Nhàn đàm: Khúc hát mưa xuân

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Một buổi sáng tỉnh dậy, bỗng nhiên thấy xung quanh là lạ.

Có tiếng thì thầm như ai gọi nhỏ, tiếng gọi êm dịu như tiếng hát tơ đồng mỏng manh từ xa xa đang gần lại, khiến ta vén sợi tóc mai xõa trên vầng trán bé thơ, rón rén lại gần cửa sổ. Và kìa, khoảnh sân nhà với những viên gạch lót khô lạnh bạc trắng heo may mấy hôm trước, nay thẫm lại mềm mại, đầm đậm, ướt nhòa. Và kìa, góc vườn nhỏ với khoảnh hạt cánh bướm vừa gieo lên xanh như mạ non, vài cụm cúc susi đỏ đậm boọc đô, mấy nhành địa lan trổ lá nõn căng với chùm nụ trắng tinh đã ấp ủ từ hôm trước... đang phủ đầy một thứ ngọc trai li ti thầm lặng hân hoan.

Và kìa, mưa xuân. Mưa li ti trên những mảnh vườn xanh lúp xúp bắp cải, su hào, xà lách… Mưa lâm râm trên những bụi mùi già trổ hoa trắng xốp như mây. Mưa thơm thơm mùi cơm vừa thổi chín, tỏa khói từ nơi bếp ấm. Mẹ đi làm về tóc phủ lớp mưa bạc long lanh. Tôi chạy ra đón mẹ, đôi má ửng hồng từ những hôm nắng hanh còn chưa hết nẻ…

Đó là mưa trong ký ức của tôi.

Mỗi khi nghĩ đến mưa xuân, tôi luôn nhớ giai điệu bản nhạc Khát vọng mùa xuân của thiên tài âm nhạc Mozart, mà nhạc sĩ Phạm Tuyên dịch lời với những câu đầu tiên vui tươi, gọi mời “Này mùa xuân ơi đến mau đây, để cho thêm xanh lá cây rừng”. Ngày nhỏ, có lần cô giáo dạy nhạc của tôi bảo: các em hãy nhắm mắt lại, hãy lắng nghe xem, có thấy từng bước chân mùa xuân đang lại gần theo từng nhịp, từng nốt nhạc dìu dặt khoan thai? Và tôi nhắm mắt lại, hình dung… Không hiểu sao khi đó, dẫu bản nhạc xuất xứ từ trời Âu nhưng tôi lại nghe thấy tiếng mưa xuân - mưa phùn, trong tiết trời rét ngọt của đồng bằng Bắc bộ. Tiếng mưa mỏng manh thầm thì, khẽ khàng trên tóc, trên áo, trên mặt tôi tê tê lạnh lạnh, và lan ra nhuốm vào hết thảy vạn vật xung quanh. Trong một khoảng không gian đầy yêu thương của khu vườn tuổi thơ, tôi thấy từng nhánh cây đang âm thầm chuẩn bị cho một điều gì đó hệ trọng. Bởi âm thầm, ấp ủ, nên một sớm mai khu vườn bật nảy những chồi non - những nốt nhạc tí tách reo vang. Mùa xuân, những chiếc lá bung trổ trên cành như mắt trẻ thơ, trong dịu dàng lời ru mưa bụi…

Những ngày cuối năm âm lịch, con gái nhỏ của tôi có dịp ra Hà Nội ăn tết với ông bà sau những ngày xa cách vì đại dịch Covid-19. Sinh ra và lớn lên ở miền Nam, nơi chỉ có hai mùa mưa nắng, con gái tôi vô cùng thú vị khi biết đến một mùa rét ngọt của Hà Nội, được ngắm mưa bay bay ngang mặt nước Tây hồ, được biết đào phai, bích đào ửng hồng trong giá rét… Đó là điều thú vị của con gái, còn với tôi, thật tuyệt vời khi được sống trên dải đất hình chữ S, ở nơi mai vàng nắng biếc ngày xuân vẫn được tương tư những hạt mưa phùn.

