Hoa bên gác chắn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
“Sau khi đóng chắn hoàn toàn, đợi đón tàu, tôi và đồng nghiệp thót tim khi nghe tiếng xe máy tông mạnh vào khiến dàn chắn gãy đôi, văng xa. Anh thanh niên và xe trượt vào đường tàu. Gần 12 giờ đêm, đường vắng tanh, hai chị em sợ lắm nhưng phải khẩn trương lao vào cứu người…”. Nhớ lại sự cố vừa xảy ra cách đây vài tháng, chị Trịnh Thị Hương, nhân viên gác chắn đường ngang tại Km 1630 +250, khu vực Gia Ray, huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai vẫn thấy căng thẳng. Chị nói, làm nghề này, chẳng sợ khổ, chỉ sợ không an toàn.

Áp lực gác chắn

Đêm đó chẳng phải lần đầu chị Hương cùng đồng nghiệp nhanh trí tìm cách xử lý tình huống khẩn cấp để cả tàu lẫn người tham gia giao thông qua đường ngang được an toàn. Xong việc, hai chị em siết tay động viên nhau. Phần lớn sự cố tại các điểm gác chắn đều xảy ra bất ngờ, thường là khi người đi xe chạy quá nhanh, không làm chủ được tốc độ, không chú ý quan sát tín hiệu chuông và đèn, lao thẳng vào dàn chắn. Trực ca đêm, chị Hương sợ nhất là âm thanh chát chúa khi xe ai đó đâm sầm vào khu vực tàu sắp chạy ngang. Sợ hơn là chủ phương tiện say chẳng biết gì, cứ cho xe lao tới mặc nhân viên gác chắn đưa ra các cảnh báo nguy hiểm. Gác chắn tùy địa bàn, mật độ giao thông mà phân bố một hoặc hai nhân viên trực. Khi gặp chuyện, áp lực tại các chốt trực một người bao giờ cũng là khá lớn.

Những lúc sự cố không mong muốn xảy ra, vừa cố gắng kéo người xa đường ray, chị Hương vừa cầu mong tàu phát hiện ra tình huống nguy hiểm và giảm tốc. Có khi, chỉ vừa kịp kéo người ra thì tàu tới, kéo chiếc xe máy đi xa gần chục mét, ai cũng hoảng hồn. Lại có khi, chị phát hiện người say nằm hẳn trên đường ray, khuyên răn, năn nỉ đủ kiểu không thành, các chị đành nhờ công an trợ giúp. Mỗi ca trực kéo dài 12 tiếng, đón gần 30 - 40 chuyến tàu ngược xuôi, chỉ một tình huống phát sinh cũng đủ căng thẳng hết cả ngày. Mà chuyện phát sinh nơi gác chắn thì như cơm bữa. Chọn gác chắn làm nơi công tác, kinh nghiệm các chị truyền nhau là phải tập làm quen với áp lực. “Không ai muốn những trường hợp như vậy xảy ra. Nói thật ra là chúng tôi rất sợ vì va chạm nào cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng con người. Làm nghề này hơn 20 năm, khó mấy tôi cũng không nản vì cứ mỗi chuyến tàu qua chắn an toàn, niềm vui lại tăng thêm một chút. Nhiều lúc trực chốt một mình trong đêm, chung quanh không bóng người, nghe tiếng tàu chạy yên ổn là thấy lòng ấm áp hơn”, chị Hương chia sẻ.

