“Một nửa bông hồng”

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tôi không có ý định bình bài thơ “Một nửa bông hồng” của nhà thơ Văn Công Hùng. Nhưng thành thật mà nói, bài thơ luôn ám ảnh tôi, khiến tôi day dứt, nhất là trong những ngày tháng 7 này.

Thú thực, tôi từng mê đắm, nắn nót viết vào cuốn sổ tay của mình những câu thơ tình nổi tiếng-những tứ thơ cũng mang nội hàm một nửa: “Tình cờ anh gặp lại vầng trăng/Một nửa vầng trăng thôi, một nửa/Trăng vẫn đấy mà em xa quá/Nơi cuối trời em có ngóng trăng lên?” (Hoàng Hữu) hay: “Cái rét đầu mùa anh rét xa em/Đêm dài lạnh chăn chia làm hai nửa/Một đắp cho em ở vùng sóng bể/Một đắp cho mình ở phía không em” (Chế Lan Viên).

Chương trình gặp mặt đại biểu Bà mẹ Việt Nam anh hùng toàn quốc năm 2020 diễn ra tại Hà Nội vào sáng 25-7 (ảnh nguồn Theo Vietnam+)

Chương trình gặp mặt đại biểu Bà mẹ Việt Nam anh hùng toàn quốc năm 2020 diễn ra tại Hà Nội vào sáng 25-7 (ảnh nguồn Theo Vietnam+)

Ấy vậy mà, tứ thơ của Văn Công Hùng luôn day dứt trong tôi: “Tôi vào vườn hoa/ngắt một bông hồng/và bạn có tin không/bông hồng chỉ còn một nửa/Một nửa bông hồng mắc ở dây thép gai/tàn tích chiến tranh để lại”. Day dứt vì phải chăng hoa hồng, loài hoa biểu tượng của tình yêu, của cái đẹp chỉ còn lại một nửa? hay day dứt bởi cái đẹp, cái mong manh yếu đuối lại bị tàn phá, đau thương vì chiến tranh? Có thể nói, “Một nửa bông hồng” đã trở thành biểu tượng của sự mất mát, chia ly.

Sự thực, đến giờ vẫn hiện hữu rất nhiều “một nửa bông hồng” quanh ta. Ai mà chẳng se sắt lòng trước “một nửa bông hồng” trong nỗi đợi chờ đằng đẵng của người phụ nữ: “Hai mươi năm chị tôi đi đò đầy/Cứ sợ đắm vì mình còn nhan sắc/(...)/Một mình một mâm cơm/Ngồi bên nào cũng lệch/Chị chôn tuổi xuân trong má lúm đồng tiền” (Hữu Thỉnh).

Giờ đây, không còn là 20 năm mà chiến tranh lùi xa gần nửa thế kỷ, nhưng vẫn còn đó biết bao “một nửa bông hồng” là những phận đời, phận người hiu quạnh. “Một nửa bông hồng” đã xoáy vào lòng người đọc nỗi đau của sự mất mát. Tiếng thơ lại văng vẳng khi tôi đốt nén tâm nhang trên từng hàng mộ chí.

Không biết đã bao nhiêu lần tôi đi viếng nghĩa trang liệt sĩ song lần nào cũng vậy, tôi cứ lặng người khi đứng trước những hàng bia mộ có tên và chưa được đặt tên. Bao nhiêu gia đình mòn mỏi tìm mộ liệt sĩ. Bao nhiêu gia đình đau nỗi đau vì chưa tìm được người thân. “Ai biết các anh ở đâu?” là câu hỏi khiến lòng ta quặn thắt.

Và lòng tôi càng thêm day dứt khi đến thăm Mẹ Việt Nam Anh hùng. Tôi cố gắng không chạm vào ký ức, cố gắng không nhắc lại chuyện chồng con, không hỏi nhiều về quá khứ, chỉ sẽ sàng ngồi bên các mẹ. Có người đến thăm là các mẹ vui lắm. Và lần nào cũng vậy, khi chúng tôi về là mẹ lại nắm chặt tay rưng rưng nước mắt. Còn tôi, lại lẩm nhẩm đọc đôi câu: “Và bạn có tin không/bông hồng chỉ còn một nửa”.

“Một nửa bông hồng” hiện diện khi tôi chứng kiến hậu quả của tàn dư bom mìn bởi chiến tranh. Nhiều người phụ nữ trở thành góa phụ bởi “một nửa” của mình lìa xa sau tiếng nổ chát chúa, kinh hoàng khi đào tìm phế liệu ở các nơi được xem là trận địa thời chiến.

