Ngày nắng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Tôi không sợ những ngày nắng bằng khi rét mướt hay mưa lũ. Đơn giản vì nắng thơm và đem đến cho tôi con đường khô ráo mỗi khi đến trường, không phải bận tâm với áo mưa, khăn ấm, giày tất... Với tôi khi đó, cái nắng khiến cuộc sống đơn giản hơn rất nhiều.

Hồi nhỏ ở quê, vào những ngày nắng, tôi thường ôm theo cái ấm nước lá, kể cả khi đi ngủ. Có lúc tỉnh giấc, mắt nhắm mắt mở nhưng vẫn uống vội cho đã cơn khát. Ngày ấy, mùa nắng nóng là mùa uống nước, có cảm giác như uống nước càng nhiều càng bớt nóng.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Nhưng theo năm tháng, cả vườn cây ở quê cũng không đủ làm ngôi nhà dịu mát như xưa. Giờ đây, giấc ngủ bị đứt đoạn bằng những lần tỉnh giấc nghĩ miên man, tôi hiểu ra vì sao những ngày nắng nóng, mẹ thường mất ngủ. Mẹ lo từ luống rau đang héo rũ đến cái bể nước mưa như đang bốc hơi khi tiếng sấm phía chân trời vẫn còn chưa vọng lại. Thế mới biết, để “mưa thuận gió hòa” khó đến nhường nào.

Lớn lên rồi về sống nơi phố thị, tôi nhận ra mùa hè ở đây đến sớm hơn nông thôn. Có khi từ cuối tháng ba, khi đầu tháng tư, sự oi bức ngột ngạt đã phả vào mỗi người ta trước khi mở cửa ra nhìn thấy nắng. Nắng từ trời đổ xuống, nắng từ động cơ, từ đường phố, các bức tường và sự đông đúc dội vào nhau. Dòng người đang vội vã mà cũng lại như kẹt cứng trên đường.

Một ngày nắng dài hơn nhiều ngày rét, cái lý lẽ đó tưởng như vô lý mà có thật. Ẩn mình trong bốn bức tường, trong tiếng “ro ro” của máy điều hòa, người ta lật tung những đồ đạc, những kỷ vật, dọn dẹp để không gian thoáng mát hơn và tâm hồn khoáng đạt hơn. Hãy thử nghĩ xem, nếu cứ giá lạnh mãi, động lực nào sẽ khiến bạn dứt khoát mà vứt bỏ đi những thứ lỉnh kỉnh, rườm rà. Bỏ đi một món đồ không còn mấy giá trị cũng là cách bớt đi một sự bận tâm, bớt đi một căn cơ lặt vặt. Cảm giác như cuộc đời nhẹ nhõm hơn.

Nắng cũng làm tôi nhớ thời bé thơ, lúc ấy đơn giản mà thích thú. Có một con suối nhỏ gần nhà, nước trong vắt chảy từ sườn dốc cao, lũ trẻ chúng tôi cứ thế vui đùa dưới bóng cây rừng như thể trời đất này chẳng có gì phải âu lo. Ôi suối nguồn tuổi thơ, đã một lần xa không thể tìm lại được.

Tôi nằm nghĩ đến mái nhà của mẹ, nghĩ đến cái sân luôn đỏ nắng. Mẹ tôi cũng có ngày mong nắng khi gặt lúa về. Tháng năm lúa đầy sân, mong nắng cho trọn vẹn mấy ngày thóc vàng óng. Có khi đang ăn dở chén cơm, nghe thấy một tiếng sấm vọng lại, chúng tôi lại theo mẹ chạy ra sân ngóng, mặt nắng vẫn bỏng rát trên khuôn mặt. Lúc ấy, chỉ muốn giữ chân nắng bằng mọi giá.

Khi biến đổi khí hậu trên toàn cầu, nhiệt độ ngày càng tăng, nắng gắt đỏ rực trên bản tin thời tiết. Ở miền đất này, nắng luôn là một gam màu của cuộc sống. Dù mưa to hay nắng gắt cũng không cản được bước chân người.

Đôi khi tôi thấy biết ơn nắng, nhờ có nắng mà tôi nhớ về ký ức, được hồi tưởng, được hồn nhiên ôm cái ấm nước, ngả lưng trên cái ghế đánh một giấc ngủ dài để tỉnh dậy thấy khoan khoái cùng ý nghĩ, dù có nắng thế nào đi nữa vẫn cảm ơn cuộc sống đã cho ta một ngày tươi đẹp và thú vị.

Có thể bạn quan tâm

Đầu năm vãng cảnh chùa

Đầu năm vãng cảnh chùa

(GLO)- Hồi còn nhỏ, những ngày đầu năm, tôi thường theo bà nội vãng cảnh chùa. Từ mùng 4 đến rằm tháng Giêng, bà tôi với chiếc áo dài nâu, guốc mộc, đội nón lá dẫn tôi đi lễ chùa trong tiết trời se lạnh.