Cung chắn Dĩ An - Bình Dương có 10 chốt trực, 22 năm làm nghề, chị Nguyễn Thị Thanh đi qua đủ. Chuyện buồn vui bên đường tàu cũng theo đó mà nhiều thêm mỗi ngày. Nơi đông dân thì thường xuyên tắc nghẽn giao thông, chỗ vắng quá có sự cố muốn tìm người chung tay cũng khó. Thế nhưng, công việc cực khổ, đôi khi nhàm chán do lặp đi, lặp lại những thao tác theo trình tự chẳng bao giờ làm khó được chị. Bởi yêu nghề nên chị thương cả tiếng còi tàu, tiếng động cơ xình xịch mỗi lúc cầm cờ trực chắn. Có chăng buồn nhất vẫn là những lần bị người qua đường trút giận vô cớ bằng bao lời nói nặng nề, thậm chí hù dọa. Nhiều người cố tình vượt chắn, khi được chị Thanh yêu cầu dừng lại để bảo đảm an toàn chung thì gây sự, buông tiếng khó nghe. Những ngày đầu, chị suy nghĩ nhiều và tủi thân lắm. Nhưng rồi, chị tìm cách thích nghi, xử lý khéo léo hơn để hạn chế tối đa tình huống tiêu cực.

Kể chuyện nghề, xen lẫn những nụ cười, thi thoảng chị Thanh rơm rớm nước mắt. Chị nói, đêm hôm trực chắn, suôn sẻ không sao chứ gặp những trường hợp say xỉn, thô lỗ thì buồn nhiều hơn sợ. Lúc ấy, người trực phải tìm ra cách giải quyết vấn đề cho ổn thỏa và an toàn nhất. “Có hôm gần hai giờ sáng, khi đó một mình tôi gác chắn tại khu vực Khu công nghiệp Sóng Thần thuộc Dĩ An, Bình Dương. Nhận lệnh đón tàu, tôi ra đóng chắn. Vừa đóng được một bên thì bỗng nhiên anh kia say xỉn chạy xe đâm thẳng vào dàn chắn, cong hẳn một bên. Chưa kịp định thần, tôi đã bị anh ta kéo cổ áo đòi đền xe. May mà khi ấy tôi khéo léo tìm cách thoát thân, gọi bảo vệ gần đó can thiệp. Nhiều trường hợp bất ngờ đòi hỏi nữ nhân viên gác chắn phải bình tĩnh, nhanh nhạy. Chúng tôi được đào tạo kỹ và thường xuyên nghe hướng dẫn cách xử lý nhiều tình huống nên càng làm, càng kinh nghiệm hơn”, chị Thanh cho biết thêm.

Niềm vui giản dị

Nghề gác chắn đường tàu nhọc nhằn, ai cũng biết. Nắng gắt, mưa bão, đêm khuya, cứ tàu chạy là người đón. Với những người phụ nữ, ngày đêm ở bên những tiếng hú của còi tàu, tiếng bánh xe tàu nghiến trên đường ray, họ vẫn tìm thấy niềm vui từ những điều giản dị, những câu chuyện thường nhật rất phụ nữ. Chốt gác chắn trở thành ngôi nhà thứ hai của kíp trực để những lúc đợi tàu, các chị ngồi kể nhau nghe đủ chuyện buồn vui, từ gia đình, con cái đến làm nghề. Bữa cơm nấu vội, tô mì nóng hổi hay tách trà giúp tỉnh táo đêm khuya là quà họ dành thường xuyên tặng nhau trong suốt ca trực kéo dài. Các nữ nhân viên gác chắn hay nói vui, nghề chán hay thú vị là do chính mình. Hoàn thành tốt các phần việc được giao, các chị luôn biết cách tự tạo niềm vui với những điều nhỏ bé chung quanh. Khi thì sắp xếp lại bàn làm việc, kiểm tra sổ sách, lúc lại dọn vệ sinh, thu gom rác trên đường tàu, chăm sóc cây cối, trồng hoa…

Gác lại những chuyện lúc âu lo, những chuyện buồn, nghề cũng đã mang lại cho chị Hương, chị Thanh và gần 150 nữ nhân viên gác chắn thuộc Công ty cổ phần Đường sắt Sài Gòn nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Đó là khi kịp cứu người tham gia giao thông thoát khỏi hiểm nguy trong gang tấc hoặc khuyên được ai đó có ý định kết liễu cuộc đời quay về nhà. Chỉ cần giúp tất cả an toàn, với các chị, mọi cực khổ chẳng đáng là bao.