Máu và nước mắt tưởng chừng chỉ rơi trong năm tháng khói lửa thì nay lại vẫn còn rơi dù đất nước đã hòa bình. Đúng là “Cuộc chiến tranh đã qua lâu rồi/Gai thép nhọn vẫn đâm vào hiện tại”. Và vẫn còn đó “một nửa bồng hồng” mãi day dứt chưa nguôi.

Có thể bạn quan tâm

Cắt cỏ dọn vệ sinh, chỉnh trang khuôn viên di tích tháp Đôi. Ảnh: Ngọc Nhuận

Gia Lai chỉnh trang bảo tàng để đón khách Tết

(GLO)- Nhằm chuẩn bị đón khách dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung tích cực chỉnh trang cảnh quan, làm mới không gian trưng bày, chăm sóc khuôn viên các di tích được giao quản lý, sẵn sàng đón khách tìm về với lịch sử, văn hóa trong những ngày đầu năm mới.

Giọt nước - Mạch nguồn văn hóa Jrai

Giọt nước - Mạch nguồn văn hóa Jrai

(GLO)- Ở Tây Nguyên, những bước chân đầu ngày của người Jrai hướng về giọt nước của làng. Nguồn nước trong lành từ đó đã đi cùng các buôn làng qua bao mùa rẫy, bao thế hệ; đồng thời lưu giữ những lớp trầm tích văn hóa, tín ngưỡng và nếp sinh hoạt cộng đồng từ ngàn xưa.

Trần Xuân Toàn và hành trình văn chương

Trần Xuân Toàn và hành trình văn chương

(GLO)- Nhà giáo Trần Xuân Toàn lặng lẽ đi cùng văn chương bằng những trang viết chắt chiu từ trải nghiệm sống, ký ức văn hóa và tình yêu bền bỉ với chữ nghĩa. Liên tiếp trong 2 năm qua, ông cho ra mắt 2 tập sách dày dặn là Dạo bước vườn văn xứ nẫu và Góp nhặt đường văn.

Chùa Cây Thị nằm giữa không gian yên bình vùng quê. Ảnh: Ngọc Nhuận

Chùa Cây Thị: “Địa chỉ đỏ” giáo dục truyền thống và trầm tích lịch sử

(GLO)- Giữa khu phố Tân Trung (phường Tam Quan, tỉnh Gia Lai), chùa Cây Thị (tên chữ là Thanh Minh tự) là một “chứng nhân” đặc biệt, nơi đạo pháp hòa quyện cùng lòng tri ân các anh hùng liệt sĩ, lưu giữ những ký ức bi hùng của một vùng đất qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ của đất nước.

Ký hiệu mùa xuân

Ký hiệu mùa xuân

Việt đến trong ánh nắng chiều ngọt ngào của ngày cạn Chạp. Cả khán phòng ngỡ ngàng. Cô bối rối. Mấy em nhỏ được thể lại chạy ùa đến vây lấy Việt. Nào bánh kẹo, nào quà tặng, thêm những bộ quần áo mới.

Gia hạn thực hiện Chương trình nghiên cứu, tổng hợp, công bố các tác phẩm văn học vì sự nghiệp cách mạng của Đảng đến hết 31-12-2026

Gia hạn thực hiện Chương trình nghiên cứu, tổng hợp, công bố các tác phẩm văn học vì sự nghiệp cách mạng của Đảng đến hết 31-12-2026

(GLO)- Phó Thủ tướng Mai Văn Chính vừa ký Quyết định số 139/QĐ-TTg về việc gia hạn thời gian thực hiện Chương trình nghiên cứu, tổng hợp, công bố các tác phẩm văn học vì sự nghiệp cách mạng của Đảng đến hết ngày 31-12-2026.

Đi con đường ít người đi…

Đi con đường ít người đi…

(GLO)- Giữa nhịp sống hiện đại gấp gáp, có những người chọn lặng lẽ đi ngược dòng thời gian, lần theo dấu vết chữ nghĩa xưa để phục dựng hồn cốt văn hóa một vùng đất. Tiến sĩ Võ Minh Hải-Phó trưởng Khoa Khoa học Xã hội và Nhân văn (Trường ĐH Quy Nhơn), nhà nghiên cứu Hán Nôm - là một người như thế.

Bài chòi dân gian vào nhịp mới

Bài chòi dân gian vào nhịp mới

(GLO)- Sau khi sắp xếp đơn vị hành chính, tại nhiều địa phương của tỉnh Bình Ðịnh cũ, các câu lạc bộ bài chòi dân gian dần thưa vắng. Việc tiếp tục bảo tồn và phát huy loại hình bài chòi dân gian, ngoài sự quan tâm của tỉnh, đòi hỏi sự chủ động từ các phường, xã và tâm huyết của đội ngũ nghệ nhân.

null