tôi biết điều gì chắc chắn về thời gian, hạnh phúc và tình yêu, dù tất cả mọi điều mà cuộc sống muốn phô bày đều được nhìn qua lăng kính phố. Những ngày nhớ phố mà không làm gì được, tôi hay mường tượng ra cái cảnh trí lúc mình được sống giữa phố, như cái cách mà tôi đã sống giữa một cuốn sách đời mình. Phố có ánh sáng riêng, cả khi mặt trời chưa thức dậy. Những tán cây lưa thưa vệt màu sương lạnh, vài vũng nước đọng trên mặt đường sau cơn mưa đêm, dăm ba mái nhà vắng gió và cái nhấn chuông cửa… như là tĩnh vật, cứ đứng yên thế mà không tài nào nắm bắt được. Có phải vì lẽ đó mà phố hấp dẫn được những tâm hồn đa mang?
Tôi là người dễ bị xâm chiếm bởi những nỗi buồn nay có mai không, cái buồn chưa bao giờ được lưu dấu nhưng hễ có dịp thì lại rào rạt quay về. Thêm một cái cớ để tôi tìm phố, rồi ngỡ ngàng nhìn phố. Phố thường cho chúng ta kỷ kiệm. Và kỷ niệm ấy làm ta run rẩy. Phố là nơi tôi từng bị kéo đi bởi vạn tiếng ồn và cũng là nơi tôi biết dừng lại để lắng nghe. Phố che đậy cái yếu đuối bên trong của mỗi người. Ở ngoài phố, ai cũng vờ như đang thong dong. Tôi thích ngồi yên giữa phố như hưởng một đặc ân của cuộc đời. Khó lắm con người ta mới được tồn tại ở trạng thái rỗng không, chẳng biết và cũng chẳng cần bám víu vào đâu ngoài những khoảng trống quanh mình. Phố và những gì thuộc về phố thường lắng sâu, chỉ có con người mới hay náo nhiệt. Mà náo nhiệt hoài thì làm sao hiểu về nhau?
Minh họa: Thủy Ngọc
Minh họa: Thủy Ngọc
Người đi ngoài phố hay có cái vẻ lơ đãng và đăm chiêu. Có thể nào họ cũng đang tìm nhau trong thinh lặng? Còn tôi cảm giác như mình đã đánh mất một điều gì đó ở phố. Biết rõ là ở phố nhưng sẽ không bao giờ tìm lại được. Dẫu vậy, tôi vẫn yêu phố bằng một tình yêu bình thường và vô tư nhất. Chính phố đã thêm cho tôi chút tình thương, bớt cho tôi chút giận hờn, trách móc. Bởi ai cũng đã khổ nhọc với những câu chuyện riêng mình. Yêu phố, tôi biết vin vào những bao dung mà sống tiếp; biết giữ mình trong náo nhiệt và nhận ra chính tôi trong điều bé nhỏ.
Tuổi mình, tôi bắt đầu để ý hơn tới những sự thay đổi bên ngoài. Phố xê dịch. Phố đổi thay. Nhưng phố mãi chân tình! Với tôi, đó là một niềm an ủi. Tôi thật tâm yêu phố, nhưng không phải lúc nào trong đầu cũng đầy ắp ngôn từ để bày tỏ. Thì cứ yêu thôi. Đêm ở ngoại ô nhiều khi trống vắng, tôi thèm một tiếng mưa rơi nhẹ vào cửa sổ để ấm chiếc gối kê đầu, nhưng chỉ biết nằm im nghe tiếng côn trùng cầu an ở phía trăng không sáng tới và nhớ phố đến vô cùng. Trong giấc mơ, tôi thấy mình đi giữa phố, xoay lưng về phía những vòm lá đợi chờ trong một chiều mưa bụi.
Từng mái phố tựa như những khúc quanh của đời người đi qua điều được-mất. Phố gần đó mà xa đó, vui đó mà buồn đó. Tôi và phố cứ dìu nhau mà bước…
LỮ HỒNG

Có thể bạn quan tâm

Ra mắt cuốn sách “Rạng rỡ Việt Nam - Dấu ấn thành tựu nhiệm kỳ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng”

Ra mắt cuốn sách “Rạng rỡ Việt Nam - Dấu ấn thành tựu nhiệm kỳ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng”

(GLO)- Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương tổ chức Lễ giới thiệu cuốn sách “Rạng rỡ Việt Nam - Dấu ấn thành tựu nhiệm kỳ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng”.