Niềm vui của các nữ gác chắn đường tàu còn đến từ sự quan tâm, chia sẻ của những người chưa từng quen biết. Dịp 8/3 cách đây không lâu, trời về khuya, khi đang cùng đồng nghiệp đứng đón tàu, chị Nguyễn Thị Luân (nhân viên gác chắn đường ngang tại Km 1708 + 496, khu vực Dĩ An - Bình Dương) thấy hai thanh niên cầm hoa đến đứng cạnh, giọng hơi ngại ngùng: “Tụi em tặng hai chị nhé! Hai chị cố gắng lên. Thấy hai chị vất vả quá”. Cầm bông hoa trên tay, chị Luân rơi nước mắt. Chị xúc động với sự quan tâm ấy. Những đêm Noel, nhận món quà là chiếc bánh bao, chai sữa đậu nành từ các bạn trẻ tình cờ gặp trên đường, đôi tay người phụ nữ sắp bước qua tuổi 40 ấy cũng run run vì hạnh phúc. Chị Luân thấy lòng ấm áp khi nhiều người yêu mến, quan tâm đến những nữ gác chắn đường tàu như mình và đồng nghiệp.

Những lúc có sự cố, người đi đường đều dừng lại chung tay hỗ trợ xử lý. Và đơn vị cũng kịp thời lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của các chị để đưa ra các chính sách đồng hành, khen thưởng, động viên kịp thời. Sự quan tâm dù là nhỏ nhất cũng khiến các nữ nhân viên gác chắn nhớ thật lâu để những lúc chông chênh với nghề, các chị đem kỷ niệm đẹp ra ngắm nhìn, tự động viên chính mình. Chị Luân trải lòng: “Làm nghề này nếu cứ so đo thiệt hơn thì khó gắn bó lâu dài. Nói thật, chúng tôi không thấy khổ mà luôn tự hào khi giúp được nhiều người, tuân thủ trình tự để tàu chạy an toàn. Chỉ mong người dân khi tham gia giao thông hợp tác hơn, tránh những tình huống cố vượt chắn khi tàu sắp đến gần. Mỗi người cố một chút, mọi thứ sẽ tốt hơn rất nhiều”.

Bảo đảm an toàn cho mỗi chuyến tàu qua là niềm vui lớn nhất của mỗi nhân viên gác chắn.

Bảo đảm an toàn cho mỗi chuyến tàu qua là niềm vui lớn nhất của mỗi nhân viên gác chắn.

Mỗi lần có dịp ghé thăm các chốt trực, ông Nguyễn Đình Đảng, Phó Giám đốc Công ty cổ phần Đường sắt Sài Gòn thường dành phần lớn thời gian để lắng nghe tâm tư của các nữ nhân viên gác chắn. Trong những câu chuyện vui ông mang đến “làm quà”, bao giờ cũng lồng vào đó sự động viên, nhắn nhủ các chị cố gắng bám nghề. Từ các chốt trực, rất nhiều sáng kiến đã được các nữ nhân viên gác chắn gửi gắm lên cấp trên để nâng cao chất lượng công việc, bảo đảm an toàn… Chị em nào làm tốt, kịp thời ngăn được tai nạn giao thông luôn được tuyên dương, khen thưởng kịp thời. “Trực gác chắn đường tàu, nam làm thì đỡ vất vả hơn nữ nhưng các chị lại có lợi thế là sự khéo léo, mềm mỏng khi giải quyết các tình huống phát sinh. Hiện tại công ty đang bổ sung lực lượng, làm sao cho mỗi chốt đủ hai nhân viên hỗ trợ nhau. Thời gian tới, chúng tôi tiếp tục tăng cường nhiều giải pháp công nghệ để hỗ trợ tốt hơn cho các điểm trực”, ông Đảng cho hay.

Có thể bạn quan tâm

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

null