Tết về trong tâm tưởng

Tết về trong tâm tưởng

Ngoài kia, tuyết rơi đầy, từng lớp xốp mềm buốt lạnh. Đôi tay con vẫn mải miết với guồng quay của công việc, nhưng sao trong lòng con chống chếnh, bồn chồn. Con cố nén những giọt nước mắt chực rơi, vào đúng phút giao thừa linh thiêng, khi ở quê hương đang đón chào năm mới.
Tết nhớ

Tết nhớ

(GLO)- Biết nói thế nào cho đủ khi Tết trong tôi là cả một miền ký ức đượm thơm nỗi nhớ. Để mỗi khi nhớ Tết, tôi lại để xúc cảm đằm sâu trong hành trình của chuyến tàu trở về kỷ niệm.
Tết xưa của mẹ

Tết xưa của mẹ

Năm nay, bước qua tháng Chạp tiết trời mới se lạnh. Cái lạnh dễ chịu, có chút hanh khô khiến tôi nhớ da diết những cái Tết hơn chục năm về trước - thuở còn độc thân.
Men theo triền núi

Men theo triền núi

(GLO)- Tôi không nhớ hết những miền đất mình đã từng đặt chân. Cảm xúc với mỗi chuyến đi là thứ đôi khi ngẫu hứng như một cơn mưa bất chợt, vô nguyên cớ ào đến, rồi vụt tắt. Nhưng cũng có khi neo lại như một khoảng bền lâu, bất biến.

Giao thừa năm ấy

Giao thừa năm ấy

(GLO)- Hồi nhỏ, vào đêm 30 Tết, trước khi đi ngủ, tôi dặn mẹ: “Giao thừa nhớ kêu con dậy”. Mẹ bảo: “Con nít con nôi, ngủ sớm cho mau lớn, giao thừa giao thung cái gì”.
Nét xưa hồn Việt từ giỏ quà mây tre đan

Nét xưa hồn Việt từ giỏ quà mây tre đan

(GLO)- Dịp Tết Nguyên đán năm nay, xu hướng lựa chọn giỏ quà Tết từ mây tre đan được nhiều người dân phố núi Pleiku ưa chuộng bởi chất liệu mây tre rất gần gũi với đời sống, sinh hoạt của người dân Việt.
Cành mai rừng ngày Tết

Cành mai rừng ngày Tết

Nhiều năm về trước, lúc ba còn là giáo viên đi dạy ở miền cao, cứ hôm nào thấy ba đi làm về, cột theo phía sau xe một cành mai to, là anh em chúng tôi biết đã vào những ngày sắp tết.
Nhớ nhịp chày Plei Rbai

Nhớ nhịp chày Plei Rbai

(GLO)- Nhịp chày giã gạo của phụ nữ Jrai ở vùng đất Plei Rbai (xã Ia Piar, huyện Phú Thiện, tỉnh Gia Lai) luôn khiến mọi người nhắc nhớ. Giữa nhịp sống hối hả, mỗi nếp nhà của người Jrai vẫn vang vọng tiếng chày giã gạo vào những đêm trăng sáng hay lúc mặt trời bắt đầu ló rạng.
Mùa xuân quê ngoại

Mùa xuân quê ngoại

Mùa xuân dễ khiến lòng người “cựa quậy, đâm chồi” những ký ức xưa cũ. Những ký ức tưởng như nằm sâu trong những lớp băng tuyết của thời gian, bỗng dưng thức dậy dưới những làn mưa phùn như đã nằm phục sẵn trên bầu trời đêm trước. Thế mới biết sức mạnh vô biên của thiên nhiên trời đất.
Tết về, nhớ mẹ ta xưa

Tết về, nhớ mẹ ta xưa

Tết Giáp Thìn đến, ngoài trời gió heo may nhẹ thổi, bầu trời đã không còn u ám. Mây trắng bồng bềnh, bồng bềnh như lòng tôi nhớ về mẹ, người mẹ hiền yêu dấu, người mẹ đã bỏ tôi ra đi hơn ba mươi năm.
Thời gian thầm gọi ta về

Thời gian thầm gọi ta về

(GLO)- Những ngày cuối tháng Chạp, ta như nghe được tiếng bước thời gian đổ dồn lên nhịp sống. Muốn bỏ lại sau lưng bao điều vụn vặt, những nhớ thương của một thời nông nổi mà sao khó quá.
Xuân về bên phố

Xuân về bên phố

(GLO)- Mùa xuân là mùa khởi đầu tứ tiết, mùa của sự sinh sôi nảy nở. Mùa mà từ khắp nơi, đâu đâu cũng bày tiệc tưng bừng, reo ca và gieo những hân hoan, hy vọng một năm mới hạnh phúc.
Mùa hoài niệm

Mùa hoài niệm

(GLO)- Những ngày cuối năm thường đem đến cho tôi sự nôn nao khó tả. Một chút gì như tiếc nuối. Một chút gì như mong chờ. Nhìn ra cây mai vàng trước sân, lại thấy Tết đang đến thật gần rồi.
Xuân về bên núi

Xuân về bên núi

(GLO)- Một buổi chiều cuối tháng Chạp, tôi tha thẩn đạp xe đi dọc con đường quanh thị xã nhỏ xinh. Ánh hoàng hôn từ phía Tây tim tím của trời chiều mùa khô thật đẹp và lãng mạn.