Trên từng giọt rượu quê nhà

Trên từng giọt rượu quê nhà

(GLO)- Dưới lũy tre làng, khi mặt trời đã thôi gay gắt, ánh nắng muộn lùi dần khỏi những mái nhà thấp, gió từ cánh đồng thổi về mang theo mùi lúa non tháng Chạp, mùi phù sa ủ lâu trong đất, ngọt lành như hơi thở của làng quê.

Nghệ sĩ Mỹ Lý Huỳnh với “cuộc đời thứ hai”

Nghệ sĩ Mỹ Lý Huỳnh với “cuộc đời thứ hai”

(GLO)- Đến với thư pháp khi đã gần 50 tuổi, hơn 20 năm qua, nghệ sĩ thư pháp Mỹ Lý Huỳnh (SN 1954, ở TP. Hồ Chí Minh) là một người bạn, người thầy đặc biệt của Câu lạc bộ Thư pháp Pleiku (tỉnh Gia Lai). Bền bỉ đi cùng bộ môn nghệ thuật này, với nghệ thuật thư pháp, bà có “cuộc đời thứ hai”.

Trần Xuân Toàn và hành trình văn chương

Trần Xuân Toàn và hành trình văn chương

(GLO)- Nhà giáo Trần Xuân Toàn lặng lẽ đi cùng văn chương bằng những trang viết chắt chiu từ trải nghiệm sống, ký ức văn hóa và tình yêu bền bỉ với chữ nghĩa. Liên tiếp trong 2 năm qua, ông cho ra mắt 2 tập sách dày dặn là Dạo bước vườn văn xứ nẫu và Góp nhặt đường văn.

Bài chòi dân gian vào nhịp mới

Bài chòi dân gian vào nhịp mới

(GLO)- Sau khi sắp xếp đơn vị hành chính, tại nhiều địa phương của tỉnh Bình Ðịnh cũ, các câu lạc bộ bài chòi dân gian dần thưa vắng. Việc tiếp tục bảo tồn và phát huy loại hình bài chòi dân gian, ngoài sự quan tâm của tỉnh, đòi hỏi sự chủ động từ các phường, xã và tâm huyết của đội ngũ nghệ nhân.

Ngựa trong sắc màu sáng tạo nghệ thuật

Ngựa trong sắc màu sáng tạo nghệ thuật

(GLO)- Bằng ngôn ngữ nghệ thuật đa dạng, nhiều nghệ sĩ ở Gia Lai đã mở đầu cảm hứng sáng tác trong năm mới với hình tượng ngựa - linh vật của năm Bính Ngọ 2026. Mỗi tác phẩm được gửi gắm vào đó nhiều ước vọng cùng những quan niệm riêng về nghệ thuật và đời sống.

Những lát cắt giàu xúc cảm về cuộc sống

Những lát cắt giàu xúc cảm về cuộc sống

(GLO)- “Bông trang đỏ” (Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 2025) gồm 13 truyện ngắn tâm đắc nhất được Nguyễn Đặng Thùy Trang chọn in tập trong những sáng tác từ năm 2019 đến nay. Tập truyện ngắn là những lát cắt giàu xúc cảm về cuộc sống cùng thông điệp ý nghĩa mà tác giả muốn gửi tới bạn đọc.

"Ngày nắng vẹn nguyên"

"Ngày nắng vẹn nguyên"

(GLO)- Với cuốn sách thứ 6 mang tên “Ngày nắng vẹn nguyên” vừa được xuất bản, tác giả Lê Thị Kim Sơn một lần nữa gửi gắm một góc cạnh khác của chính mình tới cho độc giả. 

null