Pleiku, miền nhớ...

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Nếu tính từ dấu mốc ký Nghị định Toàn quyền Đông Dương thành lập đại lý hành chính Pleiku thuộc tỉnh Kon Tum ngày 24-5-1925, Pleiku với ý nghĩa một địa danh cả về cách đọc và cách viết đã ra đời và tồn tại đến ngày nay đã được 100 năm.

100 năm ấy, bao thế hệ người Pleiku gắn bó, học tập và trưởng thành. Và hẳn nhiên, trong lòng mỗi người đều chứa đựng những tình cảm sâu nặng với mảnh đất nhỏ bé mà an hòa, lành ấm này.

Trong nhiều câu chuyện, như những mảnh ghép thời gian được chắp nối thành một xâu chuỗi nhất quán về Pleiku, miền đất này đã để lại dấu ấn tình cảm sâu đậm với không ít người từ phương xa đến. Có người trở lại Pleiku nhiều lần, như một cách để được sống lại với tuổi trẻ, trong những tháng ngày gian khổ, ác liệt mà rất đáng nhớ và đáng sống.

Tôi đã chứng kiến những người bạn ngồi hàng giờ chỉ để kể lại tháng ngày đó. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ của dân tộc ở vào giai đoạn ác liệt nhất, tại Pleiku, sân bay quân sự, đồn bốt, doanh trại… rầm rập dưới những gót giày hành quân. Nhưng rồi quyện vào đó là bụi đỏ, là thông xanh, là những con dốc mềm như dải khăn choàng vào bảng lảng sương mù. Chẳng thế mà nhà thơ Vũ Hữu Định, sau khi đến thăm người bạn gái vào năm 1970 đã viết “Còn một chút gì để nhớ” về Pleiku khi ấy.

048d928ecb0d7c53251c.jpg
Đường Hoàng Hoa Thám (TP. Pleiku). Ảnh: Nguyên Võ

Cũng có người quay lại Pleiku để mở rộng hơn không gian về quá khứ. Họ mượn xe máy và đi xuống làng, để tìm một Tây Nguyên nguyên sơ và bình lặng đã từng khiến họ đắm đuối. Pleiku vừa có núi đồi, vừa có đồng ruộng, có phố thị và những ngôi làng của người Jrai.

Trong nỗ lực gìn giữ giá trị văn hóa truyền thống của người Pleiku, không khó để có thể tìm lại những không gian mang đậm dấu ấn văn hóa đặc trưng của cư dân bản địa, đầy mê hoặc. Những sớm mai Pleiku, có thể ngồi thư thái cùng ly cà phê dưới tàng thông reo ngay giữa lòng phố, trong khí trời se lạnh, đã là một niềm hạnh phúc không gì sánh bằng.

Còn với người sinh ra, lớn lên, gắn bó với Pleiku thì thật khó diễn tả hết tình yêu mà họ dành cho miền đất cao nguyên này. Tôi có những người bạn vong niên, thuộc lớp trí thức đầu tiên ở Pleiku, đã từng có biết bao năm tháng đầy nhiệt thành cống hiến tuổi trẻ và trí tuệ ở đây. Họ thuộc từng góc phố, từng con hẻm, từng quán hàng… Mỗi một sự kiện đã từng diễn ra, họ đều nằm lòng.

Thỉnh thoảng, có thời gian, tôi rất thích được ngồi nghe họ nhắc lại chuyện xưa giữa đất trời Pleiku quanh năm lặng lẽ lẩn khuất giữa sương mây. Tôi đã từng xúc động lặng người khi một cô bạn nhắn hỏi xin mấy tấm ảnh tôi chụp những khoảnh khắc Pleiku chìm trong sương mù, để minh họa cho bài đăng trên mạng xã hội. Bởi tôi hiểu, chỉ có tình yêu sâu nặng lắm, người ta mới viết những lời gan ruột và nhớ từng khoảnh khắc về Pleiku như vậy.

Và ngay cả tôi. Đã từng có những cơ hội để có thể chọn lựa sống ở một nơi khác, nhưng Pleiku luôn là một lựa chọn ưu tiên, thậm chí, tôi luôn nghĩ rằng, mình sinh ra là để gắn với đất này, không phải bất cứ nơi nào khác.

Tôi như một gạch nối giữa Pleiku của những năm tháng cũ và một Pleiku hiện đại. Tôi đi về giữa hai miền xưa-nay bằng những câu chuyện của bạn bè. Người ở xa đến, người ở giữa lòng Pleiku, gặp nhau ở một điểm đồng nhất, đó là tình cảm dành cho phố nhỏ Pleiku với tất cả niềm yêu mến thiết tha.

Và trăm năm sau nữa, có lẽ người ta sẽ chỉ còn hình dung có một Pleiku đã từng như thế nào trong quá khứ thông qua hình ảnh, sách vở. Nhưng tôi tin rằng, miền đất này sẽ mãi đem lại cho con người cảm giác bằng lặng, an yên.

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null