“Giọt mưa nào rơi thật êm trên phố phường. Mùi hương nào thơm thật thơm trong gió thoảng…”, những khúc hát mưa xuân vẫn vang lên dịu dàng nơi góc phố Sài Gòn ngày nắng tràn, mây trắng, trời xanh.

(*) Lời ca khúc Lắng nghe mùa xuân về của nhạc sĩ Dương Thụ.

 

Theo Hạ Minh (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

(GLO)- Không cất lên thành lời nhưng mỗi lá thư, tấm huân chương hay chiếc áo bạc màu đều lưu giữ một phần ký ức chiến tranh. Được trân trọng gìn giữ, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể tiếp câu chuyện về một thời máu lửa, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

(GLO)- Nhà thơ Lệ Thu nguyên là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Định, nguyên đại biểu Quốc hội khóa IX. Sau nhiều năm được biết đến với tư cách 1 “nữ nhà báo chiến trường” và tác giả của 13 tập thơ, bà vừa ra mắt tiểu thuyết đầu tay "Đi qua miền nhớ" (Nhà xuất bản Văn học).

Họa sĩ Trần Lãng hướng dẫn họa sĩ Nguyễn Xuân Quang thực hành kỹ thuật sơn mài với tác phẩm lấy cảm hứng từ tuồng Bình Định.

“Trò chuyện” với sơn mài

(GLO)- Mỗi người một phong cách, một lối bày tỏ nội tâm khác nhau bằng ngôn ngữ hội họa song gần 20 họa sĩ tham gia Trại bồi dưỡng kỹ thuật và sáng tác sơn mài (phường Pleiku) đã có dịp kết nối, học hỏi và cảm nhận sức hấp dẫn của một chất liệu đậm chất truyền thống.

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

(GLO)- Với sự khuyến khích của Ban Tổ chức cuộc thi Đại sứ văn hóa đọc cấp tỉnh năm 2026 về ứng dụng công nghệ, nền tảng số, mạng xã hội nhằm đổi mới phương thức đọc và lan tỏa tri thức, các thí sinh dự giải năm nay đã cho thấy thế mạnh của mình trong lĩnh vực khá mới mẻ này.

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

(GLO)- Trong đời sống văn học, tiểu thuyết luôn được xem là thử thách lớn của người cầm bút. Không chỉ đòi hỏi vốn sống, sức bền sáng tạo và khả năng kiến tạo một thế giới nghệ thuật rộng lớn, thể loại này còn là thước đo độ chín của một nhà văn.

Các vận động viên check-in cùng Ban tổ chức trên đỉnh núi Chư Mố. Ảnh: Vũ Chi

Vinh danh 95 sứ giả mặt trời Chư Mố

(GLO)- Sáng 5-7, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) đã bế mạc Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời” và vinh danh sứ giả mặt trời Chư Mố.

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

(GLO)- Trong đời sống mỹ thuật Gia Lai những năm gần đây, nhiều họa sĩ nữ thuộc thế hệ 8x đang tìm cho mình những hướng đi riêng, mạnh dạn thể nghiệm, bứt phá trong ngôn ngữ tạo hình. Giữa không khí ấy, họa sĩ Châu Thị Ái Vân chọn một lối đi có vẻ lặng lẽ hơn.

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

(GLO)- Từ ngày 4 đến 10-7, tại Gallery 3B (phường Cầu Kiệu, TP. Hồ Chí Minh) sẽ diễn ra cuộc hội ngộ đầy cảm xúc của 7 họa sĩ đến từ nhiều vùng miền khác nhau trong và ngoài nước với triển lãm “Khoảng trời riêng”, trong đó có 4 nữ họa sĩ của Gia Lai.

Ươm mầm văn hóa đọc

Ươm mầm văn hóa đọc

(GLO)- Hơn 42.300 bài dự thi từ học sinh toàn tỉnh, hàng trăm trường học hưởng ứng và những ý tưởng sáng tạo về phát triển văn hóa đọc đã cho thấy sức lan tỏa mạnh mẽ của Cuộc thi Ðại sứ văn hóa đọc tỉnh Gia Lai năm 2026.

null